Chương 697:
Dần dần, Yến Tự Tại cũng hiểu được câu chuyện này không tệ lắm, bởi vì y rất ngạc nhiên, trên thế
giới thật sự trải qua 700 năm, vẫn như trước có người có thể bảo trì ý định ban đầu? Sau khi kể chuyện xong, lúc Bạch Vụ chuẩn bị rời đi, nụ cười của Yến Cửu lại cho Yến Tự Tại một loại cảm giác trị liệu. Đây cũng không phải là nữ nhân Yến gia có thể bật cười ngọt ngào, Yến Ảnh giấu ở trong bóng tối, cũng đều cảm thấy có chút kỳ quái. "Bạch Vụ, thật vui vẻ vì người luôn giúp đỡ ta, ta thực sự mong chờ một ngày nào đó có thể ra khỏi tháp cùng với ngươi." Đây là những gì Yến Cửu đã nói khi chia tay Bạch Vụ lần trước, lần này Bạch Vụ không có trả lời, chỉ nói: "Lần sau trở lại thăm ngươi, ta có chút việc" "Vậy...vậy thì hẹn gặp lại! Cũng hẹn gặp lại tiểu thúc" "Ừ, hẹn gặp lại."
Yến Cửu lưu luyến không rời, chẳng qua sau khi nhìn Bạch Vụ cùng với Yến Tự Tại rời đi, nàng cũng không có giống như lúc lần đầu tiên Bạch Vụ rời đi, cảm giác được cô độc nồng đậm. Bây giờ nàng đã khác trước rất nhiều, có thể gọi Chanh Tử tới, có thể gọi Nguyễn tỷ tỷ tới, thậm chí có thể trò chuyện với Ngũ Cửu vài câu, người trông nghiêm túc nhưng thực ra rất dễ thương. Nghĩ đến lần sau gặp lại Bạch Vụ, chính mình nên chủ động tìm chủ đề gì, quan hệ giữa tiểu thúc và Bạch Vụ có tốt hơn không, nỗi cô đơn trong lòng cũng dần vơi đi -- Cuộc sống dường như càng ngày càng tốt.
Sau khi rời khỏi bệnh viện tâm thần, trên đường đi Bạch Vụ và Yến Tự Tại đều nói chuyện phiếm, nói chuyện này chuyện khác, nhưng không có nói chính sự. "Ngươi nói xem tâm tính của một người qua 700 năm có thay đổi hay không?" Yến Tự Tại nhìn về phía Bạch Vụ. Bọn họ chính là muốn đi đến một nơi không có người. "Thay đổi mà người nói, dù sao cũng phải có phạm vi, đúng không? Người làm sao có thể không
thay đổi? Ta vào giờ khắc này, đã bất đồng so với ta một khắc trước" Bạch Vụ tùy ý đáp, cũng
không biết Yến Tự Tại thực sự cảm thấy hứng thú đối với vấn đề này. "Điều ta muốn thảo luận với người cũng không phải là triết học" "Nói như là ta rất vui lòng nói triết học với một người nam nhân vậy, người cho rằng quân đoàn điều tra là một câu lạc bộ chim đi dạo lớn?" Yến Tự Tại đã từng trải qua giáo dục tinh anh của Tòa Tháp, nghe không hiểu Bạch Vụ đang nói cái gì, cũng liền chẳng muốn thảo luận cái đề tài này cùng với Bạch Vụ. Rất nhanh hai người tới tầng 2, tầng 2 rất trống trải, vừa vặn Bạch Vụ cảm thấy mình cần ánh mắt của Yến Tự Tại trợ giúp, có Động Sát Chi Nhãn cùng với Thiên Bình Chi Nhãn của Yến Tự Tại, đi đến thành phố máy móc, tin tức chính mình có thể thu hoạch lại càng nhiều. Cho nên hắn cũng phải thương nghị lời mời ra ngoài tháp một lần nữa, chẳng qua hai người đầu tiên là đi tới một chỗ đất trống tại tầng 2. Đây là khu dân cư dự kiến xây dựng trong bốn tháng tới, trước mắt còn chưa khởi công xây dựng. Xung quanh có nhiều vật liệu xây dựng chồng chất cao hơn người. Bạch Vụ dần dần đi chậm lại, cùng với Yến Tự Tại một trước một sau đi tới.
Trong nội tâm Yến Ảnh dâng lên một loại cảnh giác nào đó, nhưng với tư cách là người nắm giữ Tiềm Long, nàng chưa bao giờ bị phát hiện ra, cho nên nàng không nghĩ rằng mình đã trở thành con mồi. Bạch Vụ hiện giờ, chẳng khác gì Yến Tự Tại vậy, có thể đồng thời nhìn thấy cảnh tượng trong tương lai vài giây, đương nhiên, Bạch Vụ có thể nhìn thấy xa hơn. Cho nên hai người mặc dù không có động thủ, cũng đã thấy được kế tiếp đối phương sẽ làm như thế nào. Chính mình nên phối hợp như thế nào. Bạch Vụ hiện tại có thể xác định, Yến Tự Tại không biết Yến gia còn có một vị Thủ Hộ Giả, bởi vì Yến Tự Tại đã động sát tâm. Chiến đấu bắt đầu, người đầu tiên ra chiêu chính là Bạch Vụ, nhưng vào thời điểm chưa đầy 0,1 giây, Yến Tự Tại cũng ra chiêu! Chặt cổ tay. Có lẽ là bởi vì nguyên nhân người này tiếp xúc với Yến Cửu, Yến Tự Tại vừa ra tay chính là chiêu số muốn mạng người.
Y cùng với Bạch Vụ một trước một sau, y không nhìn thấy sự tồn tại của Yến Ảnh, lại có thể căn cứ động tác tương lai của Bạch Vụ trong mắt, sớm công kích một phương hướng khác. Tương lai ngắn ngủi liên tục thay đổi bởi vì hai người chơi ăn gian, nhưng kết quả thay đổi bọn họ cũng đều biết được. Trong chớp mắt Bạch Vụ giơ rìu lên, thân thể của Yến Ảnh liền làm ra phòng ngự theo bản năng, trong nội tâm của nàng tuôn ra rất nhiều ý niệm. Chính mình làm sao lại bị phát hiện ra?
Bị phát hiện ra lúc nào? Biết được thực lực của Yến Tự Tại cường đại hơn, Yến Ảnh có phản ứng nhanh chóng quyết định cải biến phương hướng phòng ngự trong chớp mắt, chống đỡ Yến Tự Tại! Nhưng vào thời điểm nàng hoàn thành động tác quay người, vẫn như cũ nhìn thấy Bạch Vụ, Bạch Vụ đang gio chiếc rìu lên, bổ xuống. Bởi vì Yến Ảnh làm một động tác dư thừa, trong vòng chưa đầy một giây này, đòn tấn công chung của Yến Tự Tại cùng với Bạch Vụ đã rơi vào trên người nàng. Răng rắc.
Tiếng xương gãy truyền đến, trận chiến kết thúc. Chỉ trong chớp mắt đối mặt, hai người dựa vào phối hợp, đánh ngất một vị cường giả cấp bậc Thủ Hộ Giả. Bạch Vụ không thể không cảm thán, có Động Sát Chi Nhãn cùng với Thiên Bình Chi Nhãn, hơn nữa nếu xung quanh có nhiều hơn một đơn vị có thể thay thế, Yến Tự Tại sẽ vô cùng khó chơi. Theo Yến Ảnh hôn mê, thiên phú của nàng cũng giải trừ ở trong vô thức. Trong nháy mắt bộ dáng của Yến Ảnh xuất hiện, Yến Tự Tại liền nhận ra, đây là người của lão tổ Yến Triều. Bởi vì trên người đối phương cũng có trang sức giống như mình.