Chương 634:
Ỗ Nhìn một đống người trong sân Triệu gia, Bạch Vụ nhíu mày. Tin tức trong chú thích về những người này đều như nhau -- [Bọn họ chỉ là đạo cụ dùng để cung cấp tin tức, không cần nhìn, bốn người người muốn tìm, cũng không có ở trong đám người ở đây, vào lúc này bọn họ cũng đang trải qua điều tương tự như ngươi.] Vào giờ khắc này, Yến Tự Tại, Tạ Hành Trì, Gia ẩn, Ngũ Cửu, cũng đều đang trải qua cảnh tượng kinh hoàng bị tà dị trong hồ dán mặt. Bạch Vụ lộ ra biểu tình nghi hoặc: "Vai trò của ta là Triệu Khoan...cảnh tượng thứ nhất cùng với cảnh tượng thứ hai, đều là có quan hệ với ký ức, ta đến cùng là đang ở trong đầu ai? Nếu như ta là Triệu Khoan, như vậy trên lý luận
mà nói, đây là ký ức của Triệu Khoan. Những ánh mắt nhắc đến mấy người Phó Đoàn Trưởng đang đóng vai những người khác, như vậy đoạn ký ức mà chúng ta đang ở này...rốt cuộc là ai?"
Nếu như dựa theo tiến trình lịch sử, Bạch Vụ suy đoán sân nhỏ Triệu gia mình đi đến kế tiếp, chính là ngôi nhà màu đỏ bên trong cảnh tượng thứ nhất. Xung quanh vang vọng âm nhạc từ âm phủ, sau đó hai nam nữ mặc áo đỏ kết hôn...cảnh tượng này khá rùng rợn. Bạch Vụ ngay từ đầu liền cảm giác mình ở trong đầu của một con quái vật nào đó, thậm chí hắn còn nghĩ tới những gì Bạch Viễn đã nói trước khi lên đường: "Có thể trong tương lai, ngươi cũng sẽ tiến vào đại não của người khác, cũng sẽ nhìn thấy những căn phòng bị khóa...chỗ đó có lẽ cất giấu những bí mật đen tối nhất trong nội tâm, hoặc ký ức êm đềm nhất. Đừng có lãng phí thời gian, hãy nghĩ hết biện pháp mở nó ra." Nhưng bây giờ vấn đề bày ra ở trước mặt Bạch Vụ là...đây rốt cuộc là đại não của ai? Bà đồng? Chủ nhân nhà người giấy? Hay là Thuỷ Quỷ trong hồ? Hoặc là Hồng Ân? Triệu Khoan? Cô dâu Chu gia? "Manh mối vẫn là quá ít, nếu như ta thật sự ở trong đầu con quái vật nào đó, như vậy tinh thần lực của con quái vật này, hiển nhiên là cùng một cấp bậc với Hồng Ân" Bạch Vụ kiềm chế một bụng nghi hoặc, dự định phát triển theo nội dung cốt truyện.
"Cô dâu Chu gia...thấy tai hoạ, ta có lẽ có thể từ trên người nàng đạt được một ít manh mối." Vừa nghĩ tới kết hôn, Bạch Vụ có chút quái lạ. Hắn hiện tại rất ngạc nhiên, Phó Đoàn Trưởng đến cùng đóng vai trò gì. Nếu vai trò của mỗi người, đều là nhân vật đã từng xuất hiện trong cảnh tượng thứ nhất. Như vậy chủ nhận nhà người giấy, cô dâu Chu gia, bà đồng, còn có người nằm trong quan tài kia...có phải hay không sẽ là vai trò của Phó Đoàn Trưởng, Gia ẩn, Yến Tự Tại? Thế giới cảnh tượng thứ hai, chân thật hơn không ít so với cảnh tượng thứ nhất. Bạch Vụ đi ra sân nhỏ, có thể nhìn thấy thôn làng sống động cách đây 700 năm. Dân số của thôn này khoảng 200 người, thôn không lớn, có tổng cộng hơn chục hộ gia đình. Trong đó Triệu gia, Chu gia, Phòng gia, Thôi gia, xem như gia đình giàu có trong thôn, nói là gia đình giàu có, cũng chỉ là kẻ chột trong đám mù. "Ngươi sao lại bản thế? Ài, hôm nay Chu gia đã đưa đồ cưới đến, ngươi làm sao lại bẩn như thế." Triệu Nham - phụ thân của Triệu Khoan, y vốn đang thu lễ, nhìn thấy Bạch Vụ đi ra, người đầy bụi đất, lập tức bắt đầu trách cứ. Trong chớp mắt, rất nhiều ý nghĩ lóe lên trong đầu Bạch Vụ.
"Thân thể của ta ở ngoài tháp bốn tiếng đồng hồ sẽ tao ngộ trạng thái tiêu cực, tuy không biết không biết thời gian ở thế giới tinh thần có giống với thời gian thực hay không, nhưng nhìn tiết tấu này, ta còn phải trải qua một cuộc hôn lễ dài dòng, còn phải đợi đến khi Triệu gia Chu gia chết bất đắc kỳ tử, những chuyện phiền phức này tốn quá nhiều giấy mực và tốn quá nhiều thời gian". "Nếu như cảnh tượng thứ nhất tồn tại một lối vào tiến vào cảnh tượng kế tiếp, như vậy nơi này hẳn cũng có. Ta phải tìm được nó trong thời gian ngắn nhất." "Phổ Lôi nhãn nhắc nhở chúng ta đóng vai năm nhân vật bất đồng trong năm gia đình bất đồng, cuối cùng đưa ra lựa chọn dựa trên thông tin chúng ta nhận được trước khi chết. Nhưng lựa chọn trên lý luận, ta cũng có thể vào trước khi chết làm ra lấy hay bỏ trước" Làm rõ mạch suy nghĩ, Bạch Vụ nói đối với phụ thân của Triệu Khoan: "Ta vừa mới gặp quái vật đen sì trong hồ kia, nó dường như muốn chơi trò trốn tìm với ta, vì vậy ta liền núp ở gầm giường. Dựa theo quy định trò chơi, phụ thân, chúng ta sắp hỏng bét rồi, ngươi nhanh chóng thu xếp một bàn thức ăn ngon, hai người chúng ta ăn một bữa cuối cùng. Rau nhất định phải phong phú, không thể làm ma đói được." Sau khi nói một phen, Bạch Vụ rời đi ở dưới sự sững sờ của một đám người. Hắn biết sân nhỏ Chu gia ở nơi nào, đó là địa phương đôi vợ chồng kia bái đường ở cảnh tượng thứ
nhất.
Bạch Vụ đi rồi, người Triệu gia cùng với người Chu gia sững sờ ở tại chỗ. Người Triệu gia mặt như màu đất. "Chuyện này...chuyện này phải làm sao đây...thứ tai hoạ kia, làm sao lại tới nhà chúng ta! Chuyện này phải làm như thế nào cho phải!" Người Chu gia cũng ngây ngẩn cả người. Đồ cưới đều đã đưa, ngày tốt cũng đã sớm định rồi, kết quả Triệu gia cũng bị cuốn vào. Nhìn thấy thứ tai hoạ kia, ngày hôm sau Chu gia có hai người chết, một người là trường bối bị nhà sụp đè chết. Một người thì là con trai trưởng Chu gia, vào thời điểm ra ngoài lấy nước, bị thú dữ giết chết. Phàm là đã từng gặp thứ tai hoạ kia, ngày thứ hai trong nhà tắt thấy huyết quang tai ương, hiện giờ Triệu gia cũng đã gặp phải, người Triệu gia không có nhiều lắm, chỉ có tổng cộng sáu bảy miệng ăn, ngày mai tất nhiên sẽ chết mấy người. Cuộc hôn nhân này sẽ kết thúc như thế nào?