Chương 465: Chim hoa tôm cá
Bạch Vụ bừng tỉnh: "Hoá ra là nữ nhân có bộ ngực trong suốt" Những lão sư cũng không có hiểu được ý tứ của Bạch Vụ, họ không biết ngực của ai đó có trong suốt hay không. Sau khi trầm mặc trong hai hoặc ba giây, các lão sư tiếp tục nói: "Vào mấy trăm năm trước, nàng đã từng tới nơi này, so sánh cùng với nàng, tri thức chúng ta dò xét được rất có hạn. Chúng ta đưa ra hỏi đáp đối với nàng, vốn là tự rước lấy nhục. Chúng ta nguyện ý xưng nàng là Nhà Tiên Tri." "Lời này cũng không thể nói, nữ nhân kia hiện tại cũng không dám qua sử dụng lực lượng nào đó, nói không chừng trong thời gian sắp tới, nàng sẽ đến tìm các ngươi trợ giúp" Lời mà Bạch Vụ nói khiến cho những lão sư này rất bất khả tư nghị, theo họ nữ nhân kia chính là người biết toàn bộ. Nhưng Bạch Vụ biết, Tỉnh Lục còn cách rất xa biết toàn bộ, lực lượng nhân quả của nàng đã đến giai đoạn phản phệ, thân thể của nàng đã không có biện pháp sử dụng cỗ lực lượng này quá nhiều
lần.
Nếu lại tiếp tục sử dụng, nói không chừng cả người nàng sẽ biến mất. "Ngoại trừ nàng, liền không còn người nào khác vượt qua tất cả các kỳ thi?" "Ngược lại là có một người tương đối ưu tú...nhưng người học sinh kia, cũng không có tiến vào phần vấn đáp, bởi vì y không được điểm tối đa tại trường thi màu đỏ, cho dù đã rất tiếp cận." Bạch Vụ hứng thú: "Người học sinh này có đặc điểm gì không?" "Đặc điểm...y đến từ bên ngoài trường, có quan hệ chặt chẽ cùng với bảy người trong trường học. Trong đó bao gồm hiệu trưởng" Gia ẩn! "Y đến đây khi nào?" Bạch Vụ hỏi. "Cách đây rất lâu, trước đó không lâu cũng có tới, nhưng cũng không có làm gì cả. Các lão sư nói. "Có một vấn đề, nếu như không có thông qua trường thi màu đỏ...chẳng lẽ không phải sẽ phải tham dự kỳ thi vĩnh viễn sao?" "Đích thực là có quy tắc này, nhưng quy tắc này đối với đồng loại của chúng ta là hữu hiệu, mà lực ước thúc đối với nhân loại các ngươi, chỉ giới hạn trong giờ học"
Bạch Vụ đã hiểu được, Gia ẩn cũng không phải là Ác Đọa, cho nên vào sau khi tan học liền tự do. Bầu không khí lúc này hẳn là rất nghiêm túc, nhưng Bạch Vụ không hiểu sao có phần muốn cười. Gia ẩn trượt kỳ thi và bị lưu ban một ngày. Sau đó, sau khi tan học, xám xịt lợi dụng dĩa quay chuồn
đi.
Hắn nghĩ đến chỗ này, cảm thấy rất thoải mái. Đương nhiên, nội dung bài thi ở trường thi màu đỏ vốn là cơ sở kiến thức ngẫu nhiên có độ khó giống nhau, Bạch Vụ kỳ thật cũng không có 100% nắm chắc có thể vượt qua nếu không có Phổ Lôi Nhãn. Nhất là yêu cầu phải làm đúng tất cả các câu hỏi, sai một câu phải lưu ban. Mặc dù điều kiện hà khắc như vậy, Gia Ấn lưu ban là cũng có thể lý giải, nhưng Bạch Vụ vẫn rất muốn cười. Hắn đoán được nguyên nhân Gia ẩn tới nơi này-- mảnh vỡ ghép hình tận thế. Chẳng qua nếu như Gia ẩn không có biện pháp tiến vào phần vấn đáp, cũng liền có nghĩa là mảnh vỡ trong tay Gia Ấn, ít nhất không phải là mảnh vỡ tiêu trừ quy tắc khu vực. Đây là mảnh vỡ cường đại nhất, có mảnh vỡ này, Gia ẩn căn bản không cần tham gia kỳ thi. Y có thể cưỡng ép khiến cho toàn bộ quy tắc đặc thù trong trường học biến mất.
"Cho nên nói, các lão sư tôn kính, chúc phúc các vị cho chính là chúc phúc miệng sao? Ta thế nhưng là đã mạo hiểm nguy hiểm tánh mạng tới tham gia cuộc thi, cho nên cần phải thêm tiền." Những Ác Đoạ lão sư như tằm trắng này dường như đã dần thích ứng với phong cách của Bạch Vụ, thanh âm của họ đến từ phương vị bất đồng, một người nói vài chữ, ghép lại thành một câu: "Nguyện thần chiếu CỐ ngươi, nguyện người có thể bài trừ tất cả trở ngại." Bạch Vụ bối rối: "Thật sự là khen ngợi miệng? Bằng khen huy hiệu tốt nghiệp còn tốt hơn..." Lời còn chưa dứt, hắn bỗng nhiên dừng lại, bởi vì trên bàn vuông trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện hai vật nhỏ. "Nhà Tiên Tri yêu cầu chúng ta đưa nó cho ngươi. Nàng nói với chúng ta, tất cả chuyện xưa có lẽ sẽ bắt đầu nghênh đón hủy diệt từ trong này, hoặc là sẽ từ trong này bắt đầu đi về hướng tân sinh" Tai mắt mũi miệng, nhật nguyệt tinh thần Bạch Vụ đã gặp. Lần này bày ở trên bàn học, là tôm và hoa trong chim hoa tôm cá. Chú thích trong mắt khiến cho Bạch Vụ mừng rỡ không thôi. [Chim hoa tôm cá, thứ tốt. Hoa tượng trưng cho tình cảm, hiện giờ người đã có thể đạt được sự tín nhiệm của toàn bộ Ác Đọa trong khu vực, chúng sẽ thân cận đối với người theo bản năng, nói ngắn
gọn, là sẽ dễ lừa dối hơn. Mà tôm tượng trưng cho thôn phệ, người đã có thể làm cho toàn bộ quy tắc kỳ quái trong khu vực biến mất, biến toàn bộ khu vực này thành đất lành. Đương nhiên, muốn triệt để giải phóng phiến khu vực này, người còn phải tìm được chim và cá. Chim tượng trưng cho tự do, có thể đánh vỡ giới hạn khu vực, mà cá tượng trưng cho sự trở lại, có thể làm cho tất cả Ác Đọa trở lại thành nhân loại.] Chim hoa tôm cá đối ứng cùng với tai mắt mũi miệng. Ban đầu Bạch Vụ cũng đoán được, khu vực này hẳn là giống như khu vực sở thú Bách Xuyên, mấy khu vực kết nối với nhau, sau đó tập hợp đủ mảnh vỡ ghép hình tận thế, liền có thể giải phóng toàn bộ các khu vực. Chỉ là không có nghĩ đến chính là, nơi này lại cất giấu hai mảnh vỡ. Những lão sư này sẽ không khát vọng đạt được sự tán thành cùng với tôn kính của các học sinh sao? Hiển nhiên là có, nhưng hiện tại xem ra, các lão sư cũng không có sử dụng lực lượng mảnh vỡ. Họ với tư cách là người quan sát đo đạc, có được Dò Xét Chi Đồng, nhất là đã gặp được Tỉnh Lục, chắc chắn sẽ không thể không biết chút nào.
Bạch Vụ dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn đống tằm trắng dính liền.