Chương 712:
Bạch Vụ bắt đầu từ từ lang thang trong thế giới nửa tinh thần nửa dữ liệu này. Thế giới này trông rất khổng lồ, hắn đi dọc theo con đường Lạp Ngập Sơn, bắt đầu nghĩ về một sự tình cổ quái. Ngoài tháp có rất nhiều quy tắc, theo một số quy tắc kỳ lạ, nhiều thứ bình thường sẽ trở nên không thể tưởng tượng. Nhìn mảnh vỡ máy móc hai bên, Bạch Vụ bỗng nhiên rất nghi hoặc. "Nếu như nói mảnh vỡ máy móc là thân thể của Cơ Giới tộc...như vậy giả thiết bản thân Cơ Giới tộc nhận thức mình là nhân loại -- chẳng phải là đại biểu người ngoại thành, đang sống trong hoàn cảnh tràn đầy xác chết của đồng loại?" "Tất cả mọi người trong nội thành, sống trong một hoàn cảnh khổng lồ được tạo nên từ cơ thể của những đồng loại tương tự ..."
Bạch Vụ không có cách nào sợ hãi, cho nên không thể cảm thấy sởn tóc gáy. Nhưng đây đúng là một loại phát hiện làm cho da đầu của người ta tê dại. Nếu hình dung mảnh vỡ máy móc thành máu thịt, mà những mảnh vỡ máy móc này, là tài liệu sáng tạo Cơ Giới tộc, cũng là tài liệu sáng tạo thành phố máy móc, Cho nên Bạch Vụ rất nhanh nghĩ tới một cảnh tượng kinh hãi-- Chính mình nhìn thấy không phải là mảnh vỡ máy móc, mà là thân thể nhân loại, toàn bộ nội thành, chính là thân thể của một người khổng lồ. Nhiều người tí hon sống bên trong người khổng lồ, nội tạng của người khổng lồ lơ lửng trên bầu trời, vô số mạch máu kết nối các cơ quan, nhiều người muốn đi đến các cơ quan bằng cách leo lên mạch máu. Sau đó hắn nghĩ đến câu hỏi mà một đứa trẻ đã hỏi khi còn nhỏ -- Bạch Vụ, ngươi nói xem ngươi nấu thịt chó cho con chó ăn, nó có ăn không? Đứa trẻ có vẻ khả ái khi nói những lời này, những câu hỏi này của nó nếu được mở rộng ra mà nói, kỳ thật rất kinh khủng. Hoặc là đổi một cách nói khác, nếu như tảng đá có linh hồn, tảng đá có xây nhà bằng tảng đá hay
không? Vấn đề này rất giống với thành phố máy móc tại thời điểm này. Điều này làm cho Bạch Vụ tin chắc một sự kiện -- nhận thức của nhóm linh hồn Cơ Giới tộc, đã từng bị người sửa chữa. Họ sử dụng máy móc như cơ thể hoặc vật liệu xây dựng mà không có bất kỳ gánh nặng tinh thần nào. Họ sẽ không cảm thấy sợ hãi đối với chuyện này. Chuyện này kỳ thật rất không bình thường. Loại không bình thường này, thật giống như nhân loại cảm thấy máu thịt ở trên người mình, cùng với đặt ở trên bàn ăn là không có gì khác nhau vậy.
Trong đầu nghĩ đến những điều này, Bạch Vụ lại bất tri bất giác đi tới thị trấn vô gia cư. Không giống như Lạp Ngập Sơn đỏ như máu, thị trấn này bởi vì nguyên nhân nào đó, hiển lộ ánh vàng rực rỡ.
Nhìn lối vào thị trấn, trong mắt Bạch Vụ bắn ra chú thích. [Mời vĩnh viễn nhớ kỹ, mọi thứ bên trong thế giới tinh thần đều có ý nghĩa biểu tượng. Mặt khác,
người cho rằng thế giới này rất lớn, nhưng thế giới này cũng không lớn, ngươi đã đi đến thị trấn nơi câu đố đã được giải. Hãy tỉ mỉ quan sát kiến trúc thuần nhất túy trong thị trấn] Lại là một đoạn tin tức như là đánh đố, Bạch Vụ cũng không để ý, đi vào trong thị trấn, hắn phát hiện trong thị trấn có rất nhiều dân vô gia cư, nhiều đến mức kỳ quặc và phóng đại. Đường phố chính của thị trấn gần như chật cứng người, thậm chí cả ngõ ngách cũng vậy, khó có thể không khiến cho Bạch Vụ hình dung những người vô gia cư này tượng trưng cho "sự tích tụ bất thường" của dữ liệu? Khác với hiện thực, trên người nhóm vô gia cư, đều bị vẽ bậy lên bốn loại màu sắc, nội dung vẽ bậy không có quy tắc. Nhưng màu sắc không có gì ngoài màu vàng, màu đỏ, màu tím, màu xanh. Mà gần như trên người của mọi người, hình vẽ màu xanh đều là không trọn vẹn, so sánh với những
màu sắc khác, giống như một lát bánh pizza bị lấy đi vậy. Đáng nhắc tới chính là hình vẽ màu vàng nhiều bất thường.
Bạch Vụ nhìn những người vô gia cư này đến và đi, gần như lấp đầy đường phố của cả thị trấn, như thể đoán được điều gì đó. Hắn bắt đầu quan sát công trình kiến trúc, rất nhanh phát hiện ra khách sạn màu đỏ quen thuộc.
Tại ngoại vi thành phố máy móc trong hiện thực, khách sạn màu đỏ là chỗ ở tạm thời của hắn cùng với Tạ Hành Tri, hắn quyết định đi vào bên trong khách sạn để xem. Đi vào khách sạn màu đỏ, Bạch Vụ liền nhìn thấy tờ lịch điện tử dân trên tường khách sạn, bên ngoài ghi ngày tháng, nếu nhìn kỹ, sẽ có thể tìm thấy một đoạn dài số 1 và số 0. Ngày là dữ liệu rất quan trọng đối với máy móc, nếu thay đổi ngày mà không được phép, nhiều vấn đề nghiêm trọng có thể xảy ra. Chú thích bắn ra từ trong ánh mắt, khiến cho Bạch Vụ tin chắc rằng, ngày mặc dù không có vấn đề -- lại như thể như báo trước gì vậy. [Ngày là không có vấn đề, chủ nhân của thế giới này, suy nghĩ cùng với logic hành vi cũng không có dừng lại ở một ngày nào đó, gã chẳng qua là bởi vì một cảm xúc nào đó không giải quyết được, khiến cho một số dữ liệu bị phình ra mà thôi. Chẳng qua ngày mặc dù không có vấn đề, nhưng nó có thể giúp người quan sát thị trấn một cách kỹ càng, đây là một đạo cụ trọng yếu, lại tiếp tục nói nữa, ta liền không gọi là người đánh đố, mà gọi là đáp án tham khảo.] Ngày không có manh mối, mà đề bài giám khảo ánh mắt đưa ra càng ngày càng tối nghĩa, chẳng qua Bạch Vụ không nóng nảy, phong cách của Phổ Lôi Nhãn, ăn khớp cùng với tiềm thức của chủ
nhân--
Hắn tin chắc rằng chính mình rất nhanh sẽ bởi vì một ít manh mối, tìm được đáp án của câu đố. Bạch Vụ đi tới tầng 2 khách sạn màu đỏ.