Chương 598:
Bạch Vụ nói: "Xem ra người chúng ta gặp được là cùng một người" "Y rốt cuộc là ai?" Lâm Duệ truy hỏi. Bạch Vụ lắc đầu nói: "Ngươi biết Giang Y Mễ vừa rồi vì sao cảm thấy người rất quen thuộc không? Bởi vì gặp được y sớm nhất, chính là Giang Y Mễ, mà Giang Y Mễ quen thuộc, là lực lượng thời không trên người của ngươi, loại lực lượng này không thuộc về thiên phú, cũng không thuộc về năng lực dị biến, là một loại lực lượng tính chất đặc thù nào đó. Cho nên ta đoán người kia đã trao lực lượng của bản thân cho ngươi?" Lâm Duệ cảm thấy kinh ngạc, y gật gật đầu nói: "Suy đoán của tiền bối thực sự rất chính xác...đúng như vậy, trước khi chết y đã trao lực lượng cho ta."
Biểu tình của Lâm Duệ rất quỷ dị, tiếp nhận truyền thừa của người nào đó, hơn nữa còn là truyền thừa sinh tử, loại chuyện này y hẳn sẽ cảm thấy vinh hạnh cùng với bi thống. Y cũng đích xác cảm thấy vinh hạnh, nhưng bị thống lại...thật sự là bi thống không nổi.
Bởi vì người mang mặt nạ kia, không khiến cho y cảm thấy bị thống khi sắp chết một chút nào. Đối phương lạc quan giống như chuẩn bị đi dự một bữa tiệc nào đó vậy. "Ta thật sự rất muốn chết. Một cuộc hành trình dài vô tận luôn có điểm kết thúc, mỗi lần tử vong chính là một khởi đầu mới, ngươi có biết điều này rất phiền không, vì để cho hành trình chấm dứt, ta cũng đã làm rất nhiều điều. Ta kỳ thật vẫn đang luôn nghĩ biện pháp thay đổi thế giới lộn xộn này, thế nhưng tư chất có hạn. Dứt khoát phân chia di sản, giao lực lượng của bản thân ra." "Tuy không biết sau khi ta chết, những anh bạn nhỏ các ngươi có thể cầm cự được hay không? Đúng rồi, ngươi đã say rượu bao giờ chưa? Ta quên mất người vẫn còn là con nít. Ài, bây giờ là tận thế cũng nên đánh võ quy tắc, đi, chúng ta nấu rượu đi, rượu cao lương biến dị, có 50% tỷ lệ tráng dương, 50% tỷ lệ tuyệt tự, thật kích thích!" "Ngươi có bạn gái chưa? Chết rồi? Điều đó thực sự quá hạnh phúc...), trông người có vẻ không vui, ha ha ha ha ha ha...ha ha ha ha ha...thực ra ta cũng rất buồn, ta hy vọng rằng nụ cười này sẽ bù đắp nỗi buồn của ngươi." "Bạn bè của người thì sao? Cũng đã chết rồi? Buồn thật đấy! Ngươi hỏi ta vì sao không cười, bởi vì tình yêu không còn là cười, mà không còn bạn bè thì xác thực rất khổ sở." "Tiêu chuẩn kép? Đây không được gọi là tiêu chuẩn kép, mà chỉ là trong một thế giới hòa bình và
thịnh vượng mới xứng đáng có tình yêu" "Đúng rồi, lực lượng của ta rất cường đại, bởi vì người được người khác giao cho mặt nạ, chắc có lẽ sẽ không làm điều ác đúng không? Ngược lại cũng không phải là không thể được, chẳng qua làm nhân vật phản diện, người thật giống như cũng không đủ hung ác. Nhân vật phản diện ở cái thế giới này chiếm chủ đạo, nếu như người muốn làm việc ác, thì phải chọn đúng trận doanh." "Lo lắng? Ta làm sao có thể lo lắng cho ngươi, ta đều đã sắp chết, người muốn làm ác cũng được, thiện cũng được, đối với ta mà nói đều không có ý nghĩa, hành trình kế tiếp chính là điểm kết thúc của ta, thế giới sẽ trở nên thế nào, ta cũng không quan tâm." "Nhân quả tự mình bắt đầu, rồi cũng sẽ kết thúc, người và tên gia hỏa cho ngươi mặt nạ, là nhân quả mới, ánh mắt của các ngươi hẳn là nên đặt ở tương lai. Đừng có ám ảnh bởi quá khứ, trở lại quá
khứ có thể làm việc thiện mỗi ngày, nhưng không cần quá cố chấp vào nhân quả to lớn, bởi vì liên lụy đến một ít nhân quả nào đó, các ngươi sẽ đưa tới địch nhân tạm thời không đối phó được." "Là địch nhân gì, sau này các ngươi sẽ biết". "Thật sự không uống rượu với ta? Đứa trẻ cứng nhắc. Đúng rồi, bạn gái của ngươi không phải là bởi vì sự nhỏ yếu của người mà chết? Từ nay về sau, người sẽ từ từ trở nên cường đại, thế nhưng người phải làm quen với sự cô độc."
"Đã đến giờ ta đi rồi, ta có chút buồn ngủ, ta đã muốn ngủ một giấc từ lâu, từ rất lâu rồi." "Không cần hỏi ta đi đầu, chỗ tâm hướng tới, ta không có chỗ nào là không có." Sau khi nói rất nhiều lời nói kỳ quái, quái nhân mặt nạ rời khỏi Lâm Duệ. Lúc đó Lâm Duệ còn không biết mình đã có được lực lượng cường đại.
Bạch Vụ nghe Lâm Duệ kể về quái nhân mặt nạ thích lải nhải những phảng phất như đã nhìn thấu hết thảy, tin chắc rằng, quái nhân mặt nạ này, đích xác là quái nhân mặt nạ Giang Y Mễ gặp được
kia. Cổng lớn ăn vực bị chậm rãi đẩy ra, so sánh với sắc vực hương diễm khiến cho nam nhân không thể rời mắt kia, ăn vực càng giống như một địa phương cổ tích.
Bởi vì nhìn cảnh tượng bên trong cánh cổng, Bạch Vụ liên tưởng đến tòa lâu đài làm bằng đồ ăn được miêu tả trong truyện cổ tích kiếp trước. Tất cả mọi thứ trong ăn vực dường như đều có thể ăn được, tầng 6 của hai toà pháo đài, chính là địa phương Chung Húc hưởng lạc. Càng đi xuống dưới ăn vực, đồ ăn lại càng thưa thớt. Tầng 6 có nhiều đồ ăn nhất, thịt tươi và rau quả chất thành núi , dưa leo, bánh ngọt, đồ ăn tinh
xảo. Nữ Ác Đọa mỹ lệ không còn giống như sắc vực, ăn mặc lấy bại lộ cùng với hấp dẫn làm chủ, mà là trang phục ưu nhã đứng đắn, tinh tế phóng khoáng, chúng cầm vĩ cầm, chơi những bản nhạc êm dịu cả ngày lẫn đêm. Những bản nhạc này, trong hương thơm của nhiều loại đồ ăn khác nhau, làm cho toàn bộ địa phương tràn ngập một loại hoa lệ tốt đẹp. Lâm Duệ di chuyển ngón trỏ, Bạch Vụ nói: "Chờ đã, ta cũng rất muốn ăn no nê, nhưng tốt hơn là chúng ta...nên biết mình đang ăn gì." Bạch Vụ kiềm chế dục vọng muốn ăn, bởi vì bất luận là loại đồ ăn nào, Phổ Lôi Nhãn đều cho ra chú thích giống nhau.