Chương 432:
Vô số người ở trên internet theo dõi vụ ngược đãi mèo dã man và vô nhân đạo này, mọi người hò reo, như thể mụ phù thủy trên đài hành hình sắp bị ngọn lửa thiêu chết. Những ngọn lửa không có thiệu chết mèo đen. Chỉ là khiến cho nó dùng một loại phương thức khác, vĩnh cửu bối bạn với chủ nhân của nó. Từ nay về sau, trong khuôn viên trường nhiều thêm một câu chuyện kỳ lạ--mèo đen bất tử không thể thiếu.
Ba đoạn ký ức, ba cái chết làm cho người ta tiếc nuối. Những người tốt bụng đã cố gắng cứu rỗi thiếu nữ bị nguyền rủa này cuối cùng đã trở thành gông cùm và xiềng xích giam cầm nàng.
Những lời đồn đãi và chỉ trích ác độc đó, cũng không có khiến cho thiếu nữ này buông tha hi vọng, nhưng những con bướm đêm tiếp cận nàng đã khiến nàng nhận ra rằng mình là một con quái vật thực sự. Có lẽ cho tới bây giờ, nữ nguyền rủa cũng vẫn cho rằng mình là quái vật, nhưng Bạch Vụ đã cảm giác được chỗ không đúng. "Ba lần tử vong, đều không có nhìn thấy thi thể..đều là nhân viên nhà trường đơn phương công bố tin người chết. Âm mưu mà Phổ Lôi Nhãn nhắc đến...thân phận của nữ nguyền rủa, nhìn càng giống như cái cớ để thu hút sự hận thù và chú ý của mọi người." Trong những tờ ghi chú phía sau, còn có rất nhiều danh tự, những người này là một số người đã biến mất một cách kỳ lạ hoặc được tuyên bố là đã chết. Nữ nguyền rủa hiển nhiên cho rằng những người này chết, cũng là nàng tạo thành. Bạch Vụ nhanh chóng đọc xong tập ghi chú này, trong quá trình này, vật chất màu đen phía sau
hắn, vẫn luôn không có chân chính khởi xướng tiến công đối với hắn. Từ thời điểm nhìn thấy mèo đen, Bạch Vụ kỳ thật liền đã có một loại dự cảm, địa phương hung hiểm nhất trong sân trường, có lẽ là người không giống quái vật nhất trong bầy quái vật kia.
Trong nội tâm của hắn vẫn còn nhiều nghi vấn. Ai đã giấu những tờ giấy đó ở những vị ẩn khác nhau? Lão nhân cầm đèn là có chuyện gì xảy ra? Chân tướng về phòng 404 là gì? Vấn đề này không gây khó khăn cho Bạch Vụ quá lâu, bởi vì hắn rất nhanh liền tìm ra manh mối trong một tập ghi chú khác trên bàn. Những gì ghi trong tập ghi chú này, cũng là một câu ngắn ngủn, cùng với một đoạn ký ức. Nhưng không giống như Hà Thục Hồng, Lâm Dịch Bình, Khương Hoán, đoạn ký ức này đối với nữ nguyền rủa mà nói, càng thêm đặc biệt và trân quý. "Anh hùng mang mặt nạ không biết tính danh, chết vì hiệu trưởng, chết vì tiếp cận ta." Anh hùng mang mặt nạ không biết tính danh. Bạch Vụ rất nhanh liền đoán được khả năng nào đó, nhưng hắn không thể lý giải, điều này làm sao
có thể? "Anh hùng mang mặt nạ, hẳn là chỉ có một."
Liên tưởng đến Tỉnh Lục, Bạch Vụ tin chắc rằng bốt điện thoại là có thể cải biến nhân quả. Nhưng bốt điện thoại thay đổi nhân quả, đều là Thực Thành, nơi này cũng không phải là Thực Thành, mà
là thành phố Bách Xuyên. "Ít nhất anh hùng mang mặt nạ này không phải là ta." Trên thực tế ở trong đường phố Thực Thành, vào thời điểm đưa mặt nạ cho Lâm Duệ, Bạch Vụ liền suy nghĩ -- mặt nạ là mình tìm được ở trong kho binh khí quân đoàn điều tra, như vậy sớm nhất là ai vứt bỏ mặt nạ? Bạch Vụ vẫn còn nhớ rõ chú thích khi hắn nhìn thấy chiếc mặt nạ lần đầu tiên -- [Chiếc mặt nạ này có duyên phận nhất định với ngươi, ngươi đã từng ở trong bệnh viện tâm thần Số 9 gặp ghi chép lẻ tẻ về nó.] Ban đầu hắn tưởng rằng, cái gọi là duyên phận là chỉ mình nhìn thấy một bộ phận hồ sơ ở trong khu vực của Hồng Ân, sau đó lại tình cờ tìm thấy nó trong kho binh khí. Nhưng bây giờ có vẻ như duyên phận giữa mặt nạ và hắn có thể sâu xa hơn tưởng tượng. "Thứ tự chính xác hơn là có người vứt bỏ mặt nạ, người quân đoàn điều tra nhặt được mặt nạ, mà ta chọn trúng mặt nạ, ở trong bốt điện thoại Thực Thành, ta đưa mặt nạ cho Lâm Duệ, nhưng đồng thời bởi vì quy tắc đặc thù ở khu vực kia, chính ta vẫn giữ mặt nạ cho mình." "Tuy ta đưa mặt nạ cho Lâm Duệ, nhưng dòng thời gian nơi này không giống cùng với Thực Thành,
nhóm người Lâm Duệ...kỳ thật cũng rất khó sống sót, vậy lần này gặp phải, hẳn phải là quái nhân mặt nạ chân chính trong lịch sử." Hắn không có hoang mang quá lâu, ký ức nhanh chóng ập đến, thân phận của quái nhân mặt nạ đầu tiên trong lịch sử sắp được công bố. Cùng lúc đó, trong căn phòng bên cạnh, thiếu nữ mặc đồ ngủ màu trắng, đã đi tới bên người Bạch Vụ. Nàng cảm thấy một cỗ cảm giác quen thuộc khó có thể nói rõ. Loại cảm giác quen thuộc này khiến cho nàng cảm thấy thân cận theo bản năng. Một màn vào 700 năm trước, như thể tái hiện trong đầu.
Sau cái chết của Khương Hoán, Hà Thục Hồng, Lâm Dịch Bình, nữ nguyền rủa đã triệt để phong bế nội tâm của mình. Ngọn lửa màu đen lưu động ở trên người mèo đen, không có lúc nào không nhắc nhở, đó là lửa giận của nhân loại bình thường đối với nữ nguyền rủa.
Phàm là có người tới gần nơi này, sẽ thấy được Quỷ Ảnh to lớn màu đen. Nàng giống như ma nữ bò ra từ trong địa ngục, cảnh cáo tất cả mọi người không cho phép tiếp cận chính mình. Hành động này như thể cũng biểu lộ, nàng là một con quái vật chân chính, một kẻ bị nguyền rủa. Nàng đã sẵn sàng ở một mình cho đến chết, quyết định sẽ sống trong thế giới nhỏ bé của riêng mình mãi mãi. Một khi có loại giác ngộ này, chửi rủa cùng với chỉ trích phô thiên cái địa bên ngoài cũng dường như không đáng kể. Nàng và họ dường như không còn ở cùng một thế giới nữa. Nhưng vào thời điểm này, có một người đeo mặt nạ, bá đạo mà cường ngành xâm nhập vào thế giới của nàng.