Chương 430:
Nữ nguyền rủa dựa vào cửa sổ toà nhà thấp, nhìn giấy niêm phong xung quanh, cảm giác được chính mình là một con quái vật.
Một tai họa thực sự. Vào 700 năm trước, không có ai biết được thiên phú và năng lực dị biến kia, người ta chỉ có thể quy
mọi thứ cho số phận. Nàng ở bên cửa sổ nhìn mỗi ngày, nghĩ đến số mệnh của chính mình khi nào chấm dứt, có thể hay không có một ngày, cũng có được cuộc sống như người bình thường. Khương Hoán là sinh viên khoa mỹ thuật, y cũng không phải là không tin những chuyện lạ sân trường đó, nhưng bởi vì một lòng muốn tìm kiếm loại vẻ đẹp hoang đường nào đó, vẫn là đi tới cấm khu trong trường học. Khương Hoán cũng không có thật sự tới gần nữ nguyền rủa, mỗi lần bọn họ gặp mặt đều cách xa nhau.
Sau khi nhìn thấy hình ảnh nữ nguyền rủa nhìn lên bầu trời, và làn gió nhẹ thổi bay mái tóc dài của cô ấy, cả người Khương Hoán bị mê hoặc. Dưới tông màu vắng vẻ và mờ ảo, toàn bộ khung cảnh mang đậm chất cổ trang và kinh dị như một ngôi nhà ma, lại có một thiếu nữ xinh đẹp đến mức có thể hòa mình vào khung cảnh một cách hoàn hảo. Đây là thứ mà Khương Hoán đang tìm kiếm, vẻ đẹp trong sự tàn tạ và cô đơn. Sau khi nhìn thấy hình ảnh này, y bắt đầu tới đây vẽ tranh mỗi ngày. Một kẻ sợ nguyền rủa, nhưng vì tìm kiếm bức tranh hoàn hảo đã đến cấm khu. Một người sợ làm tổn thương người khác, nhưng lại mong muốn có bạn bè. Bọn họ cách rất xa, lại có một loại ăn ý không cần nói thành lời. Một người sẵn sàng cầm cọ vẽ, người kia sẵn sàng trở thành người trong tranh. Rõ ràng là hai người thậm chí không biết tên của nhau. Tất cả những lời bàn tán, đồn thổi, nữ nguyền rủa hoàn toàn không cần giải thích cái gì. Vào thời điểm Khương Hoán nhìn thấy nàng, liền tin tưởng cô gái xinh đẹp như thế, tuyệt đối không phải là Ác Ma khiến cho một số người chết một cách kỳ quái.
Y thật sự đã nghĩ như vậy, liền ngay cả nữ nguyền rủa cũng hiểu được, thế giới này có lẽ thật sự có người, sẽ không nghĩ nàng là quái vật. Bởi vì hai bên không biết lẫn nhau, cũng từ trước đến nay cách rất xa, khiến cho nữ nguyền rủa cảm thấy, có lẽ vận rủi sẽ không lan đến gần Khương Hoán, cho dù không thể mặt đối mặt nói chuyện với nhau, nhưng có thể có được sự yên tĩnh và ngóng nhìn như vậy cũng là một loại thỏa mãn. Nhưng vận rủi vẫn ập đến. Có một ngày nàng biết tên của Khương Hoán, đó là tin tức về cái chết của Khương Hoán. Ở trong tòa nhà thấp đó, nữ nguyền rủa cũng có thể sử dụng Internet, mặc dù nó bị giới hạn trong mạng nội bộ nhà trường. Từ diễn đàn của nhà trường, nàng biết được lớp học bị cháy, sinh viên mỹ thuật Khương Hoán chết trong hoả hoạn. Không có nhìn thấy thi thể của Khương Hoán. Trong bài đăng có đề cập đến một số thi cốt, nhưng kết quả xét nghiệm chậm chạp không có công bố. chẳng qua sự thật bày ở trước mắt, lúc ấy học sinh trong phòng học chỉ có vài người như vậy. Đọc những lời chửi bới khác nhau trên diễn đàn, nữ nguyền rủa đã rơi nước mắt và tự trách không
thôi. Nàng không chỉ hại chết một mình Khương Hoán, mà còn gây họa cho những người khác trong lớp. Ký ức về Khương Hoán đến đây kết thúc. Bạch Vụ nhíu mày, hắn luôn cảm thấy có gì đó là lạ. Bình thường mà nói, Hà Thục Hồng cùng với Khương Hoán, đích xác đều là chết vì tai nạn, thậm chí rất có thể là thật sự bị nữ nguyền rủa cướp đoạt khí vận tạo thành. Nhưng không hiểu sao, Bạch Vụ có một loại cảm giác rất không thoải mái. Hắn lật ra từ thứ ba. "Lâm Dịch Bình, một cậu học sinh thích cho mèo ăn, chết đuối, chết vì tiếp cận ta." Sau khi có kinh lịch và tao ngộ phía trước, chuyện nữ nguyền rủa có thể mang đến nguyền rủa, người tiếp xúc cùng với nàng sẽ bị vận rủi quấn thân này, gần như đã không thể thay đổi được. Trường học vẫn cố ý giữ lại nữ nguyền rủa. Các học sinh tuy không ngừng kháng nghị và khó hiểu, lại cũng không dám rời khỏi trường học. Càng ngày có càng nhiều học sinh bắt đầu mất tích. Càng ngày có càng nhiều sự kiện linh dị Cổ quái, chuyện lạ sân trường hoang đường xuất hiện ở trong chủ đề của mọi người.
Phảng phất như từ lúc nữ nguyền rủa tới, thế giới Vốn dĩ đang vặn vẹo từng chút, trở nên càng thêm vặn vẹo. Những thứ vốn chỉ xuất hiện trong chuyện xưa linh dị...cũng bắt đầu xuất hiện. Không ngừng có người biến mất một cách ly kỳ hơn nữa không có kết quả tìm kiếm, làm cho tất cả mọi người toàn trường bao phủ bởi một tầng sợ hãi. Mà mọi người đem hết thảy hiện tượng quỷ dị, đều đổ lên trên đầu nữ nguyền rủa. Nữ nguyền rủa vì không để cho mình lại hãm hại người khác, vì không còn có người bởi vì chính mình mà chết, cũng phong bế chính mình. Thuở thiếu thời không thể chịu được cô độc, những đứa trẻ vì thoát khỏi cô độc đó, đã làm ra các loại sự tình phản nghịch, khát vọng được tán đồng, khát vọng gây nên sự chú ý. Nữ nguyền rủa không có cơ hội có được loại tùy hứng này. Nàng dần dần hiểu ra rằng một người
như mình sẽ chỉ mang lại xui xẻo và tai ương cho người khác. Nàng thường ngồi xổm trong góc phòng học trống trải, vị trí vốn để đặt thùng rác, rồi ôm đầu gối như muốn vùi đầu vào trong, trong miệng thầm nó: "Ta là quái vật" . Nàng nghĩ vậy, nhưng quái vật cũng có một mặt mong manh.
"Ta muốn có bạn bè, nhưng ta không muốn bạn bè chết." Mấy câu nữ nguyền rủa ghi trên giấy luôn đơn giản và thẳng thắn. Có lẽ là cảm nhận được tâm ý của chủ nhân, tờ giấy ghi ở trên bàn bị mèo đen mang theo chạy ra khỏi cấm khu. Khi nó quay trở lại, tờ giấy đã được thay đổi.