Chương 670:
Mà phẫn nộ, là tâm tình hung hãn nhất, vào thời điểm một người tức giận, có thể áp chế hết thảy sự vật bên trong thế giới tinh thần. Thân hình của Ngũ Cửu cùng với oán niệm xung quanh, đều biến mất ở trong hỏa diễm. Bạch Vụ giống như quái vật, phất tay cuốn động hoà diễm, ánh lửa chiếu sáng toàn bộ Tảo Hồ, trong mặt hồ cuồn cuộn màu đen, rất nhiều ác niệm thể thật nhỏ thò đầu ra. Chúng như là dĩ vãng vậy, cho rằng người trên bờ lại đưa tế phẩm tới. Nhưng lần này chúng thấy không phải là tế phẩm, mà là lửa giận đủ để bốc hơi hồ nước. - Hình thái của những ác niệm thể này vốn là quỷ dị, bị lửa giận đốt cháy, lại càng thêm vặn vẹo, cuối cùng theo hồ nước biến thành hơi nước, chúng cũng biến thành hư vô. Bà đồng muốn trốn vào trong hồ, bà ta dự cảm được nguy hiểm trước đó chưa từng có, sợ hãi la
hét.
Mà phẫn nộ, là tâm tình hung hãn nhất, vào thời điểm một người tức giận, có thể áp chế hết thảy sự vật bên trong thế giới tinh thần. Thân hình của Ngũ Cửu cùng với oán niệm xung quanh, đều biến mất ở trong hỏa diễm. Bạch Vụ giống như quái vật, phất tay cuốn động hoà diễm, ánh lửa chiếu sáng toàn bộ Tảo Hồ, trong mặt hồ cuồn cuộn màu đen, rất nhiều ác niệm thể thật nhỏ thò đầu ra. Chúng như là dĩ vãng vậy, cho rằng người trên bờ lại đưa tế phẩm tới. Nhưng lần này chúng thấy không phải là tế phẩm, mà là lửa giận đủ để bốc hơi hồ nước. - Hình thái của những ác niệm thể này vốn là quỷ dị, bị lửa giận đốt cháy, lại càng thêm vặn vẹo, cuối cùng theo hồ nước biến thành hơi nước, chúng cũng biến thành hư vô. Bà đồng muốn trốn vào trong hồ, bà ta dự cảm được nguy hiểm trước đó chưa từng có, sợ hãi la
hét.
Ở trước người bà đồng, một bức tường lại một bức tường màu đen ngăn cản xuất hiện. Đây là thủ đoạn điều khiển oán khí phòng ngự của bà đồng. Những bức tường oán khí ngăn cản này nguyên bản rất cường đại, nhưng khi trường thương màu trắng biến thành màu đỏ, trường thương màu đỏ xuyên qua oán khí dễ dàng như không. Dù là oán hận hay hận thù, những oán niệm thể ác niệm thể này ở trước mặt phẫn nộ cực kỳ tinh thuần, bị phá hủy dễ như trở bàn tay. Đôi cánh màu đỏ vũ động, Ác Ma Hồng Liên màu đỏ thẫm ở giơ lên trường thương màu đỏ trên trời, sau đó dùng trạng thái lao xuống phóng tới bà đồng. Vừa vặn vào thời điểm này, bà đồng nhảy vào trong hồ. Theo bà đồng, có thể ở trong thế giới tinh thần vặn vẹo, chiến thắng lửa giận khổng lồ như thế, chỉ có thần hồ. Đó là quái vật do vô số người bởi vì mê tín ngu muội tạo nên, là căn nguyên của toàn bộ ác niệm thể trong thế giới nội tâm này. Bà đồng vốn cho rằng mình nhảy vào trong hồ, bị nước hồ đen như bùn bao phủ, là có thể an toàn. Nhưng bà ta không nghĩ tới, quái vật được bao quanh bởi ngọn lửa lại lao thẳng xuống hồ không
chút do dự! Vô cùng vô tận oán khí và hận thù bắt đầu bao trùm Bạch Vụ. Dưới mặt hồ, rong rêu màu đen có ý đồ tới gần Bạch Vụ, nhưng rong rêu rất nhanh liền bị lửa giận thiêu cháy. Hồ nước màu đen đối mặt với lửa giận, như thể cũng không có cái gọi là thủy hỏa bất dung, ngược lại là nhóm ác niệm thể dưới mặt hồ, không ngừng tới gần Bạch Vụ, lại không ngừng bị Bạch Vụ loại
bo!
Càng ngày càng có nhiều trở ngại vọt lên, thế giới dưới mặt hồ này, giống như là một cái sào huyệt không ngừng ấp trứng sinh sôi quái vật! Bạch Vụ không thèm để ý chút nào, mặc kệ lặn xuống hồ sầu bao nhiêu, mặc kệ ác niệm xung quanh nồng đậm cỡ nào, hai mắt của hắn đều gắt gao nhìn chằm chằm bà đồng! Những gì chờ đợi chính mình là địa ngục cũng được, là U Minh cũng thế! Hắn muốn giết bà đồng, bất cứ giá nào!
Trong thế giới nội tâm. Vào thời điểm Bạch Vụ vì bạn thân, dùng lửa giận đốt cháy Tảo Hồ, vị bạn thân này...xuất hiện ở trong quán cà phê nào đó. Ngũ Cửu hiện tại có phần phát mộng, y không biết mình tại sao lại xuất hiện ở nơi này, cũng không biết tại sao lại có một người giống như đúc xuất hiện ở trước mặt mình, đồng thời bưng lên một ly cà phê. "Ráng chiều màu đỏ rất hiếm thấy, nghe hộ gia đình trong trấn nói, lần trước nhìn thấy ráng chiều màu đỏ, vẫn là cách đây rất nhiều năm. Cà phê của ngài đây" Chủ quán cà phê như thể cũng không có để ý, vị khách nhấn này trông giống như y. Dù sao thì ở trong trấn nhỏ này, rất nhiều người cũng đều trông giống như vậy. Ngũ Cửu mở phong thư ra, nghi hoặc trong nội tâm rốt cục lấy được giải đáp. Đây là một phong thư Bạch Viễn lưu cho Ngũ Cửu, cũng chính là chấp niệm trước đó, để lại cho chấp niệm mới một ít lời. "Không cần quá để ý ngươi vì sao sẽ xuất hiện ở chỗ này, dù sao thì rất nhanh ngươi cũng sẽ rời đi." "Mảnh vỡ Mãn Nguyệt là một mảnh vỡ rất đặc thù, biết được chủ nhân mảnh vỡ là trái tim của một
tên gia hỏa phiền toái nào đó, ta liền không còn kỳ quái" "Đừng tưởng rằng trong số rất nhiều lần mạo hiểm mà các ngươi đã trải qua, lần nào khác là khó khăn nhất, trên thực tế một lần các ngươi tiếp cận tử vong nhất, là lần này cùng với lần đạt được mảnh vỡ Mãn Nguyệt kia." Ngũ Cửu nhớ rõ, mảnh vỡ Mãn Nguyệt đến từ thành phố Đằng Lâm, mặc dù trên thực tế là thành phố Huyền Hồi, Bạch Vụ đã từng kể cho y sự tình các nhà khoa học tại thành phố Đăng Lâm. Cũng nhắc đến Tinh Tứ, mảnh vỡ là Tĩnh Tứ để lại, chủ nhân phong thư có ý tứ là, một lần kia mới là một lần hung hiểm nhất trong rất nhiều lần mạo hiểm. "Bạch Vụ là một sản phẩm thất bại, cho nên rất nhiều quyết định của hắn đều sai lầm, thật giống như hắn cũng không biết, bảo bối cường đại nhất hắn đã sớm có" "Ban đầu hắn đã từng sử dụng mảnh vỡ Mãn Nguyệt để làm thí nghiệm, trên thực tế lúc đó, ta đã xuất hiện, chỉ chẳng qua ta không có hứng thú đối với thí nghiệm của trẻ con, ta muốn hiểu rõ nhất, chính là thế giới" "Đương nhiên, để ta nói về thành quả nghiên cứu mảnh vỡ Mãn Nguyệt trước, mảnh vỡ là cụ thể hoá chấp niệm, từ một loại trình độ nào đó mà nói, ta cũng không phải là ta chân chính, nhưng ta nhớ lại kinh nghiệm của mình, phát hiện ra...ta cùng với ta chân chính, điểm khác biệt duy nhất chỉ
là không có cơ thể" "Nếu như tìm được một cỗ thân thể có thể phù hợp với tinh thần của ta, mảnh vỡ Mãn Nguyệt từ một khía cạnh nào đó mà nói, chính là một loại đạo cụ phục sinh, chủ nhân của mảnh vỡ, để lại mảnh vỡ, đại khái là hi vọng các ngươi làm sự tình khác, nhưng trước đó, chúng ta không ngại kiểm tra trước một chút, mảnh vỡ có thể chơi đến trình độ gì?"