Chương 657:
Tân khách đã đến đủ, chết hay sống không cần lo. Những người Triệu gia Chu gia này, người hai nhà đều đã chết một cách ngay ngắn. Ở trong thế giới của ác niệm, đây được gọi là tân khách đã đến đủ. Nghe Bạch Vụ nói, Chu Cẩn cùng với Triệu Khoan quả nhiên ngừng lại, Chu Cẩn xoay người, để cho Triệu Khoan ở phần lưng hướng về phía Bạch Vụ: "Ta muốn cùng với thê tử hoàn thành bái đường cuối cùng, chúng ta cần một giai điệu vui mừng." Bạch Vụ nhìn nhìn kèn Xô-na trong góc, liền ngay cả ác niệm nữ tử gặp phải trên đường đều là Ác Đọa tiêu chuẩn cấp chín trở lên, hắn không dám cam đoan ba người mình có thể đối phó với ác niệm Chu Cẩn cùng với Triệu Khoan hay không. Cho nên rất tự giác, Bạch Vụ ngồi ở góc hẻo lánh: "Các ngươi tuy tổ chức đám cưới kiểu cổ truyền, finhưng có muốn nghe nhạc theo phong cách phương tây không? Âm nhạc các ngươi thích nghe, là âm phủ hay là dương gian? Nếu người sống kết hôn với người chết thì gọi là minh hôn, như vậy
người chết lấy người chết gọi là cái gì hôn?" Bạch Vụ lộ ra vẻ mặt thành thật hỏi, muốn biết chính xác mục tiêu nhiệm vụ, để đáp ứng nhu cầu của khách hàng.
Chẳng qua những lời này theo Yến Tự Tại...giống như là kẻ điên, hoặc là một kẻ quái thai. Thế nhưng Ngũ Cửu đã tập mãi thành thói quen.
Có lẽ chỉ có quái thai mới có thể đứng ở trên lập trường suy nghĩ của quái thai, đây cũng là nguyên nhân Bạch Vụ luôn là có thể ở chung thật vui cùng với nhóm Ác Đọa? Sát khí nồng nặc quả nhiên giảm không ít... Triệu Khoan Chu Cẩn có chút mê mang...nói cho cùng, bọn họ đã chết được 700 năm rồi. Đối với tập tục hôn lễ cũng không biết.
Vào thời điểm khách hàng mê mang, thì phải chủ động giải tỏa sự mê mang của khách hàng, Bạch Vụ tiếp tục lộ ra vẻ mặt thành thật nói: "Ở trong ngày người hai nhà đồng thời chết bất đắc kỳ tử này, các ngươi vui mừng kết hôn, không bằng ta tấu một khúc ngày tốt lành?" "Đó là khúc gì...? Thế nhưng nghe có vẻ không tệ."
Yến Tự Tại kinh ngạc, thật sự là một kẻ dám nói, một kẻ dám tín? Ý ngạc nhiên phát hiện ra, lệ khí trên mặt Chu Cẩn cùng với Triệu Khoan đều đánh tan không ít. Bạch Vụ nhìn Ngũ Cửu cùng với Yến Tự Tại nói: "Hai người các người đứng đó làm gì? Qua đây chuẩn bị tấu nhạc. Còn có hai người các ngươi, nhanh chóng đi đến đại sảnh chuẩn bị phu thê tam bái." Chu Cẩn cùng với Triệu Khoan một giây trước còn đang oán khí ngập trời, có chút ngây thơ ) một tiếng, lại thành thành thật thật đi đến đại sảnh. Theo Bạch Vụ bắt đầu hát: Hôm nay là một ngày tốt lành...âm nhạc ma tính, Triệu Khoan cùng với Chu Cẩn lại lộ ra nụ cười. Mà Ngũ Cửu cùng với Yến Tự Tại thì tỏ ra rất khó chịu. "Chúng ta...đến cùng vì sao phải làm chuyện mất mặt này với hắn...ta làm sao cảm thấy vặn vẹo nhất không phải là ác niệm, mà là bộ hạ của ngươi?" Yến Tự Tại luôn luôn chú trọng phong độ, căn bản không thể tiếp nhận. Ngũ Cửu ngược lại là cố gắng làm, cùng nhau phát điên với Bạch Vụ, tranh thủ hồi đáp: "Bởi vì chúng ta đại khái là không đánh lại con quái vật này. Hơn nữa quái vật biết một số thông tin."
Bạch Vụ hát một câu, Ngũ Cửu cùng với Yến Tự Tại liền thổi kèn theo, trong sân đầy đầu của những người chết, trong tiền sảnh một cặp đôi đang kết hôn. Bầu không khí một lần nữa trở nên vô cùng quỷ dị. Sau đó một vấn đề được đặt ra trước mặt họ... Triệu Khoan mọc ở trên lưng Chu Cẩn, hình thái của bọn họ là chống lưng vào nhau, thì làm như thế nào bái đường đây? Hình thái ác niệm của Triệu Khoan cùng với Chu Cẩn là một thể, nhưng hai người là không có cách nào hoàn thành động tác phu thê giao bái này. Bọn họ rất nhanh liền nổi giận, thanh âm thiếu nữ của Chu Cẩn cùng với thanh âm thiếu niên của Triệu Khoan đồng thời vang lên: "A...mau kéo ta xuống! Kéo ta xuống! Hoặc là kéo người xuống!" Bạch Vụ đã nhìn ra, Chu Cẩn cùng với Triệu Khoan là bất kể như thế nào cũng muốn kết hôn. Không có tân khách, không tiếc cầm người chết tới góp đủ số. Không có tấu nhạc, liền tùy tiện tìm mấy người tấu nhạc cũng đều được, thậm chí bọn họ rất có một loại giác ngộ vì tìm tấu nhạc, tàn sát toàn bộ thôn. Hiện tại không bái đường được, bọn họ liền định xé thân thể ra, như vậy sao được?
Bạch Vụ còn đang định dựa vào hai người này nghe ngóng tung tích bản thể của Hồng Ân. Lúc này Triệu Khoan cùng với Chu Cẩn đã bắt đầu chia tách, khuôn mặt của họ bị kéo, máu thịt tan vỡ ra trong chớp mắt. Cùng lúc đó toàn bộ tòa nhà Chu gia cũng đều trở nên oán khí nồng nặc sát ý tràn đầy. Yến Tự Tại cùng với Ngũ Cửu cũng không còn thổi kèn Xô-na, tiến vào trạng thái cảnh giới trong chớp mắt. Bạch Vụ rất bình tĩnh, nói: "Ngừng lại! Các ngươi có còn muốn kết hôn hay không? Bởi vì cái gọi là tu luyện mười năm có thể cùng nhau vượt thuyền, 700 năm có thể tu luyện một cỗ thân thể hợp nhất. Chỉ là kết hôn mà thôi, hình thức kỳ thật.." "Hình thức rất trọng yếu!" Chu Cẩn quật cường nói. "Đúng vậy, đó là thứ ta đang muốn nói, hình thức kỳ thật rất trọng yếu, các ngươi đã kết hôn bao giờ chưa?" "Đã từng xem." Bởi vì không thể bái đường, lệ khí Triệu Khoan cùng với Chu Cẩn thật vất vả mới tiêu trừ lại trở nên nồng nặc.
Bạch Vụ lắc đầu nói: "Hai người xưa nay chỉ thấy người ta kết hôn, hiện tại mục tiêu cuối cùng của người kết hôn đều là trăm năm hạnh phúc đúng không?" Chu Cẩn cùng với Triệu Khoan gật gật đầu, Bạch Vụ tiếp tục nghiêm trang nói: "Nhưng các ngươi thậm chí đặt ra một mục tiêu nhỏ, vậy cũng phải cất bước từ một nghìn năm, trăm năm là xem thường ai đó? Các ngươi cũng đã giằng co trong thế giới này 700 năm."