Chương 560:
Khúc Lan vẫn còn hơi run rẩy, cảm xúc trong mắt càng ngày càng phức tạp. Với tư cách là trường phái diễn xuất, bản năng của nàng là phải kéo cảm xúc và nét mặt của mình về bộ dáng nên có. Những cảnh tượng bên trong tấm hình này, thật sự là khiến cho nàng không thể lý trí được. "Ngươi...làm sao có thể...ngươi tại sao lại có tấm hình này? Không thể nào." Thật ra thì Khúc Lan cũng chưa từng nhìn thấy bức ảnh này, dù sao thì nàng cùng với Thẩm Thủ Nguyệt chụp, là một bức ảnh khác. Những cảnh tượng trong bức ảnh này, nàng vẫn là nhận ra trong chớp mắt. "Ta đã nói rồi, chỉ mới ba năm thời gian, người làm sao có thể quên chứ? Với tư cách là Ác Đoạ loại trí tuệ, thủ đoạn của ngươi tinh vi hơn những kẻ trước rất nhiều. Trí nhớ đối với loại hình Ác Đọa gián điệp như người mà nói, hẳn là tố chất cơ bản vô cùng tất yếu" Bạch Vụ nhíu mày nói: "Khúc Lan, nếu người muốn tiếp tục đóng giả Lâm Vô Nhu, ta sẽ cảm thấy rất lạ, sẽ có một loại cảm giác không phải là bằng hữu nói chuyện cùng với bằng hữu, mà là cha nói chuyện với con gái. Có thể,
nhưng không cần thiết." Bạch Vụ thậm chí còn gọi ra tên của mình, Khúc Lan đoán được, ngụy trang của chính mình đã bị triệt để nhìn thấu. "Tại sao người lại có tấm hình này...ngươi đã nhìn thấu ta như thế nào?" Sát khí như ẩn như hiện tràn ngập, một tấm hình có thể giải thích rất nhiều thứ, nhưng lại không thể giải thích rất nhiều thứ. Khúc Lan thậm chí có địch ý đối với Bạch Vụ. Quá trình này nằm trong dự liệu của Bạch Vụ, dưới mặt nạ, không nhìn thấy biểu tình của hắn, hắn vẫn là dùng giọng điệu trầm lặng nói: "Mấy năm trước, có 3 thiếu nữ dự định mở một cửa hàng quần áo ở tầng dưới cùng, bán một số kiểu áo cũ mà quý tộc đã mặc vài năm trước, nghĩ rằng mình có thể làm cho tầng dưới cùng có thêm nhiều màu sắc" Bạch Vụ đi về phía trước một bước, Khúc Lan lại lui một bước theo bản năng. "Lưu Chanh Tử cho rằng mình đã quên chuyện này, ừm, không chính xác, ngược lại không phải là quên, mà là hoài niệm." "Kể từ khi người cùng với Thẩm Thủ Nguyệt mất tích, đã gần bốn năm. Khi nàng nói về các ngươi,
sẽ luôn tận lực giả bộ như bình tĩnh, phảng phất như thảm kịch phát sinh mấy năm trước, chỉ là
một biến cố tầm thường." "Chỉ là nàng lừa gạt nam nhân thì coi như cũng được, lừa gạt bằng hữu thì lại rất vụng về, nhắc đến sự nghiệp của các người, trong mắt nàng sẽ có ánh sáng, nhắc đến việc các người mất tích, ánh
mắt của nàng lại trở nên ảm đạm." "Một số ít người thân quen với nàng cho rằng nàng sa đọa, chỉ là một người không ngừng phụ thuộc nam nhân, trà xanh đùa bỡn cảm tình. Những nguyên nhân nàng làm như vậy, đều là muốn có một ngày, có thể tìm được các ngươi. Nàng đã âm thầm rơi bao nhiêu nước mắt ai cũng không biết." Mỗi một câu nói, Bạch Vụ liền đi về phía trước một bước, cho dù Khúc Lan không hiểu sao tại lui bước cùng với kháng cự, nhưng cuối cùng Bạch Vụ vẫn là đi tới trước mặt nàng. Hắn đưa tấm hình cho Khúc Lan, nói: "Một chiếc máy ảnh tổn hại, hai người bằng hữu có lẽ vĩnh viễn sẽ không thể nhìn thấy, rõ ràng trong máy ảnh cái gì cũng không có, cuộn phim đã sớm bị hủy đi, tầng dưới cùng hàng năm mất tích nhiều nữ nhân như vậy, thậm chí báo án cho quân đoàn điều tra, cũng không thể nào phá án." "Nhưng nàng vẫn là tìm được, sau khi máy ảnh Ký Linh, có thể nhìn thấy cảnh tượng nào đó trong
quá khứ, một lần chỉ có thể chụp một giây, một tuần chỉ có thể chụp ba lần, mấy tháng qua, nàng không ngừng chụp ảnh, cuối cùng cũng chụp ra tấm hình này." Khúc Lan lộ ra bản thể của chính mình, bất đồng so với đa số nữ Ác Đọa ở nơi này, trên mặt của bản thể Khúc Lan, có rất nhiều đường thẳng đỏ trên mặt, đường này bắt đầu từ mắt rồi lan xuống Cổ và bắt đầu phân nhánh. Đây là sự thay đổi ngoại hình do năng lực dị biến mang lại, giống như là Lệ Ma Sừng mang cho Bạch Vụ lực phá hoại cùng với lực phòng ngự, nhưng cơ thể sẽ mọc ra những chiếc sừng giống như
gai.
Ác Mộng Chi Nhãn mang đến cho Bạch Vụ năng lực tan rã đòn tấn công của đối thủ, nhưng cũng khiến cho hắn nhìn càng thêm tà dị. Năng lực biến ảo, cũng sẽ khiến cho vẻ ngoài cải biến. Những đường thẳng này luôn nhắc nhở nàng rằng nàng không còn là một nhân loại nữa, Tòa Tháp đã vĩnh viễn không trở về được, mà những đường thẳng ảnh hưởng tới dung mạo của nàng này, vốn sẽ dẫn đến nàng bị đưa vào ăn vực, với tư cách là nguyên liệu nấu ăn bị Ác Đọa hoặc là kẻ thống trị ăn tươi. Nhưng năng lực biến ảo, lại khiến cho nàng còn sống.
Trong những năm tiếp theo, nàng dùng các loại thân thể uyển chuyển, trải qua tra tấn cực kỳ tàn ác. Thế cho nên đến hiện giờ, nàng đã có thể chấp nhận mọi sự sỉ nhục và tra tấn bằng một nụ cười, để thỏa mãn những ham muốn biến thái và vặn vẹo của Chung Húc. Trong 4 năm qua, Khúc Lan đã nhiều lần nghĩ đến cái chết. Nhưng lại không dễ dàng chết được. Trong nội tâm có oán hận cũng có mong đợi, biết rõ rằng con quái vật mập mạp kia sẽ khống chế cuộc đời còn lại của mình, chờ đợi mình, chỉ có tra tấn cùng với lăng nhục dài dằng dặc. Nhưng nàng vẫn muốn sống... Nhìn như đã sớm tuyệt vọng đối với tương lai, nhưng sâu trong nội tâm, vẫn là kỳ vọng có một ngày, có thể nhìn thấy Chanh Tử cùng với Tiểu Nguyệt Lượng. "Nàng cũng đã từng hỏi ta một vấn đề rất nhàm chán, tiểu ca ca, ngươi nói xem nếu như các nàng đi ra ngoài tháp, tương lai ta gặp phải các nàng, các nàng có ăn sống ta không?" Ngữ khí của Bạch Vụ từ đầu đến cuối không có biến hóa, như thể đang kể một câu chuyện không liên quan với một người không liên quan.
Những biểu tình của Khúc Lan, dần dần hiện ra thần sắc thống khổ cùng với hồi ức.