Chương 518:
Người chơi số 10 chính là nghĩ như vậy, chỉ cần người chơi số 5 chết là tốt rồi, chỉ cần người chơi số 5 chết là tốt rồi, chỉ cần người chơi số 5 chết là tốt rồi... Đây là chấp niệm của nó. Nhưng người chơi số 5 không có chết, ngược lại là tiếng cười của người chơi số 10, lập tức im bặt.
Phanh!
Lại một lần nữa truyền đến tiếng vang nặng nề, khiến cho một đám Ác Đọa kinh ngạc không thôi, liền ngay cả Doãn Sương cũng cảm thấy bất khả tư nghị. "Người chơi số 10 thẩm phán sai lầm, bị đào thải". Nhóm người đứng ngoài xem phát mộng một lần nữa. Không chỉ là Ác Đọa, nhân loại cũng vậy, người chơi số 5 chính là Bạch Vụ, Doãn Sương đã tin chắc vào điểm này.
Về phần vì sao người chơi số 5 có thể phối hợp cùng với người chơi số 1, Doãn Sương còn chưa rõ ràng. Cho nên Bạch Vụ rốt cuộc là tránh thoát một kiếp này như thế nào? Chẳng lẽ người chơi số 5 thật sự không phải là Bạch Vụ? Người chơi số 1 mới là Bạch Vụ? Không đúng...người chơi số 1 đã từng bị thẩm phán. Với tư cách là bộ não tiền nhiệm của tổ tiên phong, Doãn Sương triệt để bối rối. Chỉ có hai người biết chân tướng, một người là chủ sự phía sau màn. Một người thì là chính Bạch Vụ. Trò chơi này ở trong con mắt của đại đa số người, người sống là không có khả năng sống 700 năm, người sống nói sự tình 700 năm trước, đều là giả. Cho nên chỉ cần người sống nói dối, bị người phân biệt ra lời nói dối, liền sẽ bị đào thải. Cũng chính là, điều kiện tiên quyết đào thải người sống là...người sống nói dối, người sống nếu
muốn tiếp tục sống ở trong trò chơi này, cũng chỉ có thể nói dối. Những Bạch Vụ không có nói sai.
Năm 2030, thành phố Bách Xuyên vào hè, có một tiểu cô nương không may muốn xem diện mục thật của một người nào đó, nhưng bị người nào đó dùng lí do ta lớn lên thật sự là quá xuất sắc để
cự tuyệt. Chuyện này là sự thật.
Ai có thể nghĩ đến một nhân loại sẽ biết sự tình vào 700 năm trước? Một loạt thao tác này của Bạch Vụ, khiến cho người chơi số 10 chết không nhắm mắt. Nếu như là phiên thứ nhất, Bạch Vụ đích xác đã nói dối, nhưng phiên thứ nhất Bạch Vụ rất rõ ràng, tất cả mọi người sẽ từ bỏ thẩm phán. Mà phiên thứ hai, Bạch Vụ đã sớm dự đoán được sau khi mấy người bị loại bỏ, tâm thái của mấy người còn lại sẽ biến hóa, sẽ có người dùng tâm tính cá chết lưới rách, muốn giết chết chính mình. Vì vậy hắn đã nói thật. Trò chơi vẫn tiếp tục, hiện tại đến người chơi số 11. Tên gia hỏa đã từng khiến cho quái nhân mặt nạ bị trễ giờ, Bạch Vụ đương nhiên sẽ không bỏ qua cho y. Người trên hòn đảo này, phần lớn đều đáng cứu rỗi, cho dù là những người bị đào thải kia, nhưng nhất định phải đào thải mười người, hắn cũng chỉ có thể dựa theo quy tắc. Những loại người tự coi mình là trung tâm này, Bạch Vụ cũng không có ý định buông tha.
Người chơi số 11 không có nhiều lựa chọn lắm, nếu như y muốn lựa chọn mang đi một người nào đó chôn cùng, người chơi số 1 là đoán không ra, người chơi số 5 là vô địch trong phiên này, người còn lại lại càng là không rõ ràng lắm, chỉ có người chơi số 2.. Người chơi số 10 suy nghĩ, nếu như không có người chơi số 2 cho phối hợp với người chơi số 1, thì tất cả mọi người làm sao có thể tin tưởng người chơi số 1? Nhưng nếu thật là như thế, người chơi số 1 vì sao phải nói ra nguyên nhân cái chết của người chơi Số 2? Người chơi số 10 rơi vào xoắn xuýt, cuối cùng y buông tay đánh cược một lần: "Người chơi số 2! Ngươi bởi vì không thông minh bằng người khác! Xấu hổ tự sát!" Người chơi số 2 Lâm Vô Nhu giận! Hận không thể nói vài câu trào phúng chỉ số thông minh của kẻ đối diện. Tuy nhiên người chết là lớn. Trong chớp mắt đầu của người chơi số 10 đụng bàn, Lâm Vô Nhu liền hết giận. "Người chơi số 10 thẩm phán sai lầm, bị đào thải." Giả! Người chơi số 15 người chơi số 16 người chơi số 17 phát môtnj một lần nữa, vì sao người chơi số
1 sẽ bảo hộ người chơi số 2? Chẳng lẽ người chơi số 2 là nhân loại?
Chúng đích xác đã đoán đúng, thế nhưng đã không có bất cứ cơ hội nào. Lên tiếng kế tiếp chính là người chơi số 12. Với tư cách là tiểu 12 may mắn, nó đương nhiên cảm thấy hết thảy trước mắt đều là thần tích: Nữ nhân kia không có lừa gạt mình! Không chút do dự, người chơi số 12 dùng nguyên nhân cái chết "Bị cự tuyệt lên thuyền tâm như tro tàn" đào thải người chơi số 15. Người chơi số 13 thì sao? với tư cách là người được người chơi số 1 phát kim bài miễn tử, chứng kiến nhiều sự tình khoa trương như vậy, đầu còn dám lỗ mãng? Nó tiếp nhận vận mệnh, lấy nguyên nhân tử vong "bị người bỏ rơi tự cho là không có ai để ý" đào thải người chơi số 16. Lại có Doãn Sương là người chơi số 14, không hề có lo lắng, Doãn Sương thậm chí ngay cả chuyện xưa cũng chẳng muốn bịa, trực tiếp lấy nguyên nhân tử vong "tiền tài không còn buông tha cuộc sống" đào thải người chơi số 17. Đến tận đây, người chơi số 3, người chơi số 6, người chơi số 7, người chơi số 8, người chơi số 9,
người chơi số 10, người chơi số 11, người chơi số 15, người chơi số 16, người chơi số 17, mười người bị đào thải. Trong trò chơi ghép hình tử vong-- Bạch Vụ dùng thị giác thượng đế điên cuồng giết chóc. Vào phiên 2, trò chơi chấm dứt. Doãn Sương luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Có phải hay không là quá thuận lợi rồi? Lâm Vô Nhu ngược lại là không có cảm giác, chẳng qua là cảm thấy lẽ ra như thế. Kỳ thật cũng không có quá nhiều thuận lợi, dù sao thì lựa chọn người chơi số 4 làm ra, đã khiến cho Bạch Vụ làm ra một ít thay đổi.