Chương 391:
Không đợi Bạch Vụ tiếp tục đặt câu hỏi, Doãn Sương hỏi: "Bạch Vụ, ngươi thật sự bị mất trí nhớ sao?"
"Vì sao lại hỏi như vậy?" "Có phải vì trải qua thống khổ khi còn nhỏ, và bởi vì không muốn nhớ lại, cho nên mới mất trí nhớ?" "Ta sẽ kể cho người nghe một câu chuyện cười" "Chuyện cười?" "Ừ, ngươi biết Thang Mạnh Bà không?" "Là đồ vật mà người sau khi chết sẽ uống trước khi chuyển thế đầu thai, có thể quên hết mọi chuyện kiếp trước sao?" "Đúng, chính là thứ đó. Mạnh Bà công tác vô số năm tại Địa Phủ, nhưng có một ngày bà không muốn làm nữa, liền nói muốn từ chức đối với người lãnh đạo trực tiếp Diêm La. Diêm La nói: vất
vả cho ngươi rồi, công tác lâu như vậy, uống một chén canh đi, sau khi uống xong liền đến phòng nhân sự làm thủ tục từ chức. Kết quả Mạnh Bà uống chén canh xong, liền quên chính mình muốn từ chức, vì vậy cứ như vậy một mực tuần hoàn, sống như một nhân viên gương mẫu trong vô số năm" "Chuyện này...không buồn cười, quá lạnh" Bạch Vụ nói: "Thật khó để mọi người nhận ra những gì họ đã quên, ta sẽ biểu diễn một trò ảo thuật, khiến cho ngươi quên mất người thiếu nợ ta 500 tháp tệ." "Ta nợ ngươi 500 tháp tệ khi nào?" "Ngươi xem, ảo thuật đã có hiệu lực, ngươi đã quên mất" Lần này Doãn Sương nở nụ cười. Bạch Vụ cũng cười theo nói: "Ta không thích nói với mọi người về quá khứ của mình, làm thế nào để nói về những thứ mà ta không có? Ta thực sự không nhớ mình đã trải qua những gì trước đây." Những lời này cũng không tính là lời nói dối tuyệt đối, ít nhất là ký ức về Cỗ thân thể này, Bạch Vụ đích xác không có. Có trời mới biết làm thế nào mà cỗ thân thể đẹp đẽ này lại lăn lộn đến thành ăn mày, cuối cùng còn
bị bán cho sòng bạc làm nô lệ. Doãn Sương nhớ lại nội dung trong điện thoại, do dự không biết nên nói với Bạch Vụ như thế nào. Thời gian của bọn hắn ngược lại là dư xài, từ rất xa, Bạch Vụ dựa vào chuỗi sức mạnh cường đại, đã nghe được tiếng điện thoại. Bạch Vụ ngược lại là rất chờ mong cuộc điện thoại tiếp theo sẽ mang mình đến nơi nào, hai cuộc điện thoại trước, dường như cho thấy đây là một thành phố cảng sắp bị bỏ hoang hoàn toàn. Mà bến cảng, là thời gian điểm mà vô số người hy vọng có thể lên thuyền cứu nạn tại thời kỳ tiền tháp.
Văn Hạo cùng với Lâm Duệ cũng là ở trong thời gian điểm này, chỉ chẳng qua một người là đứa trẻ bị cha mẹ vứt bỏ, một người là không có cơ hội lên thuyền, đi theo một nhóm bạn học tìm kiếm các
nguồn tài nguyên sinh tồn trong thành phố. Bọn họ đến cùng vì sao lại biến thành bốt điện thoại, vẫn còn là một câu đố không biết. Cần phải trả lời nhiều cuộc gọi hơn để biết: "Đúng rồi, ngươi đến cùng đã nghe một cuộc điện thoại như nào? Ta sẽ phân tích nó giúp người, có lẽ sẽ có thể mau chóng tìm được vấn đề ở khu vực này." Doãn Sương nói: "Ngươi thả ta xuống, ta không cần công nữa."
Bạch Vụ thả Doãn Sương xuống, hắn cảm thấy thái độ của Doãn Sương là lạ, Doãn Sương nhìn Bạch Vụ, theo bản năng nghĩ tới lời nói của trung niên nhân biến thái kia-- Bạch Vụ, người thực sự là một tác phẩm thất bại. Đó là cha của Bạch Vụ sao? Nếu là vậy...lúc ấy Bạch Vụ nhất định rất khó chịu, có lẽ những lời này càng làm hắn thống khổ hơn so với lần châm đấm kia. Nàng rất sợ hãi dẫn ra hồi ức không tốt của Bạch Vụ, nhưng trải qua châm chước, Doãn Sương cảm thấy cuộc gọi này rất lạ, từ mọi góc độ, nàng nên nói với Bạch Vụ và để hắn phân tích nguyên do. Vì vậy sau khi trầm mặc mấy giây, nàng nhẹ giọng nói: "Ta nhận được cuộc gọi của ngươi." Bạch Vụ như là không nghe rõ: "Ngươi nói cái gì?" "Người ở đầu dây bên kia tên là Bạch Vụ" Doãn Sương lặp lại từng chữ một. Bạch Vụ nheo mắt lại, nói: "Nhìn dáng vẻ của ngươi, xem ra Bạch Vụ cũng không chỉ có cùng tên với ta..." "Đúng vậy, ta hi vọng ngươi là thật sự quên quá khứ của mình, bởi vì tao ngộ của ta ở trong điện thoại...rất khó chịu." Ba chữ rất khó chịu, xem như là một loại biểu hiện cực kỳ kiên cường của Doãn Sương. Ít nhất so
sánh với Ly Ti nàng đã làm rất tốt. Biểu tình của Bạch Vụ vô thức biến hóa, loại vẻ mặt thoải mái kia biến mất không ít, bản thân hắn thậm chí cũng không có ý thức được: "Bạch Vụ trong điện thoại đã trải qua chuyện gì?" Bạch Vụ đã trải qua chuyện gì, hắn là rõ ràng nhất. Hắn hi vọng đây là một sự trùng hợp, bởi vì hắn không muốn quá khứ tồi tệ của mình, liên lụy đến Doãn Sương. Doãn Sương thì đang tự hỏi... Đến cùng là một người như thế nào, sau khi chịu đựng loại tra tấn kia, còn có thể dung nhập cùng với mọi người cùng một chỗ, còn có thể không căm ghét cái thế giới này, và thậm chí còn trở thành bạn của đội trưởng vì những giá trị quan tương tự? Thông thường, đứa trẻ tên Bạch Vụ đó...sẽ biến thành Ác Đoạ, phải không? "Hắn đã trải qua sự tra tấn vô nhân đạo" Doãn Sương không muốn giải thích quá nhiều, chỉ nói: "Có lẽ chỉ là danh tự trùng hợp...nhưng ta cảm thấy người kia rất giống người, người tra tấn kia, nhìn già hơn so với người, lại có điểm giống nhau không nói nên lời" Lúc này Bạch Vụ cũng cảm thấy kỳ quái, theo lý thuyết đều đã xuyên việt rồi, mặt của mình cư nhiên rất tương tự cùng với kiếp trước.
Nghe được người tra tấn có điểm giống mình không nói nên lời, trong nội tâm Bạch Vụ đã có chút tin tưởng...Doãn Sương thật sự nhận được một cuộc gọi từ hắn. Nhưng điều này làm sao có thể?
Bạch Vụ không thể tưởng tượng được. Thành phố Bách Xuyên, Thành phố Huyền Hồi, Thực Thành, thành phố Đằng Lâm...danh tự của những thành phố này hắn chưa từng nghe qua. Văn hóa kiếp trước cùng với thế giới tiền tháp kiếp này cũng hoàn toàn bất đồng, loại tình huống này, làm sao Doãn Sương có thể sẽ nhận được cuộc gọi của mình? Hơn nữa còn xảy ra vào thời điểm này?