Chương 294: Thịt hộ
Mặc dù như thế, giá trị sinh mệnh của chiếc xe đã giảm đi một nửa và mui xe bắt đầu bốc khói, dựa theo thiết lập của một trò chơi nào đó trong kiếp trước của Bạch Vụ, điều này có nghĩa là nếu chiếc xe bị quái vật tấn công nhiều lần, mui xe sẽ bốc cháy và gây nổ.
May mắn thay, cuối cùng Ngũ Cửu cùng với Bạch Vụ đã không để sự tình đến mức đó.
Hơn nữa NPC lái xe rất ổn định.
Mạc Thừa mặc dù hoảng sợ nhưng vẫn thể hiện kỹ năng lái xe vững vàng, hoàn toàn không giống như tay mơ thi ba lần mới đậu.
Trong chuyến hành trình đến chợ tây, Bạch Vụ quan sát khắp nơi, tin chắc rằng năm 2038 chính là ngày tận thế thực sự.
Cả thành phố chìm trong một loại bụi mù màu xám nào đó, phảng phất như thời kì cách mạng công nghiệp.
Trên đường đi gần như đều là thi thể, vết máu, cửa kính vỡ nát, xe ô tô ngổn ngang lộn xộn, biển quảng cáo rớt xuống, mặt đường gồ ghề...
Số lượng nhân loại, e rằng đã bị số lượng Ác Đọa vượt qua, có lẽ hiện giờ ngoài tháp còn chưa có diễn biến ra nhiều quy tắc khó có thể sinh tồn, nhưng ai cũng không nói trước được, có thể hay không bỗng nhiên bởi vì tâm tình tan vỡ, liền biến thành Ác Đọa.
Ác Đọa như thủy triều, cuối cùng bởi vì tốc độ di chuyển chênh lệch quá lớn, bị Mạc Thừa bỏ rơi.
Chợ tây cách toà nhà trụ sở công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm cũng không xa, trên đường đi Bạch Vụ cũng hy vọng có thể tìm được những chỗ tiếp tế như cửa hàng tiện lợi.
Nhưng như Mạc Thừa đã nói, tất cả các siêu thị và cửa hàng tiện lợi có thể nhìn thấy đều không còn đồ ăn được, tất cả các loại vật tư đã bị lấy hết.
Trong thành phố vẫn còn không ít nhân loại, nhưng kết cục của những người này, theo Bạch Vụ cũng sẽ không quá tốt. Vào ngày hết thức ăn, bọn họ liền phải đối mặt với sự nguy hiểm và tiến thoái lưỡng nan khi phải ra ngoài tìm kiếm thức ăn.
Thậm chí rất nhiều người, ngay từ đầu liền không có chút thức ăn nào.
Trong ngày tận thế, mọi tài nguyên đều trở nên khan hiếm.
Bạch Vụ bỗng nhiên nghĩ đến, nhân loại cuối cùng trên thế giới này là ai? Người này đã kiên trì bao lâu trước khi biến thành Ác Đọa,
Có thể hay không tồn tại một loại khả năng nào đó, sau 700 năm kỷ nguyên Tòa Tháp, ngoài tháp vẫn còn có người sống sót?
Cuối cùng ba người cũng đến trạm trung chuyển —— chỗ ở của Mạc Thừa.
Dự trữ ở trong nhà Mạc Thừa, có tổng cộng 121 lon thịt hộp, ở trong hoàn cảnh này nói y là nhà giàu nhất thành phố Đăng Lâm cũng không khoa trương.
Như Mạc Thừa đã nói, khu nhà trọ này không có Ác Đọa, được xem như là một khu vực an toàn nhỏ, 7:40 tối, ba người tụ tập trong căn hộ của Mạc Thừa, ăn đồ hộp và uống nước đóng chai.
Ba người khối lập phương pixel, xét về biểu hiện ăn uống, căn bản không có cách nói nhai nuốt, đại khái chính là há miệng ngậm miệng lại, thịt liền không còn.
"Đồ ăn đủ cho ngươi chèo chống ở nơi này thật lâu, chỉ cần ngươi không tìm chết làm ra động tĩnh lớn vào buổi tối, không bật đèn, giữ vững bình tĩnh. chẳng qua tốt hơn hết ngươi nên kiềm chế cơn thèm ăn của mình." Bạch Vụ thân mật đưa ra lời khuyên.
Mạc Thừa nói: "Các ngươi thì sao? Không ở lại đây sao? Không có các ngươi ta cũng không có khả năng trở về nơi đây, nếu các ngươi muốn ở lại, đối với ta mà nói cũng là chuyện tốt."
"Như vậy nguyên bản ngươi có thể sống 30 ngày, liền biến thành chỉ có thể sống 10 ngày." Bạch Vụ lắc đầu, tiếp tục nói: "Ngươi hãy ở lại chỗ này, đừng có đi ra ngoài, chúng ta sẽ đi đến toà nhà trụ sở công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm, đúng rồi, từ nơi này đi qua, đại khái mất bao lâu?"
"Không xa, nhưng đi bộ cũng phải mất một tiếng...nhưng các ngươi thật sự muốn đi đến nơi đó sao? Vì cái gì? Chỗ đó cũng không phải là nguy hiểm bình thường."
Tuy không quen Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu, nhưng Mạc Thừa vẫn hi vọng Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu có thể ở lại."
"Vừa rồi khi chúng ta ở trên xe, xung quanh đều là quái vật, ta muốn biết một sự kiện, số lượng những quái vật này khổng lồ như thế, là vì trước đó thành phố này có nhiều quái vật như vậy, hay là bởi vì quái vật thoát ra khỏi toà nhà trụ sở trong miệng ngươi kia, nó có thể ở trong một ngày, khiến cho trong thành phố xuất hiện nhiều người bị nhiễm bệnh như vậy?"
Bạch Vụ còn chưa nói hết, Mạc Thừa đã khoát tay nói: "Các ngươi ngàn vạn lần đừng có trêu chọc nó...nó và các quái vật khác căn bản không cùng đẳng cấp...ngàn vạn lần đừng đi, bằng không thì các ngươi cũng sẽ biến thành quái vật!"
"Trong tòa nhà trụ sở, có cất giấu thông tin gì về con quái vật đó không?" Bạch Vụ lại hỏi.
"Hẳn là có, ta cũng không chắc. Tóm lại là đừng đi, hiện tại thành phố Đăng Lâm có rất nhiều quái vật, đích xác có không ít là vì đối tượng thí nghiệm chạy ra từ toà nhà trụ sở kia, nhưng mấy năm trước, bản thân thành phố Đăng Lâm, cũng đã sinh ra rất nhiều quái vật."
Thế giới biến đổi, trong thời gian vài năm, một bộ phận nhân loại sẽ biến thành Ác Đọa, một bộ phận nhân loại thì nắm giữ quy tắc và thích ứng với quy tắc, bọn họ áp chế tâm tình của mình, cẩn thận từng li từng tí ẩn núp ở trong thành phố này.
Có lẽ nhân loại cùng với Ác Đọa còn có thể duy trì một loại cân bằng nhất định, rất nhiều người không nguyện ý rời khỏi thành phố Đăng Lâm, bởi vì không thể rời đi, hoặc nói là không muốn rời đi.
Vế sau là là do nhiều người tin rằng các nhà khoa học có thể tìm ra cách để ngăn chặn Ác.
Nhưng tất cả những điều này đã tan vỡ vào ngày hôm qua.