Chương 650:
Chuyện này kỳ thật cũng chỉ phát sinh vào vài ngày trước, vào thời điểm Bạch Vụ tìm kiếm sự giúp đỡ của Hồng Ân, Hồng Ân lúc ấy còn chưa có bị đoạt đi lực lượng. Bạch Vụ nói: "Nếu như chúng ta không có biện pháp tỉnh lại? Có phải hay không liền có nghĩa là không có biện pháp đánh bại nó?" Hồng Ân cúi đầu xuống, tỏ vẻ rất khó chịu: "Ca ca...ta không nên cầu người giúp ta, hiện tại các người đã không có biện pháp rời đi...trừ phi, trừ phi triệt để thôn phệ chúng." "Oán niệm của những người bệnh bên trong bệnh viện tâm thần số 9 đó, so sánh với oán niệm trong hồ thì như thế nào?" "Vốn dĩ ta có thể giúp họ đánh bại ác niệm..." Bạch Vụ suy nghĩ một chút, điều này có nghĩa là, thực lực của Hồng Ân tại thời điểm đỉnh phong, là có thể đánh một trận cùng với quái vật. Nếu có thể kéo những oán niệm trong bệnh viện tâm thần số 9 đó trở lại...có lẽ còn có thể đánh
một trận.
Thôn phệ những oán khí này, Bạch Vụ không làm được, không phải là không tiêu hóa được, mà là...hắn không có năng lực này. Hắn sở dĩ hỏi Hồng Ân vấn đề này, là định để cho Hồng Ân hấp thu những oán khí này, đồng thời ước định một chút, liệu Hồng Ân có khả năng mất kiểm soát sau khi hấp thu những oán khí này
hay không. Đương nhiên...đây là một ý nghĩ rất lạc quan của Bạch Vụ, bởi vì khả năng lớn nhất là -- mình và Hồng Ân Phó Đoàn Trưởng Gia Ấn, cùng với ba người đội giám sát bị hấp thu toàn bộ. Chuyện xưa đến đây là không cần tiếp tục kể nữa, hiện tại Bạch Vụ muốn biết, nên phá cục như thế nào. Nếu như nhóm người mình kỳ thật chỉ là ý thức thể, như vậy tự nhiên không thể sử dụng dĩa quay thoát đi. Huống chi tình huống của Hồng Ân thật sự không tốt, Bạch Vụ cũng sẽ không bỏ mặc nàng. "Cho nên đối với tình huống hiện tại, ta chỉ có thể đối phó với nó ở trong thế giới tinh thần của nó
sao?"
Hồng Ân đáp: "Đúng vậy...đây là cục diện bết bát nhất, nếu như không bị kéo vào thế giới này, chúng ta có lẽ còn có thể rời đi, thế nhưng bị đẩy vào thế giới này, một khi chúng ta thất bại, chẳng khác nào cũng sẽ bị nó hấp thu." Chúng ta ở nơi này, chỉ chính là Hồng Ân cùng với thiên niệm còn sót lại bên trong Tụ Hợp Thể. "Ta lẽ ra có thể giúp được ca ca...nhưng bây giờ lực lượng của ta còn thừa không có mấy. Ta có thể làm được, cũng chỉ là khiến cho các ngươi có thể sử dụng lực lượng của bản thân mình"
Bạch Vụ thế mới biết, hoá ra mấy người chính mình có thể sử dụng thiên phú, kỳ thật chính là thiện niệm Hồng Ân đang giúp đở.
Trong gương cũng nổi lên hai phe cánh thiện ác đối lập. Thạch Đầu, Phùng Hải Bình, Hồng Ân, Chu Cẩn, Triệu Khoan...mấy thân ảnh này lộ ra vô cùng nhỏ bé. Bởi vì ở một bên gương khác, là một đám oán niệm đen ngòm như thủy triều. Bọn họ là Thôi Chính Bình, là bà đồng, là toàn bộ những người bị chết trong thôn, cùng với rất nhiều vong hồn bởi vì chìm ở trong hồ mà sinh lòng oán niệm. Đồng thời Hồng Ân cũng đưa ra góc nhìn của Ngũ Cửu, Bạch Vụ nhìn thấyPhó Đoàn Trưởng đang
bên hồ, tuần hoàn trải qua sự tình Thạch Đầu bị chết cháy, sau đó đắm chìm ở trong bi thống nhảy hồ, chìm vào đáy hồ, bị oán niệm quấn quanh thống khổ. Nhìn một màn này, Bạch Vụ nhíu mày: "Phải làm như thế nào mới có thể đánh bại nó?" Chiến trường là ở trong thế giới tinh thần của đối phương, chuyện này giống như đối mặt với Cửu Vĩ lúc trước vậy, Cửu Vĩ có thể triệu hoán các loại quái vật cụ thể hoá... Những quy mô giữa hai bên hoàn toàn bất đồng, lượng biến cũng đã dẫn phát chất biến, thậm chí dựa vào mảnh vỡ Mãn Nguyệt triệu hoán Bạch Viễn, Bạch Vụ vẫn Ở vào tình thế tuyệt đối xấu. Hồng Ân nói: "Đó là cảnh tượng thứ ba, ta có thể mang ca ca tới...thế nhưng cái địa phương kia...là một địa phương cực độ vặn vẹo, là địa phương tụ tập toàn bộ ác niệm" Thế giới nội tâm. Bạch Vụ bỗng nhiên nghĩ tới từ này.
Hắn đã từng xem một cuộc triển lãm tranh của một họa sĩ, bức tranh đầu tiên vẽ một đại hán mặc quần áo phụ nữ, đi tất lụa, xỏ giày cao gót, tô son và để rầu. Ban đầu Bạch Vụ nghĩ rằng đó là sự ô nhiễm tinh thần, nhưng hắn vẫn tiếp tục xem tiếp. Bức tranh thứ hai là một sinh vật có thân hình của một con chó, đầu của một người phụ nữ, mũi
của một con lợn. Bức tranh này có ẩn ý sâu xa gì thì Bạch Vụ không rõ, nhưng ấn tượng đầu tiên mà nó mang lại là chủ nhân của bức tranh đang coi thường phụ nữ và xúc phạm phụ nữ. Trong bức tranh thứ ba, vẽ những doanh nhân nổi tiếng trong thế giới thực với đồng đô la trên trán trong bộ quần áo vest đang đi trên phố, trên đường phố đều là con người tí hon, và những doanh nhân giống như những người khổng lồ. Bức tranh thứ tư, là một sinh vật giống như một chiếc máy ATM, sinh vật có khuôn mặt của một ông già, là loại khuôn mặt truyền thống khiến người ta nhớ ngay đến cha của mình. Bức tranh thứ năm, thì vẽ một đứa trẻ dễ thương với chiếc kéo trên tay, đang nhìn xác mèo bị phân thấy trên mặt đất, nở nụ cười hồn nhiên trong sáng. Mà trên lưng đứa trẻ, mọc ra rất nhiều khí quan không thể miêu tả. Bạch Vụ Về sau tìm được chủ nhân của buổi triển lãm, hỏi về nội dung của những bức tranh này, kết quả biết được...chủ đề của những bức tranh này được gọi là thế giới nội tâm. Miêu tả cảnh tượng vặn vẹo ở chỗ sâu nhất trong nội tâm của đám tội phạm. Ban đầu, Bạch Vụ nghĩ rằng cảnh tượng đầu tiên là thế giới nội tâm, nhưng về sau phát hiện ra cảnh tượng đầu tiên chỉ là lối vào, cảnh tượng thứ hai thì là chiến trường của thiện ác.
Cảnh tượng thứ ba sắp tiến vào, mới thật sự là thế giới nội tâm, ở trong này sẽ thấy được ác niệm vặn vẹo, các loại sinh vật dị dạng.