Chương 289: Người phỏng vấ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2,507 lượt đọc

Chương 289: Người phỏng vấ

Cửa sắt phảng phất như được ghép từ những mảnh nhiều màu sắc, bị Bạch Vụ chậm rãi đẩy ra, thứ xuất hiện trước mặt Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu, chính là cầu thang lên tầng trên và tầng dưới.

Trước đây bọn họ chính là trốn trong phòng chứa đồ ở đầu cầu thang. Phòng chứa đồ lờ mờ, mà bên ngoài lại càng lờ mờ.

Bạch Vụ phát hiện ra đã không mở được cửa sắt phòng chứa đồ nữa, nếu không phải vừa rồi chọn bật lửa vòi phun, đoán chừng sẽ không thể rời khỏi toà nhà này.

Chẳng qua hiện tại, hai người vẫn có thể dựa vào mắt thường, thăm dò trong hoàn cảnh lờ mờ.

Ngay khi bọn hắn chuẩn bị đi lên tầng tiếp theo, cả hai đều nghe thấy âm thanh phát ra từ không trung.

"Có ai không! Cứu ta!"

Bạch Vụ cảnh giác theo bản năng, trò chơi này còn có NPC sao?

Hắn chợt nghĩ đến một điều chẳng lành.

Nếu đạo cụ trong trò chơi là đạo cụ thật ngoài đời thì NPC trong trò chơi sẽ như thế nào?

Bạch Vụ nhanh chóng hạ quyết tâm: "Đi xem một chút."

Phổ Lôi Nhãn quét nhìn một vòng, chú thích về những gì Bạch Vụ nhìn thấy trên tầng này là bình thường, Cho dù phong cách tạo hình tối giản, cũng có thể cảm nhận được quy cách của toà nhà chi nhánh công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm này rất cao.

Cho dù tầng lầu hiện tại này trông có vẻ lộn xộn, hẳn đã từng phát sinh náo động, nhưng hết thảy đều là trước đó không lâu.

"NPC" là ở trong một căn phòng, thú vị chính là...căn phòng này bị khóa từ bên ngoài.

Người ở bên trong không biết đã bị mắc kẹt bao lâu, sau khi hét lên cũng không có pai trả lời, liền bắt đầu dùng thân thể đập vào cửa.

Nhưng như những gì Bạch Vụ nhìn thấy, quy cách ở nơi này là rất cao, cửa còn rất kiên cố.

Vào thời điểm đi đến trước cửa, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu lại thấy được chú thích.

[ Cửa, cưỡng ép phá cửa có tỷ lệ khiến cho quái vật cảnh giác, hơn nữa sẽ tiêu hao một điểm độ bền của vũ khí.]

Lại là một đề lựa chọn biến tướng.

Độ bền của vũ khí chỉ có 10 điểm, dựa theo điểm này để suy tính, nếu như đối mặt với một đàn quái vật, hiển nhiên vũ khí là vô dụng.

Bởi vì đây là bối cảnh trò chơi, hơn nữa thời gian mô phỏng, hẳn là thành phố Đăng Lâm 700 năm trước, cho dù những không cứu người bên trong cửa, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu cũng sẽ không cảm thấy tội lỗi.

"Nếu thu hút quái vật tới, độ bền của vũ khí sẽ không chỉ tiêu hao một điểm." Bạch Vụ nhắc nhở Ngũ Cửu.

Ngũ Cửu nhìn về phía cửa, không nghĩ quá lâu, giơ đao chém đứt xiềng xích, sau đó đạp cửa.

"Cám ơn trời! Ta vừa nghe thấy giọng nói của các ngươi và ta còn đang thắc mắc không biết các ngươi có phải là yêu quái không! Không ngờ ngoài ta ra còn có những người sống khác trong công ty!"

Người nói chuyện mặc đồ văn phòng thường thấy, đeo mắt kính, tướng mạo trông rất có khí chất phần tử trí thức cao cấp, mái tóc dày, hoàn toàn không giống như là nhà nghiên cứu khoa học, nụ cười trên mặt lộ ra vẻ chân thành.

Y bị mắc kẹt trong một căn phòng in ấn, nơi ngổn ngang giấy tờ mà không thể đọc hoặc nhặt được. Điểm khác biệt so với khung cảnh thực không chỉ là phong cách tạo hình ở đây là phong cách pixel quá đơn giản, mà điểm khác biệt lớn nhất là nhiều thứ ở đây được gộp thành bộ và không thể tương tác với nhau.

Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu đều thấy được chú thích về người này:

[ giá trị sinh mệnh: 5 /5, tốc độ di chuyển 1, lực phòng ngự 0.]

Từ điều này, Ngũ Cửu có thể suy đoán ra người này hẳn là một người bình thường. Mà một đoạn tin tức khác Bạch Vụ nhìn thấy, thì hoàn toàn phá vỡ hai chữ "bình thường".

[Người phỏng vấn của phân bộ công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm, y chỉ mới làm việc ở đây chưa đầy ba tháng. Đối tượng nghiên cứu ở trụ sở công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm trốn thoát, nó đại khai sát giới, khiến cho mọi thứ đều trở nên tồi tệ. Y không biết nhiều tin tức lắm, nhưng tốt hơn là ngươi nên đưa y đi cùng thay vì đi lang thang trong thành phố nguy hiểm này.]

Từ những chú thích khác nhau về các đạo cụ trước đó, Bạch Vụ tin rằng những chú thích do chính trò chơi đưa ra và những chú thích mà Phổ Lôi Nhãn cho ra là thuộc hai bối cảnh hoàn toàn khác nhau.

Những chú thích mà trò chơi đưa ra chỉ áp dụng cho trò chơi này, mà chú thích Phổ Lôi Nhãn cho ra là chú thích chân thật.

Nếu điều này là sự thật...như vậy người trước mắt này, thật sự là người phỏng vấn của công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm?

Một người sống? 700 năm trước, người sống trước kỷ nguyên Toà Tháp?

Y đã sống 700 năm? Chú thích không đề cập rằng đây là một người đã chết, ít nhất nói rõ y đang ở trong trạng thái bình thường, nhưng không thể nào là bị mắc kẹt trong đó 700 năm.

NPC ở nơi này, có lẽ là có một loại phương thức sống sót khác?

Còn tưởng rằng NPC là Ác Đọa ở khu vực này đóng vai, nhưng Bạch Vụ không ngờ rằng đó lại là người thật.

Khu vực này...rốt cuộc là có tình huống như thế nào?

"Mà này, sao ta chưa bao giờ thấy các ngươi? Các ngươi làm ở tầng nào?" Người phỏng vấn đánh giá Ngũ Cửu cùng với Bạch Vụ, trong nội tâm có chút sợ hãi.

"Ta và bạn ta đều là nhân viên bảo an của công ty này, ta là bảo an cấp một, còn bạn ta là bảo an cấp 5." Bạch Vụ rất nghiêm túc đáp lại.

"Hả? Bảo an...bảo an trong công ty còn có xếp loại sao?"

Hơn nữa hai người bảo an này một người cao gầy một người lùn, hoàn toàn không có khí chất của nhân viên bảo an, khẳng định không phải là do mình phỏng vấn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right