Chương 307: Hoang mang
Khi ta đưa ra phỏng đoán này, tất cả các đồng nghiệp đều kinh ngạc nhìn ta... Vào thời khắc đó ta tin chắc rằng, chúng ta rốt cuộc cũng đã tìm được phương hướng! Thậm chí ngay cả vấn đề vật tư làm gây khó khăn cho chúng ta, cũng đã được giải quyết! Thành phố trở nên hỗn loạn và đổ nát, mọi người chống cự Ác Đọa, tranh đoạt tài nguyên. Nhưng điều làm cho ta kinh ngạc chính là...sáng nào cũng có đồ ăn trước của công ty. Những đồ ăn này được đặt ở vị trí dễ thấy, nhưng những người đang cướp đoạt khắp nơi kia, lại không có tới cướp đoạt. Vào một khắc này, ta ý thức được một sự kiện, chúng ta vẫn chưa bị từ bỏ. Ít nhất thì những người
thành phố này vẫn đang ủng hộ chúng ta! Điều này đã mang lại cho chúng ta sự phấn khích và động viên rất lớn. Chỉ là loại khích lệ này, giống như tia sáng le lói trước sự hủy diệt.
Tình huống của Tỉnh Tứ càng ngày càng không ổn. Mối quan hệ giữa y và Tỉnh Lục càng ngày càng giảm, bởi vì Tỉnh Tứ như thể cũng hiểu được, Tỉnh Lục đang gạt chúng ta. Tất cả những tương lai tươi đẹp đều là giả, và có lẽ chỉ có sự hủy diệt đang chờ đợi chúng ta? Ta vốn không nên nghĩ như vậy...nhất là ta đã nghĩ ra một ý tưởng trục xuất Ác Đọa, thế nhưng ý tưởng này... Có lẽ sẽ không bao giờ có thể thực hiện được. Bởi vì vào nửa năm sau...Tạ Anh Kiệt rời đi, y đi đến Tòa Tháp. Vào trước khi đi y nói cho ta biết, Tòa Tháp sẽ đóng cửa sau một năm nữa, nếu như hiện tại ta đáp ứng y cùng nhau đi tới Tòa Tháp, sẽ trực tiếp được mời đến tầng 5. Ta biết tầng 5 đại khái là khái niệm gì, ta cũng biết ý vị của Tòa Tháp đóng cửa. Ta không cảm thấy cao hứng chút nào. Cả đời ta đều là bất cận nhân tình, theo đuổi tri thức như máy móc, Mẹ ta đã từng nói rằng ta chỉ khóc khi ta vừa mới sinh ra, trong hơn mười năm tiếp theo, ta thủy chung chưa từng có tâm tình này, bởi vì được hòa mình vào thế giới học thuật khiến ta rất hạnh
phúc. Nhưng vào lúc này, ta cảm thấy có chút tắc nghẽn trong lồng ngực. Tại sao người rời xa ta vào lúc này...hết lần này tới lần khác lại là y? Nếu không có sự giúp đỡ của Tạ Anh Kiệt, làm sao ý tưởng này có thể thành hiện thực?
Ta vẫn còn nhớ những lời cuối cùng của y: "Lời tiên tri đều là đang gạt chúng ta đấy! Không có chúa cứu thế nào cả! Những nỗ lực của chúng ta sẽ không có kết quả, chúng ta trốn vào trong giếng và làm ếch vẫn tốt hơn! Lão Đào, rời đi với ta! Chúng ta chỉ là nhân loại, căn bản không có khả năng đối phó với lực lượng bỗng nhiên hàng lâm này! Đời người chỉ có trăm năm! Tại sao chúng ta phải thừa nhận một trách nhiệm lớn như vậy?" Cho dù là năm 2025, vào thời điểm nhìn thấy Tỉnh Tứ cùng với Tỉnh Lục, ta cũng không có khó chịu như thế. "Đi thôi, nếu người tiếp tục ở lại đây...ngươi sẽ không sống được bao lâu." Đúng vậy, dựa theo tốc độ biến dạng của các loại quy tắc vật lý trên thế giới, ta có lẽ rất nhanh sẽ biến thành quái vật. Thế nhưng...ta không muốn đi!
Đời người chỉ có trăm năm, vì vậy nên sống cho hiện tại, Tạ Anh Kiệt, ta hy vọng ngươi có thể tìm thấy bình yên của riêng mình trong tháp. Mà điều có thể khiến ta bình yên trong thế giới này chính là những gì người đã nói với ta vào năm 2025--
Chỉ cần chúng ta không ngừng nghiên cứu, nhất định có thể tìm được sự huyền bí của cỗ lực lượng này.
Bạch Vụ nhanh chóng đọc xong cuốn hồi ký này, hắn rất nhanh sinh ra hoang mang -- Chủ nhân của khu trò chơi này, rốt cuộc là Tỉnh Lục hay là Đào tiên sinh? Bây giờ hắn không chắc chắn về câu trả lời, vì vậy suy nghĩ của hắn quay trở lại nội dung của cuốn hồi ký. Đời người chỉ có trăm năm, nhưng trên thực tế, Đào tiên sinh cũng không biết, người tiến vào tầng 5 Toà Tháp, rất nhiều người đều có được tuổi thọ không biết phần cuối. Bạch Vụ bỗng nhiên nghĩ đến, có lẽ Tạ Anh Kiệt còn sống.
Có lẽ tầng 5 Toà Tháp, còn có một trang viên họ Tạ. Đây là người bạn duy nhất trong cuộc đời của Đào tiên sinh, nếu như biết được kết cục và quyết tâm của Đào tiên sinh, biết được nội dung trong hồi ký, Tạ Anh Kiệt sẽ có cảm tưởng thế nào? Bạch Vụ không có tâm tình tiêu cực, nội tâm một lần nữa cảm thấy trống rỗng. Không thể nghi ngờ, Đào tiên sinh đã thất bại. Ngay cả khi Tạ Anh Kiệt ở lại, thành công cũng là mong manh, theo một trình độ nào đó, Tạ Anh Kiệt cũng không có làm sai, y chỉ đưa ra một lựa chọn mà hầu hết mọi người sẽ làm. Trước sự biến dạng của thế giới, một thế lực còn cường đại hơn cả thần, Tạ Anh Kiệt khuất phục, Đào tiên sinh không có khuất phục. Một người sống cho hiện tại, một người sống trong lý tưởng của mình. Chỉ là câu ta không muốn đi kia! Vẫn khiến cho Bạch Vụ có chút tiếc nuối. "Có tìm được gì không?" Nhìn thấy Bạch Vụ đi tới cửa phòng lưu trữ, Ngũ Cửu hỏi. "Xem như biết một số chuyện trong quá khứ, nhưng không rõ liệu nó có hữu ích hay không. Đi thôi, chúng ta hãy đến tầng tiếp theo"
Lần đầu tiên chấp hành nhiệm vụ cùng với Bạch Vụ, khi nhìn thấy đồng hồ của Bạch Vụ luôn ở số 0, Ngũ Cửu liền biết, Bạch Vụ khác với người bình thường. Nếu Bạch Vụ không cố ý biểu diễn, y sẽ không thể từ ánh mắt và biểu tình hoặc là trong giọng nói của Bạch Vụ cảm nhận được bất kỳ ý vị bị thương nào. Chỉ có điều lúc này, Ngũ Cửu cảm giác được, Bạch Vụ khác với mọi khi, nhưng y không thể phân biệt được là khác ở chỗ nào. "Bây giờ chúng ta đi tầng 16, nơi Tỉnh Tứ cùng với Tỉnh Lục đã từng ở, nơi đó có nguy hiểm không?"