Chương 529:
Yến Tự Tại tuy thiếu hụt một bộ phận cảm xúc, nhưng đối với cảm tình ở giữa người với người, cũng không ngây thơ. Dù sao y cũng đã từng lấy vợ sinh con. "Mục đích người tiếp cận Yến Cửu là cái gì? Ngươi muốn trèo lên Yến gia?" Yến Tự Tại hỏi. Bạch Vụ cảm thấy rất thú vị: "Nàng với tư cách là một người bị Yến gia đuổi ra khỏi cửa đến bệnh
viện tâm thần, có cái gì đáng để ta leo lên sao? Huynh trưởng và phụ thân của nàng cho đến nay cũng chưa từng tới thăm nàng, người cho rằng nàng cũng được coi như là người Yến gia? Nàng tên là Yến Cửu, nhưng cái tên này chỉ là danh tự, cũng không có ý nghĩa khác" Yến Tự Tại nhíu mày: "Ta không tin ngươi là thật tâm thích Yến Cửu" "Ta xác thực không có"
Yến Tự Tại đối với Bạch Vụ thẳng thắn thành khẩn ngược lại là có chút không ngờ tới. Dù sao Thiên Bình Chi Nhãn cũng chỉ dự liệu được động tác.
"Ta cảm thấy có chúng ta có thể đi vào tâm sự, đứng ở cửa không xấu hổ sao?" Bạch Vụ nói xong liền đi vào, thật ra vừa rồi Yến Tự Tại đã cảm thấy kỳ quái. Yến Cửu bị giam trong bệnh viện tâm thần không kỳ quái, một người không thể cảm thụ vui sướng, theo y sớm muộn gì cũng là điều bất thường.
Nhưng sau khi tiếp xúc một phen cùng với Yến Cửu, cảm giác tạo ra cho Yến Tự Tại là, Yến Cửu rất bình thường, ngoại trừ mặt có chút đơ, cũng không có bất kỳ tật xấu nào. Y thậm chí còn cảm thấy, Yến Cửu còn bình thường hơn những người Yến gia y từng thấy. Trong phòng 618. Lưu Chanh Tử tặng cho Yến Cửu một cái đèn bàn nhỏ, ngoài thứ đó ra, trong căn phòng này cũng không có quá nhiều biến hóa, nhiều lắm là chính là đường cong mỉm cười trên gương bị lau đi, trên giá sách thay đổi một ít sách. Yến Cửu rót nước cho Bạch Vụ trước, sau đó mới rót nước cho Yến Tự Tại. Yến Tự Tại lúc này mới phát hiện ra, hoá ra Yến Cửu không phải là một người không hiểu cách chiêu đãi như thế nào...nàng chỉ là để lại một mặt tốt nhất cho Bạch Vụ. Nhưng tại sao hết lần này tới lần khác lại là Bạch Vụ? Với tư cách là đội trưởng đội trật tự, Bạch Vụ
thế nhưng là chuyên môn do chính mình phụ trách. "Ngươi đã rất nhiều ngày không có tới thăm ta" Bởi vì nguyên nhân Yến Tự Tại, Yến Cửu không có đề cập một câu khác "tin tức ốc biển người cũng không đáp lại". Bạch Vụ híp mắt cười cười, tiểu cô nương vẫn rất thông minh. Hơn nữa còn có tiến bộ rất lớn. Đặt ở trước kia, nếu có người quan tâm Yến Cửu, Yến Cửu khẳng định sẽ móc tim móc phối đối với đối phương. Nhưng có chỉ đạo của thiên sứ trăm cánh Lưu Chanh Tử, Yến Cửu đã dần dần hiểu được, phải có chỗ giữ lại đối với mọi người, ngoại trừ Bạch Vụ. "Gần đây tương đối vội vàng, ra ngoài tháp, phá án, nhất là trở thành đội trưởng, có quá nhiều việc phải làm. Hôm nay ta tới đây, là tặng quà cho ngươi." "Thật vậy sao.." Yến Cửu một lần nữa lộ ra "nụ cười cải tiến". Bạch Vụ lấy ra cây bút không hết mực cùng với thay đổi màu sắc theo tâm ý mua ở Cảng Nhặt Nhạnh. Đây quả thực là thần khí của họa sĩ. Sau khi giải thích sơ qua về chức năng, Yến Cửu liền biết được tác dụng của cây bút này.
"Bạch Vụ, cám ơn người. Ta, ta cũng sẽ tặng quà cho ngươi!" "Không cần." "Nếu một ngày nào đó có thể rời khỏi đây với ngươi, ta liền có thể đi đến những nơi mà Chanh tỷ đã nói để mua đồ cho ngươi." Yến Cửu có khả năng rời khỏi bệnh viện tâm thần hay không, Bạch Vụ thật sự là không rõ ràng lắm. Y nhìn thoáng qua Yến Tự Tại. Từ nhỏ Yến Tự Tại chính là tiêu điểm của đám người, thiên phú trác tuyệt, đầu óc xuất chúng, hơn nữa còn có tướng mạo không thể bắt bẻ, so với lão tổ tông còn tốt hơn. Nhưng lúc này, Yến Tự Tại lại có cảm giác chính mình có chút dư thừa. Tuy Yến Cửu trên lý luận là chất gái của mình, cái gọi là "khuỷu tay hướng ra ngoài", con gái hướng ngoại, dường như cũng không nên do chính mình cảm nhận được. Huống chi mình cũng không có bao nhiêu qua lại với Yến Cửu, nhưng bởi vì ký ức đứt gãy, Yến Tự Tại vẫn có một loại tức giận củ cải nhà mình bị heo ủi. "Nếu như người muốn ra ngoài, ta có thể đi cùng với ngươi, phụ thân của người sẽ không nói cái
gì."
Yến Tự Tại muốn Yến Cửu biết, mình và Bạch Vụ không đồng nhất, chính mình là người có thân phận địa vị cao, có thể ảnh hưởng cuộc sống sau này của nàng. Nhưng Yến Cửu rõ ràng trước đó rất muốn ra ngoài, nhưng bây giờ lại không thèm chịu nể mặt mũi: "Cảm ơn tiểu thúc, ta vẫn là chưa muốn ra ngoài, về...về sau lại nói." Hô hấp của Yến Tự Tại thoáng tăng thêm, y đứng dậy nói: "Ngươi là người Yến gia, nếu như về sau gặp phiền toái, có thể liên hệ ta, hiện tại Yến gia đã thành lập phấn bộ đội trật tự tại tầng 3" "À, nhưng cũng không cần, quân đoàn điều tra đang giúp đỡ ta, có việc gì ta tìm Bạch Vụ là được rồi." Bạch Vụ không nói gì. Luôn cảm thấy lần sau ở ngoài tháp, Yến Tự Tại gặp được chính mình, có thể sẽ hạ tử thủ. Nhưng hắn lại có chút muốn cười. Biểu tình của Yến Tự Tại rất quái lạ, sau khi trầm mặc mấy giây y nói: "Các ngươi trò chuyện đi. Ta có việc ta đi trước" "Được, hẹn gặp lại tiểu thúc" Yến Tự Tại gật gật đầu rời đi.
Sau khi Yến Tư Tại rời khỏi, Bach Vụ nói với Yến Cửu: "Ta cũng nên đi."
"Thế nhưng người chỉ vừa mới tới" "Nhưng việc ta cần làm đã làm. Thời gian chính là Tháp Tế, mà ta là một người nghèo" Bạch Vụ Vốn cũng không có sự tình gì khác, thấy Yến Cửu mọi thứ đều bình thường, tặng quà xong liền định đi. Chủ yếu là những tin tức gần nhất, đích xác không nên nói cho Yến Cửu, cho nên hắn cũng không có nhiều điều để nói.