Chương 626:
Nếu như những vật này là nhân loại, bọn họ có thể sống 700 năm sao? Nếu như những vật này là Ác Đọa, như vậy vì sao Phổ Lôi Nhãn không có cho ra tin tức đẳng cấp biến dạng? Trong nội tâm Bạch Vụ có một cái suy đoán. Bà đồng lắc đầu nói: "Ngoại nhân vào thì phải...làm ra lựa chọn, khục khục khục khục...không thể
đi ra ngoài." "Lựa chọn gì?" "Những thứ tai hoạ, chúng đi đến đâu, chắc chắn sẽ gây chết người, chỉ có trấn áp nó trong hồ mới có thể cứu được mọi người...bệnh dịch tới, thiên tai tới.." Bà đồng không hổ là bà đồng, sau khi lẩm bẩm một phen, không có mang đến bất kỳ tin tức gì. Chẳng qua Bạch Vụ vẫn phân tích ra được một số chuyện.
"Trong hồ nước phía bắc, có quỷ quái kinh khủng gì hay không? Thủy Quỷ là cái gì?" Bà đồng lộ ra vẻ mặt mờ mịt, cũng không nói gì, cuối cùng không còn để ý tới Bạch Vụ, nhảy tưng từng như lúc trước rời đi. "Manh mối quá ít, xem ra vẫn phải đi vào những ngôi nhà đó xem." Nhà tang lễ. Nhà hôn lễ. Nhà người giấy. Bạch Vụ đi ra từ nhà người giấy, cũng không có phát hiện ra đầu mối gì, chỉ biết những người giấy này là dùng để làm tế phẩm. Bạch Vụ trở lại nhà người giấy làm tế phẩm, thật trùng hợp, những người giấy đó giống như là biết ý nghĩ của Bạch Vụ vậy, vào lúc Bạch Vụ trở về, chúng giải tán toàn bộ, tất cả đều trải ra và xếp chồng lên nhau ngay ngắn ở vị trí ban đầu. Chỉ là Bạch Vụ nhận thấy một sự kiện, từ sau khi hắn đối thoại với bà đồng xong, sương mù trở nên nồng nặc, tóc xung quanh cũng trở nên càng thêm rậm rạp... Về bầu trời đầy sao trên đầu, trong mắt rõ ràng là không có bất kỳ chú thích nào, nhưng vào giờ khắc này bầu trời u ám, Ở dưới tác dụng của Cường Hóa Thị Giác, Bạch Vụ nhìn tầng mây bóng đêm, có một loại cảm giác
mưa to buông xuống. Hắn bắt đầu lục soát những căn phòng còn lại ở biên giới sân nhỏ. Phòng đầu tiên là nhà khách. Bạch Vụ tìm một vòng, nhưng không thấy bất cứ thứ gì có giá trị. Sau đó hắn đi vào nhà bếp và kho gỗ cùng với nhà vệ sinh, nhưng vẫn không thấy gì hữu ích. Dựa vào Phổ Lôi Nhãn, Bạch Vụ cũng không có tốn nhiều công sức, mỗi phòng chỉ mất không quá mười phút. Cuối cùng với Bạch Vụ đi đến phòng chứa đồ. Bên trong phòng chứa đồ có rất nhiều đồ vật, ánh mắt của Bạch Vụ rơi vào một cái hộp sắt. [Mỗi trò chơi đều có giới hạn thời gian, ngươi có thể đi qua con đường của vòng lặp này vô số lần, nhưng mỗi lần nhận được thông tin quan trọng, ngươi sẽ tiến gần hơn một bước đến lựa chọn cuối cùng.] Vẫn chỉ là một tin tức mang tính chất đánh đố, chẳng qua Bạch Vụ thông qua những sự tình vừa rồi, hắn đã hiểu được phần nào. "Như vậy xem ra, mấy chỗ mấu chốt bên trong cảnh tượng, đều cất giấu manh mối về cảnh tượng...và mỗi khi tìm ra manh mối, những tác này dường như cũng mọc dày hơn."
Bạch Vụ không biết cảnh tượng cuối cùng là như thế nào, nếu chính mình một mực bị mắc kẹt ở chỗ này, những tóc mọc ra từ lòng đất này...liệu có bao phủ toàn bộ thôn làng hay không. "Những nhắc nhở khác nhau trong ngôi làng này dường như cố ý để ta tập trung vào đám cưới, đám tang, còn có nhà người giấy cùng với bà đồng" "Ngoại trừ bà đồng, ta cho đến nay cũng không có gặp được người sống." Bạch Vụ mở hộp sắt ra. Trong chớp mắt, oán khí nồng nặc tràn ra từ trong hộp sắt, tóc bắt đầu chảy ra khỏi hộp một cách điên cuồng. Bạch Vụ không do dự, lập tức lấy rìu ra, bắt đầu chém những sợi tóc này, tốc độ hắn vung rìu cực nhanh, những sợi tóc vương vãi trên mặt đất như những con giun. Chúng không ngừng ngọ nguậy, trong nháy mắt sau đó, tất cả đều hóa thành sương màu đen trở về hộp, tóc vừa mới chảy ra khỏi hộp sắt dường như chưa từng tồn tại. Cuối cùng, thứ xuất hiện trong mắt Bạch Vụ, là một cuốn sách cũ nát trông giống như một bộ lịch cũ. Bạch Vụ nhìn nhìn, phát hiện ra thật đúng là bộ lịch cũ. Trên đó viết các loại lành dữ, bên cạnh
ngày tháng thì viết những điều kiêng kỵ. Ngày tháng đã bị mờ và không thể xác định được thời gian trên đó, nhưng chữ viết trên khoảng trống lại có thể miễn cưỡng nhận ra. Bạch Vụ bắt đầu lật ra xem. "Hôm nay thích hợp tổ chức hôn sự, Chu gia cùng với Triệu gia kết hôn, người hai nhà đều gặp được thứ ô uế, mọi người thật sự là không có cách nào làm gì được thứ kia, cho nên liền nghĩ xem có nên làm chuyện khác hay không, dùng phương thức vui mừng xua tán nó..." Nội dung trong khoảng trống của lịch, như thể là nhật ký. Bạch Vụ đọc xong một trang, liền lật ra một trang khác: "Mọi thứ đều không thích hợp, Phùng gia cũng là gia đình giàu có, bọn họ cũng nhìn thấy thứ ô uế kia, tất cả những người nhìn thấy nó trước đó đều chết vào ngày hôm sau, hiện tại người Phùng gia cũng bắt đầu lo lắng. Bọn họ đang suy nghĩ, có lẽ chỉ có người chết, mới có thể tránh né tử vong" "Kị cắt tóc. Bà đồng nói cho ta biết, phải chuẩn bị đủ nhiều người giấy, người giấy có thể ngăn cản vận rủi. Ta biết có một ngày sẽ đến phiên ta, chỉ là không nghĩ tới ngày đó tới nhanh như vậy...ta thấy được vật kia, toàn thân nó đen nhánh, tóc rất dài, từ lúc thứ ô uế tới, cả thôn liền xảy ra rất nhiều chuyện không may, chết tiệt! Chết tiệt!"
"Kị an táng, chui từ dưới đất lên. Càng ngày càng nhiều người thấy được nó, tử vong cũng trở nên càng ngày càng nhiều, toàn bộ thôn bắt đầu tràn ngập mùi tro giấy. Chúng ta nên phản kháng! Chỉ có giết chết thứ ô uế đó, mới có thể ngăn cản tử vong lây lan." Mỗi đoạn nhật ký cũng không dài lắm, chỉ có một đoạn nội dung ngắn.