Chương 539:
Đây tất nhiên không phải là thuyết pháp tuyệt đối, trong đó có quá nhiều nhân tố không ổn định, ngươi có thể thử dự đoán, những nữ nhân ở trong quá trình Ác Đọa hóa không có bảo trì bộ dáng nữ giới nhân loại, mà là trở thành Ác Đọa vô cùng xấu xí đi nơi nào? Đáp án chính là ở cách vách.] Tà ác làm cho người ta phẫn nộ... Nhất là nhắc nhở cuối cùng của Phổ Lôi Nhãn, cho dù là một người không cảm giác được tức giận như Bạch Vụ, cũng không có cách nào sinh ra cảm giác vui sướng. "A Chanh..." "A Chanh." "Ta chết rất thảm... Chanh." Tác dụng gây ảo giác của Tử Tuyến Thảo nhanh hơn so với trong tưởng tượng của Bạch Vụ, Lưu Chanh Tử kỳ thật còn có chút tỉnh táo, những mùi thơm này có thể khiến người ta sinh ra một loại dục vọng nào đó, nhưng nếu cảm xúc bị điều khiển bởi những thứ nhất định, chúng cũng sẽ khiến
người ta nhìn thấy hoặc nghe thấy một số người hoặc là những điều đã bỏ lỡ. Lưu Chanh Tử tiến về phía trước, định đi vào khu suối nước nóng bên trong công pháo đài. Bạch Vụ biết bên ngoài công pháo đài là khu vực màu trắng, nhưng tiến vào trong Cổng pháo đài, chính là một khu vực không biết, nhưng tính đến trước mắt cũng không có nguy hiểm. Hắn cảnh giác kéo Lưu Chanh Tử lại, nhưng Lưu Chanh Tử lại nói: "Tiểu ca ca...buông ta ra, ta đã nghe được thanh âm của hạt dẻ cùng với Tiểu Nguyệt Lượng" "Đó là giả! Hãy nghe lời của ta!" Nguyễn Thanh Vân vẫn còn tỉnh táo, chỉ là trên mặt mang theo một chút ửng đỏ, khiến cho nàng trở nên càng thêm mê người. Nàng quyết đoán khởi động dĩa quay, cũng khởi động dĩa quay cho Lưu Chanh Tử. Lưu Chanh Tử không kìm được ảo giác thính giác do Tử Tuyến Thảo mang đến, mong muốn đi vào cổng pháo đài, thông qua chú thích biết được không có nguy hiểm, Bạch Vụ gật gật đầu, đi theo cùng với Nguyễn Thanh Vân. Chỉ còn một phút nữa là quay trở lại Tòa Tháp, đi vào sâu trong hơi nước, Bạch Vụ nguyện ý gọi cảnh tượng kế tiếp là một phút đồng hồ nhìn mà giật mình--
Bởi vì tưởng niệm bạn cũ mà đưa tới bị thương, bởi vì gặp được cảnh tượng pháo đài mà có một chút sợ hãi cùng với tức giận, tâm tình tiêu cực của Lưu Chanh Tử, Nguyễn Thanh Vân, sau khi bước vào pháo đài, khiến cho vô số nữ nhân trong suối nước nóng di chuyển thân thể, chậm rãi tới gần. Nếu như lúc này là một người nam nhân đang đứng ở giữa, y có lẽ sẽ thấy được vô số nữ nhân xinh đẹp, đang mới y tận hưởng một đêm đồi trụy. Nhưng trong chớp mắt tới gần chúng, Bạch Vụ mới phát hiện ra, những nữ nhân này dường như cũng bị tiêm một lượng lớn thuốc gây mê. Chúng hoàn toàn không có thể năng của Ác Đọa, tốc độ di chuyển giống như cái xác không hồn chậm rãi di chuyển, trên mặt chúng mang theo nụ cười ngây ngốc, mang theo vài phần mị thái, hai mắt nói là ậng nước, kỳ thật là ngốc trệ. Có lẽ điều này đối với những nam nhân không biết chân tướng mà nói, chỉ là một số nữ nhân tràn đầy ham muốn đang tiếp cận chính mình. Nhưng Bạch Vụ biết rõ, những nữ nhân này căn bản không có ham muốn tình dục, chúng chỉ là bị giam cầm trong khu vực suối nước nóng chứa đầy chất lỏng gây mê này, sau đó bị thu hút bởi những tâm tình tiêu cực mà nhân loại sản sinh ra.
Bất cứ âm thanh nào chúng phát ra đều là tiếng kêu theo bản năng không liên quan gì đến tình yêu nam nữ. Nếu chúng có được sức lực, nhất định sẽ điên cuồng săn giết nhân loại tiến vào pháo đài. Nhưng chúng không làm được, chúng chỉ có thể di chuyển một cách yếu ớt, chậm rãi đi về phía Lưu Chanh Tử, sau đó có nữ nhân dùng bàn tay ướt sũng bắt lấy mắt cá chân của Lưu Chanh Tử, cũng có nữ nhân đứng lên, dùng vẻ biểu tình mê say ngửi ngửi Lưu Chanh Tử. Chúng nhẹ nhàng liếm láp da thịt của Lưu Chanh Tử, trông giống như một loại hầu hạ nào đó. Nhưng đó cũng không phải là hầu hạ, đây chỉ là kẻ săn mồi đang cố gắng ngấu nghiến đồ ăn. Cái gọi là Nữ Nhi Quốc...địa phương mà một người nam nhân tha thiết ước mơ, căn bản chính là địa ngục. Nơi này là địa phương vô số nữ nhân biến thành Ác Đọa, vào thời điểm chúng còn là nhân loại, có lẽ đều đã trải qua rất nhiều sự tra tấn. Bởi vì chúng yếu đuối, bởi vì mất đi sức lực, khiến cho tất cả động tác vốn dĩ trí mạng trông trở nên vô cùng ôn nhu, phảng phất như tình nhân trêu chọc lẫn nhau. Lưu Chanh Tử đẩy những nữ nhân tiến đến gần, vào thời điểm đĩa quay còn thừa lại hai mươi giây
cuối cùng, nàng bắt đầu gọi tên hai người bạn tốt của mình: "Hạt dẻ, Tiểu Nguyệt! Các ngươi có ở đây không? Các ngươi đã đáp ứng ta." Không có chút dục vọng nào, sự bị thương trên mặt Lưu Chanh Tử vô cùng chân thật, hơi nước cũng không che giấu được nước mắt trên mặt. Nàng không có tìm được hạt dẻ cùng với Tiểu Nguyệt, thế nhưng Lưu Chanh Tử có thể cảm nhận được... Các nàng ở nơi này! Bạn thân nhất của nàng chắc chắn ở nơi đây! 10 giây. Trong quá trình Nguyễn Thanh Vận cùng với Lưu Chanh Tử đẩy một đám nữ nhân ra, các nàng nghe được một câu, trong nội tâm nhất thời sinh ra cảm giác bị thương to lớn. "Hoan, nghênh, quang, lâm...cứu, ta." Nguyễn Thanh Vận mở to mắt, nước mắt tuôn rơi. Nàng đã nhìn ra, những nữ nhân này, đã sớm biến thành Ác Đọa...chúng không phải là loại có trí tuệ, chỉ là có một ít chấp niệm khi còn sống. Hoan nghênh quang lâm, rõ ràng là người giam cầm họ ở đây bắt họ nói. Nhưng hai chữ cứu ta,
truyền tải lại là một cỗ tuyệt vọng nồng đậm. Cho dù đã biến thành Ác Đọa, vẫn khát vọng đạt được cứu rỗi như trước. Bạch Vụ mặt không biểu tình, nhưng hai tay lại siết thành nắm đấm. Trong vài giây trước khi quay trở lại Tòa Tháp, chú thích bắn ra. [Vừa tới liền muốn đi? Hay là người không có hứng thú với nữ nhân? Ah...làm ta sợ nhảy dựng, người chỉ là có ý định đi gọi viện binh. Ác Đọa còn thừa hiện tại...quên đi, vì để cho ngươi không khó chịu thêm, ta sẽ không nói nữa. Mức độ thăm dò khu vực hiện tại là 1%, tuy nhiên không sao cả, chúng ta sẽ sớm quay lại. Ta tin rằng người đã không thể chờ đợi phá hủy nơi này. Đây mặc dù là một kiện sự tình gần như không thể nào làm được, nhưng ai bảo người có ta chứ?]