Chương 410:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 741 lượt đọc

Chương 410:

Nàng không biết Bạch Vụ đã trải qua những gì, với tư cách là một người trị liệu, nàng phát hiện ra Bạch Vụ cũng không có bị thương, mạch đập tim đập đều rất bình thường. "Xem ra là rơi vào một loại hôn mê nào đó." Bốt điện thoại ở nơi xa lại vang lên, nhưng Doãn Sương suy nghĩ một chút, mình không phải là Bạch Vụ, ở trên năng lực có chênh lệch cực lớn cùng với Bạch Vụ. Nàng khởi động dĩa quay. Lần thăm dò này vốn dĩ là để tránh cuộc họp bầu cử đội trưởng vào buổi chiều, chẳng qua Doãn Sương đột nhiên nghĩ ra một giải pháp mới. Một phút đồng hồ sau, cả hai biến mất. Sau khi hai người biến mất, bốt điện thoại vẫn tiếp tục phát ra tiếng chuông. Như Tỉnh Lục đã nói, hàng loạt nhân quả ở đây thực ra không phải do nàng kiểm soát.

Chỉ có ba địa phương nàng thực sự có thể chọn. Nhưng đối với Bạch Vụ mà nói, ba địa phương này hiện tại vẫn còn quá sớm.

Tại nông trường không rõ, thời gian không xác định. 10 Bích ở trong thư viện, tìm được một quyển "Tội Lỗi Và Trừng Phạt". Sau khi đọc xong "Sự Im Lặng Của Bầy Cừu", cậy bắt đầu đọc cuốn sách này. Cậu trở nên càng ôn hòa. Điều này làm cho mẹ rất cao hứng, 10 Bích trước kia thường ngồi một mình dưới gốc cây đọc sách, không hòa hợp với những đứa trẻ xung quanh. Trong nông trường số 1 này, ở dưới tình huống không có J, Q, K, 10 Bích chính là đứa trẻ thông minh nhất trong cả nông trại. Nhưng nàng vẫn luôn lo lắng, trong nội tâm 10 Bích đang dự tính điều gì. Một lần thanh tẩy trí nhớ cách đây không lâu, như thể đã cải biến tính cách của 10 Bích, điều này làm cho mẹ rất vui vẻ.

Mấy ngày trước, trong phòng ăn ở nông trại, cha đã phát hiện ra một 7 Cơ không nên tồn tại", bị cha dùng lực lượng xoá đi, chuyện này nhanh chóng bị xóa sạch khỏi trí nhớ của mọi người dưới năng lực của cha. Mọi thứ đều trở lại bình thường, trong chín nông trại, không lâu sau cũng sẽ có những đứa trẻ bước sang tuổi mười lăm, và mùa thu hoạch sắp đến. "Cha" rất hài lòng, cho dù gặp một chút sóng gió, nhưng gã biết, đây là một lần cuối cùng. Kế hoạch của tiểu muội thất bại một lần nữa, nàng ở trong một đoạn thời gian rất dài, cũng không

có cách nào lại cải biến nhân quả. Tuy không thể đoán trước tương lai, nhưng "cha" tin chắc rằng, hết thảy đang đang thay đổi theo sự phát triển. 7 Cơ - đứa trẻ được tiểu muội phái đến, bị gã xóa sổ trong chớp mắt, không thăm dò được bất kỳ tin tức nào. Gã đã nghĩ như vậy, hành động lần này của Tỉnh Lục không có kết quả, ngược lại sẽ tăng lên sự

diệt vong của nàng. Nhưng gã không để ý đến một sự kiện -- lực lượng của ngôn ngữ. Một tuần lễ sau, 10 Bích và 3 Rô A cùng với 4 Chuồn C đã trở thành bạn tốt. Cậu kể một câu chuyện cho hai đứa trẻ, nói về cảnh đẹp bên ngoài bức tường.

Hai đứa trẻ ngây thơ tin là thật. Từ nhỏ chúng đã được dạy dỗ phải nghe lời mẹ, yêu thương nhau và biết quan tâm đến người khác, giáo dục chân thiện mỹ ở dưới không thiếu vật tư, ở dưới tác động của những người hàng xóm có phẩm chất khác nhau và môi trường không ổn định xung quanh, nó đã hoàn toàn thấm sâu vào tâm hồn của những đứa trẻ này. Không ngoa khi nói tất cả đều là những thiên thần nhỏ, nhưng từng người...đều cuồng nhiệt xem cha mình như thần.

Có rất ít đứa trẻ không có như vậy. Bọn chúng có trí tuệ khác hẳn với người khác, có thể thông qua quan sát, phát hiện ra chỗ không

đúng xung quanh. 10 Bích không chỉ suy nghĩ một lần, bên ngoài tường đến cùng có cái gì? Tại sao những người anh chị em đó không bao giờ quay lại sau khi họ rời đi? Bọn họ thật sự là bởi vì làm ra cống hiến cho thế giới bên trong tường sao? Thế giới ngoài tường, thực sự giống như lời cha mẹ nói...là thế giới của người lớn sao? Đến cùng người lớn là gì?

Những vấn đề này đã quấy nhiễu 10 Bích trước đây. Nhưng gần đây, 10 Bích luôn nằm mơ, cậu luôn cảm thấy như thể mình đã quên điều gì đó. Những thứ đã quên sẽ không thể nhớ lại được, trừ khi có thể lấy được một số lời nhắc nhở ở nơi khác. Nhắc nhở của 10 Bích đến từ trong mộng. Trong giấc ngủ say, cậu mơ thấy một chiếc đồng hồ đeo tay, kim đồng hồ dao động bất định. Mấy ngày hôm trước cậu cảm thấy rất kỳ quái, cậu luôn không nhớ được mình đã nhìn thấy đồng hồ Ở đâu. Cậu muốn hỏi người khác, nhưng lại bị ngăn lại bởi sự bất an trong tiềm thức. Như thể hỏi về vấn đề này sẽ có kết quả không tốt. Cậu vẫn đọc sách hàng ngày, ban ngày đọc "Tội Lỗi Và Trừng Phạt" ở dưới gốc cây, thỉnh thoảng chơi trò chơi cùng với 3 Rô A và 4 Chuồn C. Trò chơi tên là ai đang nói xạo, mỗi người nói một câu, để bên kia phán đoán cầu đó đúng hay sai, nếu bên nào đoán được thì bên kia thắng, ngược lại thì người nói thắng. 10 Bích như thế không có tài năng gì, 3 Rô A cùng với 4 Chuồn C luôn có thể nhẹ nhõm chiến

thắng. Trong mắt hai đứa trẻ kia, 10 Bích tuy nhiều khi rất thông minh, nhưng cũng không biết nói dối, vào thời điểm nói dối, dấu vết quá mức rõ ràng, luôn có thể dễ dàng vạch trần. Hầu hết thời gian, 10 Bích đều nở nụ cười chân thành. Dường như chỉ cần không phải là chơi trò chơi này, cậu cũng sẽ không nói dối vậy. Rất nhiều ngày sau, trong giấc mơ của 10 Bích vẫn là chiếc đồng hồ kia. Lại có người sắp rời khỏi bức tường, cậu rất muốn đi theo xem một chút, thế nhưng cha mẹ không cho phép.

Cậu luôn cảm thấy trong nội tâm bị chôn xuống vật gì, vật kia đang nẩy mầm, đang chui ra từ dưới mặt đất. Hai tuần sau, giấc mơ đã thay đổi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right