Chương 675:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 675:

Mục tiêu của Bạch Vụ không hề chỉ là bà đồng, còn có thần hồ sau lưng bà đồng! "Cứu mạng! Cứu mạng!" Bà đồng phát ra thanh âm già nua sợ hãi, Gia ẩn ôm tâm tính xem cuộc vui, trốn ở trong những cánh tay oán khí đó. Y từ trên thanh âm đã hiểu, người này là Bạch Vụ! "Chẳng lẽ Bạch Vụ...còn có tiềm lực cao hơn so với Ngũ Cửu? Chẳng lẽ hắn mới là vật chứa thích hợp nhất của ta?" "Từ một loại trình độ nào đó mà nói, nhóm người Ngũ Cửu căn bản không có khả năng đi tới đây..trừ phi bọn họ có thể giống như ta, sử dụng lực lượng Ác Đọa!". "Nói như vậy, trên người tên tiểu tử này có rất nhiều bí mật!". Gia ẩn lộ ra biểu tình nhặt được bảo. Nếu như thần hồ chết rồi, y tự nhiên cũng có thể đào thoát,

thậm chí sẽ thoát đi nhanh hơn. Cho nên hiện tại Gia ẩn chính là một người qua đường thuần túy, y hoàn toàn không có ý định nhúng tay vào trận quyết đấu giữa Bạch Vụ cùng với thần hồ. Đương nhiên...trong thế giới nội tâm, Bạch Vụ tức giận như thế, Gia ẩn cũng tự nhận phải tránh đi phong mang. Nghĩ đến Bạch Vụ vì sao tức giận như thế, khiến cho Gia ẩn lại bỗng nhiên có chút buồn bực.

Y đoán được, nguyên nhân Bạch Vụ tức giận, có lẽ có quan hệ cùng với Ngũ Cửu. Tam Hồn Chuyển Phách...có thể làm cho chính mình có được ba cỗ thân thể, cho nên Gia Ấn cũng không lo lắng lãng phí, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu...y muốn toàn bộ. Nhưng hiện tại xem ra -- Ngũ Cửu rất có thể đã chết.

Cuộc đời tội lỗi của bà đồng, rốt cục cũng tan thành tro bụi trong tiếng gầm rú của Viêm Long. Ngay tiếp theo bức tường oán khí ngăn cản cường đại, cũng bị Viêm Long đập tan. Bức tường oán khí ngăn cản tiêu tán, bản thể của thần hồ rốt cục cũng xuất hiện.

Đó là một con hươu mỹ lệ đến cực hạn. Bất đồng cùng với hươu trắng trong truyền thuyết, đây là một con hươu toàn thân biến thành màu đen, óng ánh như Hắc Diệu Thạch. Con hươu đen cực kỳ to lớn, giống như một ngọn núi. Sừng hươu cao chót vót, trên đó có những bông hoa màu đen nở rộ, ở bông hoa chính giữa có hình một con quái vật đáng sợ. Không thể thấy rõ bộ dáng của quái vật, nó như thể cũng không có hình thái cố định, nhưng trên người nó rất nhiều con mắt, thiếu nữ váy đỏ ở bên người nó, Bạch Vụ là nhận ra. Hồng Ân. Dẫn Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu còn có Yến Tự Tại tới thế giới nội tâm, là Hồng Ân phân liệt ra một tia thiện niệm. Mà thiện niệm còn lại cùng với bản thể của Hồng Ân, kỳ thật đều nằm trên sừng hươu của thần hồ. Thần hồ cũng chưa từng gặp tồn tại như Hồng Ân, thiện niệm cùng với oán khí rõ ràng thủy hỏa bất dung, nhưng hết lần này tới lần khác, những oán khí này sẽ không từng bước xâm chiếm Hồng

An.

Thế cho nên nó không thể không dùng phương thức của mình, chia lìa Hồng Ân cùng với oán khí. Quá trình này còn chưa kết thúc, liền bị Bạch Vụ xông vào cắt đứt. Nó đương nhiên không biết, đồng dạng là hấp thu oán niệm, oán niệm của Hồng Ân, cũng bị sự thiện lương của Hồng Ân thuyết phục. Trong bệnh viện tâm thần số 9, chủ nhân của những oán khí này, trước khi chết oán hận thế giới này, lại duy chỉ có không oán hận Hồng Ân. Đây cũng là nguyên nhân thiện niệm của Hồng Ân so sánh với oán hận của rất nhiều người, rõ ràng không có ý nghĩa, lại có thể điều khiển những oán khí này. Bạch Vụ biết nên làm như thế nào, tuyệt đối không thể để cho thần hồ chặt đứt liên hệ ở giữa cán khí cùng với thiên niệm của Hồng Ân. Hắn vẫn dũng cảm như vậy, giơ trường thương vỗ cánh, nhảy lên cao, phát động công kích đối với sừng hươu thần hồ! Giống như khi Hồng Ân từng cứu giúp Bạch Vụ vậy, Bạch Vụ cũng nói điều tương tự. Mang theo vô tận lửa giận, tiếng rít gào của quái vật màu đỏ thẫm quanh quẩn ở trong Tảo Hồ: "Nàng là của ta!"

Đóa hoa màu đen nở rộ bên trên sừng hươu dần dần co vào, bản thể của Hồng Ân đang bị kéo vào bên trong đoá hoa từng chút một. Lửa giận Hồng Liên mặc dù có năng lực đốt cháy các loại oán khí ác niệm, nhưng ở dưới sự trở ngại của oán niệm khổng lồ của thần hồ, công kích Bạch Vụ phát động lại bị ngăn cản! Lúc này Bạch Vụ rất tương tự cùng với Cố Hải Lâm lúc trước Chứng kiến hết đồng bạn này đến đồng bạn khác chết đi, Cố Hải Lâm tuyệt vọng gio trường mầu trong tay lên, không ngừng đâm về phía vảy rắn cứng rắn của Cửu Đầu Xà. Bạch Vụ vì lôi Hồng Ân ra, cũng đang không ngừng dùng trường thương Hồng Liên xuyên qua oán khí trở ngại. Trong quá trình này hắn thấy được rất nhiều thôn dân...cơ hồ tất cả đều là trẻ em. Họ là nạn nhân của thôn làng biệt lập này. Thôn làng này đã bị hành hạ bởi sự mê tín trong nhiều thế hệ, và nhiều đứa trẻ đáng lẽ có một tương lai tươi sáng đã bị chết đuối trong hộ! Họ phát ra âm thanh khóc lóc đau khổ có thể chế tạo các loại tâm tình tiêu cực, thần hồ cố gắng tạo ra những âm thanh này để làm loãng cơn giận của Bạch Vụ.

Lợi dụng sợ hãi, ai oán, bị thương, cùng với căm hận để pha loãng phẫn nộ. Bạch Vụ cùng với thần hồ cũng giống như tiến vào tầng thế giới tinh thần càng sâu. Bạch Vụ đi trên một con đường hẹp nhưng dài vô tận, phía trước là bóng lưng Hồng Ân. Hồng Ân đi rất nhanh, còn nhanh hơn cả tốc độ của Bạch Vụ... Bạch Vụ cố gắng theo kịp, lại phát hiện ra hai bên con đường chật hẹp, có rất nhiều bàn tay của trẻ em đang duỗi ra. Khuôn mặt của chúng dày đặt nhét vào cùng một chỗ, người bị chứng sợ hãi dày đặc thấy được có thể chết ngay tại chỗ. Đương nhiên, Bạch Vụ chẳng những không có chứng sợ hãi dày đặc, thậm chí còn có tính dễ bị kích động mạnh. Bị những cánh tay này chạm đến, liền sẽ lây nhiễm các loại tâm tình tiêu cực.