Chương 521:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 3,133 lượt đọc

Chương 521:

Về phần người mặc áo choàng xám này, Phổ Lôi Nhãn tuy cho ra tin tức, nhưng lại là một đoạn chú thích tối nghĩa-- [Trắng hay đen, đen đại biểu cho tử vong, trắng đại biểu cho sinh cơ, nhưng nếu có một ngày, trắng biến thành xám, liền có nghĩa là cán cân sinh tử đã nghiêng, mà nếu có một ngày, xám biến thành đen, thì một thời đại tử vong sẽ tới. Với tư cách là một số ít người nhìn thấy quy tắc, ngươi có lẽ có thể tin tưởng y, nhưng cuối cùng lựa chọn như thế nào, tuỳ thuộc vào chính ngươi.] Không giống như những cảnh tượng mà Lâm Vô Nhu cùng với Doãn Sương còn có những người còn lại nhìn thấy, Bạch Vụ nhìn thấy thực sự không phải là Vong Linh quen thuộc. Hắn di động bước chân, đi ở trên cầu treo, nhóm thấy khô ở phía dưới phát ra tiếng cười quái dị quỷ dị. Cho dù là ai đi trên một cây cầu như vậy, cũng sẽ có chút sợ hãi. Bạch Vụ sẽ không, nếu như có thể đưa ra ý kiến, hắn hi vọng thi thể dưới cầu có thể cười sung

sướng hơn một chút, cho dù là cười như bạch tuột nào đó cũng được. "Cho nên quy tắc vòng trò chơi này là cái gì? Đánh bại ngươi?" "Trò chơi cứu rỗi đối với người mà nói, là không có ý nghĩa gì, ta không biết người đến cùng có át chủ bài gì, nhưng từ biểu hiện vừa rồi của người mà nói, ngươi thật giống như có thể biết được rất nhiều tin tức mà người khác không biết được. Cái gọi là khốn cục, đối với người mà nói chỉ là phương thức thu hoạch được càng nhiều tin tức. Người có nguyện ý giúp ta làm việc không?" Thanh âm của người mặc áo choàng xám rất trẻ tuổi, dường như không sai biệt lắm so với Bạch Vụ. Bạch Vụ vui vẻ. Chính mình còn chưa kịp đưa ra yêu cầu, ngược lại là đối phương đưa ra yêu cầu trước. "Bằng hữu của ta gặp nguy hiểm." "Nữ nhân đã đi rồi, kẻ đần kia, tạm thời không có việc gì" Trong lòng Bạch Vụ tự nhủ biểu hiện của Lâm Vô Nhu trong hai vòng trò chơi trước đó là khá ổn, nhưng hắn ngược lại là không có phản bác: "Nếu như ta không giúp người làm việc, y sẽ có nguy hiểm? Ta không tin một người không ngừng cứu vớt người khác vào 700 năm trước, sẽ làm ra loại uy hiếp đạo đức này"



Người mặc áo choàng xám không ngoài ý muốn khi Bạch Vụ đoán được thân phận của mình. "Ngươi quả nhiên biết ta là ai, vì vậy người mới đào thải người chơi số 7 8 9, là bởi vì chúng nhắc đến ta?" "Đúng vậy, ta một mực suy nghĩ, hòn đảo này rất mâu thuẫn, mục đích của nó là ở chỗ gạt người tự sát, nhưng mấy vòng trò chơi này, lại giống như là một loại cứu rỗi nào đó. Dù sao thì nhóm ác linh thua, vẫn là ác linh. Nhưng một khi chúng thắng, lại có thể phục sinh." "Mà người chơi số 7 người chơi số 8 người chơi số 9 ở trong lượt người biện hộ, đều nhắc đến một người, một người đã xuất hiện vào năm 2036 và không ngừng cứu vớt những người trên hòn đảo này" Vào lúc mọi người đều cho rằng đây chỉ là kể chuyện xưa, Bạch Vụ cũng không có quên sưu tập tin tức. "Trong lời nói của chúng, thậm chí còn nhắc đến người là người duy nhất đi đến cấm địa trên hòn đảo này. Cho nên ta liền suy nghĩ...có thể hay không người này kỳ thật là một người công nhân trên

hòn đảo này?" "Y nhìn có vẻ không hợp nhau với những người tìm chết khác, tất cả mọi người đều đang chờ đợi sinh mệnh tiêu vong, nhưng người này lại bị hình dung là một người cứu rỗi. Có lẽ y thật sự chính

là người cứu rỗi, y mong muốn những người này còn sống bao nhiêu, vào sau khi những người này chết, liền có bao nhiêu ghê tởm bọn họ." Cho dù đã cảm giác được Bạch Vụ biết được rất nhiều tin tức, lại không nghĩ tới Bạch Vụ lại dò xét được nhiều như vậy. Người mặc áo choàng xám nói: "Ngươi vẫn chưa có trả lời vấn đề của ta, có nguyện ý giúp ta làm việc hay không" "Nếu như ta không muốn thì sao?" Bạch Vụ chỉ xuống dưới cầu: "Cái chỗ này, xem như là lối vào hai cõi sinh tử sao? Mặc kệ ngươi có ý định để ta làm cái gì, ngươi ít nhất vẫn nên nói cho ta một chút, người đang làm gì? Chuyện gì đang xảy ra trên hòn đảo này?" Sau khi người mặc áo choàng xám trầm mặc một lúc, thấp giọng nói: "Thế giới này không có lối vào hai cõi sinh tử, cũng không có Địa Ngục, nhưng mọi thứ muôn hình muôn vẻ, ở dưới cầu có rất nhiều oán linh, nhưng cái gọi là oán linh, cũng chỉ là bởi vì người đi tới hòn đảo này, sẽ bị quy tắc đặc thù tách ra một bộ phận vật chất mà thôi." "Nhưng phạm vi sẽ không vượt qua hòn đảo này, tạm thời là như vậy, nhưng tương lai thì khó mà nói" Trong lời nói của người mặc áo choàng xám rõ ràng là có hàm ý khác, Bạch Vụ cũng nghe ra trong

điểm: "Có ý tứ gì? Ngươi đang nói quy tắc của hòn đảo này, có thể sẽ khuếch tán đến các khu vực khác?" "Đúng vậy, tương lai lấy hòn đảo này làm hạch tâm, tử vong sẽ trở nên không được thuần túy" "Đây coi như là chuyện tốt hay là chuyện xấu?" Bạch Vụ hỏi. Người mặc áo choàng xám hỏi lại: "Khi tử vong không còn là tử vong thuần túy, người cho rằng mọi người còn có thể quý trọng sinh mệnh sao? Nếu như sinh linh trên khắp thế giới chết đi, đều dùng hình thức oán linh tồn tại ở chỗ này, như vậy thế giới vốn không có Địa Ngục, có còn là thế giới chân chính hay không?" Bạch Vụ hiểu ra: "Cho nên người muốn ta giúp ngươi?" "Không sai, người phải ngăn cản một ta khác. Ngươi không cần nghi hoặc vì sao lại là một ta khác, người chỉ cần biết, ta phụ trách canh giữ đảo còn y có nhiệm vụ mở rộng đảo, nhưng ta một mực chủ trương sinh mệnh cần phải nỗ lực sống sót, y lại cho rằng tử vong là sự trở lại của vạn vật, vạn vật cần phải được sớm dẫn độ" Người mặc áo choàng xám nói. Hoá ra đảo chủ có hai người, như vậy liền có thể nói rõ mâu thuẫn của hòn đảo này.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right