Chương 487:
Muốn biết tung tích của bạn thân, đối với một nữ nhân như nàng mà nói, là một chuyện rất khó khăn. Một phần của chấp niệm năm nào đã được buông bỏ, vì cuộc sống vẫn còn tiếp tục. Nhưng chuyện truy tìm chân tướng này, nàng vẫn không có ý định buông bỏ. "Ta chưa từng gặp các nàng, nhưng nếu như gặp được, ta sẽ nói cho ngươi biết. Bất quá ngươi cũng phải có chuẩn bị, các nàng hơn phân nửa đã chết. Cũng không thể trở lại Tòa Tháp. Những chân tướng về chuyện này, ta sẽ giúp người tra rõ ràng." "Ừm.." Lưu Chanh Tử gật gật đầu. Bạch Vụ bỏ ảnh chụp vào trong túi đeo lưng của mình, luôn cảm thấy...đây là một vật phẩm có thể dùng đến. Nếu có một ngày...đối mặt với Ác Đoạ mỹ nhân Thẩm Thù Nguyệt một lần nữa. Sau đó Lưu Chanh Tử cùng với Bạch Vụ nói về một ít cố sự, Bạch Vụ rất cẩn thận, biểu hiện được như một nam nhân ấm áp, đang an ủi một nữ nhân có trái tim bị tổn thương và nhớ về bạn cũ của
mình.
Nhưng trên thực tế, hắn muốn chính là tận khả năng biết được quá khứ của Thẩm Thù Nguyệt, điều này có thể sẽ hữu ích trong tương lai. Đương nhiên, tiện thể an ủi Lưu Chanh Tử một chút. Chỉ là sau đó không lâu điện thoại vang lên, khiến cho Bạch Vụ không thể không đình chỉ nghe ngóng chuyện câu chuyện tan vỡ của ba cô gái trẻ khi đang trong quá trình khởi nghiệp. "Có chuyện gì vậy?" Bạch Vụ nhận cuộc gọi, người gọi điện chính là tổ trưởng tổ thẩm vấn Điền Tuần. "Có một vụ án, là vụ án quý tộc mất tích quân đoàn bảo vệ đưa tới." "Loại vụ án này không phải là do quân đoàn bảo vệ phụ trách sao?" "Đây không phải là vụ án bình thường, bọn họ không phá được." Điền Tuần vẫn còn rất đắc ý. Trước kia Bạch Vụ luôn ẩn giấu, hiện tại thân phận của Bạch Vụ càng sạch sẽ hơn so với quá khứ, coi như là người quản lý kẻ thống trị muốn tra, như vậy nội tình cũng tuyệt đối không có vấn đề. Bởi vì Đoàn Trưởng Tần Tung, Phó Đoàn Trưởng Cốc Thanh Ngọc đều rất thưởng thức hắn, hai người đã làm lý lịch của Bạch Vụ không chê vào đâu được.
Hiện giờ Bạch Vụ đã không cần che giấu bản lĩnh của mình. "Ta biết rồi, ta sẽ lập tức tới." Bạch Vụ cúp điện thoại. Lưu Chanh Tử rất thức thời nói: "Vừa vặn buổi chiều ta phải đến nói chuyện phiếm với Tiểu Cửu, phải đóng cửa hàng, tiểu ca ca người đi trước đi." "Được." Bạch Vụ rời khỏi cửa hàng Quả Cam Nhỏ. Làm đội trưởng đương nhiên là mệt mỏi hơn làm đội viên, phải viết báo cáo điều tra, phải tổ chức đội viên ra ngoài tháp, phải chiếu cố phát triển cùng với tìm kiếm người mới, phải quản lý từng tổ. Bất quá...Bạch Vụ vẫn có rất nhiều thời gian nhàn rỗi. So với Ngũ Cửu, hắn cũng không có lười biếng, hắn chỉ làm việc có hiệu quả hơn. Rất nhiều chuyện Bạch Vụ về cơ bản vào trước khi tan việc liền có thể hoàn thành. Thế cho nên trong mắt hầu hết mọi người, vị đội trưởng mới này có vẻ không siêng năng lắm, mới làm đội trưởng được ba ngày, ngày nào cũng đi sớm về muộn. Nhưng điều bọn họ không biết là, công việc của đội 7, Bạch Vụ một kiện cũng không có lợi là.
Nếu như không phải hôm nay Điền Tuần gọi điện thoại tới, báo cáo một trường hợp khẩn cấp, buổi
chiều Bạch Vụ thậm chí còn có dự định mang nhóm người Lâm Vô Nhu ra ngoài tháp.
Tầng 2 Tòa Tháp, trong văn phòng đội trưởng đội 7 tại phân bộ quân đoàn điều tra. Điền Tuần ở một bên uống trà, chờ Bạch Vụ phát biểu cái nhìn. Bạch Vụ đọc hồ sơ Điền Tuần đưa tới, nói: "Người phụ trách vụ án này là tổ trưởng tổ trị an đội 3 quân đoàn bảo vệ Giang Huyền. Là bộ hạ của Minh Triệt, trình độ làm việc của bộ hạ Minh Triệt coi như không tệ, thời gian xảy ra vụ án này cũng không tính lâu, vì sao lại đột ngột từ bỏ?" Học sinh cùng với lão sư quý tộc mất tích, quy mô vụ án kỳ thật không bằng vụ Yến Cửu mất tích. Vụ án chỉ mới xảy ra mấy ngày, theo Bạch Vụ, bộ hạ của Minh Triệt không nên xác định rằng vụ án không thể được xử lý nhanh chóng như vậy, và sau đó yêu cầu quân đoàn điều tra giúp đỡ. Điền Tuần vừa vặn là biết chuyện này: "Quả thực có một số điều rất khó hiểu ở chỗ này, quân đoàn bảo vệ bọn họ sở dĩ mời chúng ta hỗ trợ, chính là vì Giang Huyền". "Người này làm sao vậy?" "Y...nói muốn đến đội 7 chúng ta học hỏi ba tháng. Vì thế cho nên ngay cả tổ trưởng tổ trị an cũng
không làm. Sau đó...ngươi cũng biết, tổ thẩm vấn chúng ta hiện tại có kinh phí cao hơn so với năm đó, tiền lương tăng lên, nhưng làm sao có thể so sánh với biên chế quân đoàn bảo vệ?" Bạch Vụ cũng cảm giác được không đúng, Minh Triệt đối đãi với bộ hạ là không sai, Giang Huyền thân là tổ trưởng tổ trị an, chạy tới tổ thẩm vấn quân đoàn điều tra học hỏi, chuyện này giống như là đầu bếp Michelin chạy tới quán ven đường học hỏi vậy. Nhìn thần sắc của Điền Tuần, dường như còn có sự tình càng cổ quái, quả nhiên, Điền Tuần tiếp tục nói: "Nhưng kỳ quái nhất là ở chỗ này, Minh Triệt đối đãi với bộ hạ cũng không tệ lắm, Giang Huyền muốn tới học hỏi, y cũng hạ thấp mặt mũi, liên lạc với tổ trưởng tổ thẩm vấn ta, hy vọng có thể an bài một cái danh ngạch, ta đâu có quan tâm đến y, trực tiếp cự tuyệt. Kết quả ngươi đoán thế nào? Vị Giang Huyện rất muốn tới quân đoàn điều tra chúng ta, cho dù không phải là tổ thẩm vấn, coi như đến tổ tiên phong học hỏi cũng đều được." Bạch Vụ nheo mắt lại. Trực giác của hắn lại bắt đầu cảm thấy sự tình không đúng, nói: "Một người làm tổ trưởng tổ trị an nhiều năm, bỗng nhiên xin nghĩ đi đến tầng dưới cùng trà trộn với một đám người thô kệch thường xuyên ra ngoài tháp học hỏi? Thật là thú vị, Giang Huyền đâu rồi?" "Đang trên đường đi, có thể một lát nữa sẽ tới. Đội trưởng, người định ứng đối như thế nào?"
Kiếp trước Bạch Vụ đã đọc một chút. Càng là người biến thái, phong cách tranh vẽ sẽ càng cho người một loại cảm giác bị đè nén. Bạch Vụ tuy không nhận ra vị lão sự biến mất này, nhưng cảm giác được, vị lão sư này cho dù không phải là hung thủ, cũng tuyệt đối không chỉ thuần túy là một người bị hại. Đây chỉ là trực giác của hắn, hắn tin tưởng trực giác, nhưng không có nghĩa là chính xác 100%. Vừa vặn, trong khi Bạch Vụ cùng với Điền Tuần thảo luận tình tiết vụ án, Giang Huyền đến. Với tư cách là người quan sát hiện trường vụ án trong mấy ngày đầu tiên, lại là trợ thủ đắc lực của Minh Triệt, Bạch Vụ định đi gặp Giang Huyền. Sau khi điều tra viên nói rõ tình huống, Bạch Vụ khép hồ sơ trên bàn lại, nói đối với Điền Tuần: "Người bỗng nhiên muốn từ biên chế trong tháp chuyển ra biên chế ngoài tháp đã đến, chúng ta đi nhìn xem, đối phương rốt cuộc là hạng người gì" Điền Tuần cũng cảm thấy rất hứng thú, y cũng muốn biết tại sao người đáng lẽ ngang hàng với mình này lại đến quân đoàn điều tra làm thực tập sinh. Khi đi trên đường, Bạch Vụ giống như là chợt nghĩ ra điều gì đó: "Đúng rồi, thẩm vấn phạm nhân sao rồi?"
"Nữ nhân kia? Yên tâm, đội trưởng...à không, Cốc đoàn có dặn dò chúng ta, hơn nữa người Quỷ Thôi Ma cũng đang giúp đỡ chúng ta trông coi. Cô ta không chạy được, bất quá cô ta vừa tỉnh đã bị tiêm thuốc mê, có quá mức hay không?" "Thủ đoạn tầm thường là vô dụng đối với nàng, chuỗi sức mạnh của nữ nhân này không kém rất nhiều đội trưởng, các ngươi còn phải cân nhắc tính kháng cự, ghi chép lại thời gian nàng tỉnh lại mỗi lần." Nghe Bạch Vụ nói, Điền Tuần cảm thấy nữ nhân này khẳng định rất trọng yếu, y không dám cẩu thả, lắng nghe cẩn thận. Rất nhanh, hai người liền đi tới nơi tiếp đãi của đội 7 phân bộ quân đoàn điều tra. Giang Huyền đang lộ ra vẻ mặt khoan thai đọc báo trong nơi tiếp đãi, đều là một ít báo chí cũ, vào thời điểm nghe tiếng bước chân, y ngẩng đầu lên. Vào giờ khắc ánh mắt của Bạch Vụ, nhìn chính diện với ánh mắt của Giang Huyền. Trong nội tâm Bạch Vụ, cũng ở trong nháy mắt chú thích bắn ra, nổi lên sóng gió to lớn. Giang Huyện rất nhanh phát hiện ra, ánh mắt Bạch Vụ nhìn mình không đúng lắm. Cho dù ở trong thời gian cực ngắn, Bạch Vụ liền trở nên bình thường, giống như là một vị đội
trưởng quân đoàn điều tra chân chính, đối mặt với người quân đoàn bảo vệ tới chơi, không quá nhiệt tình cũng không quá kháng cự. Chỉ có điều ánh mắt kinh ngạc kia, tuy biến mất cực nhanh, nhưng vẫn bị Giang Huyền nhận thấy. Bất quá đây cũng là phản ứng bình thường. Dù sao thì mình ở cái tuổi này chạy tới học hỏi, thật sự không thể nói nổi. Sự kinh ngạc trong nội tâm của Bạch Vụ không có biến mất, chỉ là nhìn "Giang Huyền", sắc mặt liền trở lại bình thường. Hắn đã nghĩ tới rất nhiều loại diễn biến, có lẽ là tại khu vực kế tiếp trong bánh xe Roulette, có lẽ là vào thời điểm bức màn bí mật ở tầng 6 Tòa Tháp được vén lên. Nhưng như thế nào cũng không nghĩ ra, sẽ ở trong một ngày tầm thường như thế, liền gặp người này. Thế giới này có rất nhiều cuộc gặp gỡ, nếu như muốn định nghĩa cuộc gặp gỡ giữa Bạch Vụ cùng với Giang Huyền, đại khái chính là -- trí giả cùng với kẻ lừa gạt gặp gỡ. "Trách không được hành vi của người này có nhiều điểm không hợp lý như vậy, nhưng cho dù là ta, cũng không nghĩ ra diễn biến sẽ là như vậy."
Bạch Vụ lộ ra nụ cười: "Giang Huyền?" "Đúng vậy, không nghĩ tới đội trưởng đội 7 lại trẻ tuổi như vậy." Trong mấy ngày này, Giang Huyền ngoại trừ làm một ít chuyện chẳng phải là Giang Huyền, thời gian còn lại chính là tìm hiểu kỹ cuộc sống của Giang Huyền. Y hiện tại chính là Giang Huyền chân chính, coi như là bằng hữu tốt nhất, người thân mật nhất ở trước mặt y, cũng sẽ không thể nhìn thấu "Giang Huyền" đã thay đổi linh hồn. Đây chính là một trong những niềm vui thú của Gia ẩn, đạt được một cỗ thân thể, sẽ theo bản năng khiến cho hành vi của mình nhất trí cùng với nguyên chủ nhân. Ngàn người ngàn mặt, mánh khoé bịp người vốn là cần được tôi luyện. Chỉ là y không thể lừa được Bạch Vụ. Mặc dù trình tự kẻ lừa gạt xếp trước Phổ Lôi Nhãn, cả hai giống như là đối thủ định mệnh, nhưng ở trước mặt Phổ Lôi Nhãn, kẻ lừa gạt cũng không thể che giấu tin tức. [Cuộc Sống đôi khi có thể rất vô nghĩa, bởi vì cái gọi là đi mòn giầy sắt tìm không thấy, chẳng tốn công sức lại tới tay. Ngươi là Giang Huyền sao? Ta là Giang Huyền sao? Ngươi có thể, ta cũng có thể, như vậy sau khi vứt bỏ danh tự thì sao? Vứt bỏ danh tự, ngươi là một mỹ nam, mà ta chính là
thám tử ánh mắt, còn y thì sao? Vứt bỏ danh tự Giang Huyền, y chỉ là một tiểu nói dối, nhưng loại mánh khoé bịp người thấp kém này, tại mang ra trước mặt thám tử ánh mắt, là không hề có tác dụng. Nếu như người muốn đạt được càng nhiều tin tức, hãy đi ra ngoài tháp với y.]