Chương 312: Quái vật không rõ hình dạng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 4,319 lượt đọc

Chương 312: Quái vật không rõ hình dạng

Trong trò chơi này không có người xấu, những lời này khiến cho Ngũ Cửu không thể hiểu được. Chỉ là âm điệu những lời này của Bạch Vụ mạnh mẽ, hiển nhiên trong nội tâm đã có giác ngộ. Thời gian còn thừa lại 21 phút, Ngũ Cửu nói: "Có thể đi đến nơi đây, toàn bộ đều dựa vào phán đoán của ngươi, ngươi cứ quyết định là được" Ngũ Cửu tin tưởng phán đoán của Bạch Vụ, cho dù Tỉnh Tứ dường như còn cường đại hơn so với nhóm Ác Đọa tầng 20, nhưng nếu như Bạch Vụ chọn như vậy, y cũng sẽ không nghi vấn. Cùng lắm là bắt đầu lại từ đầu.

Hai người nhanh chóng đi tới tầng 20, Bạch Vụ nói: "Quái vật ở tầng trên và tầng dưới, hẳn là toàn bộ đều đã bị các nhà khoa học hấp dẫn, đội trưởng, phải cứu bọn họ, chúng ta mới có thể rời khỏi nơi này. Thời gian 20 phút, không nhiều không ít, đội trưởng hoàn toàn không cần sốt ruột" Ngũ Cửu gật gật đầu: "Ngươi cũng vậy, cẩn thận mọi sự!" Hai người mỗi người đi một ngả.

Bạch Vụ suy nghĩ, nếu như không có Ngũ Cửu tham dự, chính mình với tư cách là một người chơi khiêu chiến, như vậy trò chơi hẳn là còn có một bối cảnh khác.

Tại trụ sở công ty khoa học và công nghệ Đằng Lâm, tầng 24. Đúng như Bạch Vụ phán đoán, toà nhà trụ sở này, từ tầng 16, căn bản cũng không có gặp được bất kỳ quái vật nào. Toàn bộ quái vật đều tụ tập tại tầng 20, mà tầng cấp càng cao, chúng cũng không đi được. Cấu tạo ở tầng 24 thoáng tương tự với tầng 16, nhưng các loại phương tiện trông như càng thêm kiên cố. Ví dụ như cửa. Cửa tầng 16 đủ dày, những cửa tầng 24, ít nhất là dày gấp 4 lần cửa tầng 16. Ngoài ra còn có các đạo cụ khác, chìa khoá vạn năng chỉ có thể sử dụng một lần, may mà lần này Bạch Vụ không cần. Có thể thấy được độ dày của cửa, là do cánh cửa này...đã bị một lực mạnh phá vỡ.

Cho dù là pixel hóa, Bạch Vụ cũng có thể cảm nhận được, trên vách tường toàn bộ tầng 24, mọc ra

rất nhiều "mạch máu." Mạch máu màu đen, hoặc là dây leo màu đen, kinh mạch. Chúng rậm rạp chằng chịt bao trùm toàn bộ tầng 24, Bạch Vụ nhận thấy, tại lối vào tầng 24, những mạch máu này cũng tốt, dây leo cũng thế, giống như những dải vật thể màu đen, vẫn còn không ngừng dùng tốc độ mà mắt thường có thể thấy sinh trưởng. Thậm chí chân của Bạch Vụ chân cũng đang giẫm lên những chất màu đen kỳ dị này. Mà ở cuối tầm mắt, Bạch Vụ nhìn thấy một khuôn mặt. Cho dù là phong cách pixel, gương mặt đó cũng có thể thấp thoáng nhìn ra là mặt của một người nam nhân. Bạch Vụ nhìn khuôn mặt nam nhân kia, nhớ lại cuốn hồi ký của Đào tiên sinh. Năm 2025, Tỉnh Lục là mười tuổi, Tỉnh Tứ là hai mươi tuổi. Mà hiện giờ sau mười ba năm, Tỉnh Tứ biến thành hai mươi lăm tuổi. Vốn dĩ là thời đại tươi đẹp nhất của nam nhân, nhưng Tỉnh Tứ...đã trở thành một con quái vật không rõ hình dạng. [Tỉnh Tứ, lực công kích: 9999, lực phòng ngự: 9999, sinh mệnh lực 9999.]

Có thể đánh bại Tỉnh Tứ bằng năng lực nào? Vào thời điểm nhìn thấy số liệu trong chú thích, Bạch Vụ liền biết, cái gọi là giới hạn thời gian nhiệm vụ, căn bản là một bài kiểm tra. "Ngươi đã lựa chọn sai, đã sẵn sàng nhận cái chết chưa? Có lẽ ta có thể biến người trở thành một phần của thành phố này" Giọng nói của Tỉnh Tứ nghe rất hư ảo, giống như là sự pha trộn của nhiều loại âm thanh. Loại tình huống này, vào thời điểm Bạch Vụ nhìn thấy bản thể Hồng Ân cũng đã gặp qua. Mà Phổ Lôi Nhãn đưa ra chú thích về Tỉnh Tứ: [Y đã từng tin vào một lời tiên tri, nhưng y luôn không có đợi được.Ccuối cùng, y nhớ lại những ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời là những ngày ở thành phố Đằng Lâm. Vì nhớ tới những ngày đó, vào trước khi y bị ăn mòn, y đã móc trái tim của mình ra, đi đến một nơi khác.] Trái tim... Đây còn không phải là bản thể của Tỉnh Tứ sao? Bạch Vụ nhanh chóng phục hồi tinh thần lại từ trong sự kinh ngạc, suy nghĩ tỉ mỉ một chút cũng đúng. Nếu như Tỉnh Tứ, Tỉnh Lục, đều là tồn tại đã từng tiếp xúc với giếng, hai người huynh muội

bọn họ, có lẽ đã từng nhìn thấy quái vật cường đại nhất. Loại quái vật này, cho dù chỉ để lại một trái tim, cũng đủ làm biến dạng nghiêm trọng một nơi. Chỗ này tự nhiên không phải là thành phố Đằng Lâm. Giống như chú thích của Phổ Lôi Nhãn, toà nhà trụ sở công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm chân chính, đã biến thành khu vực màu đen. Chắc chắn hơn về suy đoán trong đầu, Bạch Vụ nói: "Nếu lựa chọn của ngươi là giải cứu các nhà khoa học bị mắc kẹt trong chỗ tránh nạn, ta đã cử đồng đội của mình đi, và ta đã không chọn sai" Tỉnh Tứ không nói gì, khuôn mặt kết nối với vô số kinh mạch đen kịt, dùng ánh mắt làm cho người ta khiếp sợ nhìn Bạch Vụ. "Ha ha ha...nhân loại cuồng vọng tự đại, lòng tham của người làm cho ta chán ghét, người cho rằng ngươi có thể cứu người, còn có thể giết chết ta? Ngươi muốn hoàn thành cả hai nhiệm vụ sao?" Ngữ khí của Tỉnh Tứ mang theo giễu cợt. Bạch Vụ vẫn rất bình tĩnh, nói: "Ta tin rằng cũng có những người làm ra lựa chọn này, quá trình tâm lý của họ có lẽ là như thế này, chán ghét lựa chọn, suy đoán tâm tư của người ra đề mục, và tự hỏi liệu họ có thể nhận được nhiều phần thưởng hơn không...tùy chọn ẩn được kích hoạt, sau đó

đồng thời chấp hành hai nhiệm vụ." Tỉnh Tứ có chút hoang mang. "Chẳng lẽ ngươi không phải?" "Không phải, bởi vì từ lúc vừa mới bắt đầu ta liền biết, nếu như ngươi không muốn để cho chúng ta thắng, chúng ta ngay cả toà nhà chi nhánh cũng đều không đi ra được. Có thể làm cho ta và bạn

của ta biến thành loại bộ dáng kỳ dị này, nói rõ ngươi có lực lượng đủ để vặn vẹo hiện thực, ngươi là tồn tại mạnh nhất mà ta từng thấy."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right