Chương 737:
Nội dung của hai tin nhắn hoàn toàn khác nhau khiến Bạch Vụ có chút khó khăn, hiển nhiên đây là
một lựa chọn không hề nhỏ, nếu chọn sai sẽ khiến tình tiết thay đổi rất nhiều. "Gia Khải Nhi không nói rõ nguyên nahan trong tin nhắn thứ nhất, nàng như thể là bởi vì một ít tình huống đặc biệt mới bị nhà người này không chào đón" Bạch Vụ đoán được đại khái nguyên nhân này. "Nếu như mục tiêu cuối cùng nhất là trợ giúp Gia Khải Nhi, như vậy quyết định này hẳn là phải sạch quan hệ cùng với cha mẹ. Có thể tin chắc rằng cha mẹ của nàng cũng không thương nàng" Thái độ của Bạch Vụ đối với Bạch Viễn vẫn có chút chán ghét cùng với kháng cự. Bởi vì theo hắn, Bạch Viễn là một kẻ cuồng ngược đãi thuần túy, ấm tình bất định. Nếu như nói Bạch Viễn là một loại cực đoan nào đó, như vậy cha mẹ của Gia Khải Nhi thì là một loại khác.
Thậm chí từ một loại trình độ nào đó mà nói, càng thêm buồn nôn so với Bạch Viễn. Thuyết phục con gái nhảy vào hố lửa để nuôi sống đệ đệ, loại hành vi này cũng có thể làm được, người cha này hiển nhiên đã không còn cứu được. Cha của Gia Khải Nhi, cha của Tử La, cùng với Bạch Viễn, Bạch Vụ nguyện ý xưng bọn họ là tam đại từ phụ tận thế. Vì vậy cuối cùng, Bạch Vụ quyết định mang Gia Khải Nhi ra khỏi hố lửa. Hắn gửi tin nhắn văn bản đầu tiên. [Ngươi đã làm ra một quyết định tàn khốc, tuy nhân sinh vốn dĩ rất tàn khốc, người thấy rõ ràng hiện thực của nàng, nhưng nàng thấy rõ ràng sao? Mời đi đến vòng thứ hai, nhắc nhở một chút, lối vào vòng thứ hai đang ở trên lầu.] Đây là kết thúc sao? Bạch Vụ thử đi ra khỏi căn phòng này, phát hiện ra cửa mở không ra. "Thế giới nội tâm của nàng chẳng lẻ nhỏ như vậy sao?" Lắc đầu, Bạch Vụ đi lên lầu hai. Gia Khải Nhi vẫn nằm nghiêng trên sàn nhà. Hiển nhiên...lối vào vòng thứ hai, chính là đưa ngón tay vào năm cổng liên kết dữ liệu trên gáy nàng
một lần nữa. Điều này làm cho Bạch Vụ có cảm giác như đang bước vào tầng thứ hai của những giấc mơ. "Có lẽ tin nhắn đại biểu cho loại tính khả năng nào đó trong tương lai? Hi vọng rằng cuối tuần sau, ngươi có thể thoát khỏi cha mẹ của ngươi, người ưu tú chắc chắn sẽ có người thích." Bạch Vụ ấn ngón tay vào gáy của Gia Khải Nhi.
Một lần nữa mở mắt ra, Bạch Vụ thấy được Gia Khải Nhi té trên mặt đất. Nàng vẫn là cái tư thế kia, nhưng căn phòng trở nên có chút lộn xộn, giày cũng không có xếp cạnh nhau, chăn mền rơi một nửa trên mặt đất, cốc nước bị lật úp. Ngăn tủ đầu giường mở ra. Trên người của Gia Khải Nhi, bắp chân mảnh khảnh kia trở nên thô to, bị một tầng hợp kim kỳ quái bao trùm, như thể được khảm vào. [Hoan nghênh đi đến vòng thứ hai, quỹ tích thăm dò lúc trước của ngươi không có bất cứ vấn đề gì, ngươi có thể tiếp tục thăm dò một lần nữa.] Bạch Vụ VỖ VỖ mặt của Gia Khải Nhi, nàng không có tỉnh lại.
"Mê cung ý thức sao? Được rồi, đi xem những biến hoá giữa vòng thứ hai và vòng thứ nhất." Bạch Vụ đi xuống lầu, không cần đi nhìn buồng vệ sinh, khăn mặt cùng với đồ dùng rửa mặt bên trong tất nhiên chỉ có của Gia Khải Nhi. Bạch Vụ trực tiếp đi tới phòng khách. Vị trí của búp bê không thay đổi, thế nhưng ngã lệch ở trên ghế sa lon, trông giống như Gia Khải Nhi nằm nghiêng trên sàn nhà vậy. Trên bàn cà phê vẫn có điện thoại di động, trên tường vẫn không có TV. Có vẻ như không có gì thay đổi, nhưng trên thực tế Bạch Vụ biết rằng mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. "Thế giới nội tâm này...đích xác kỳ quái, khung cảnh tuy rất nhỏ, thế nhưng lại là một tầng bẫy một tầng." Bạch Vụ đã cảm nhận được điều đó, cứ như thể hắn đang chơi một trò chơi mô phỏng. "Cố chủ thần thông quảng đại, nhưng ý nghĩa để ta giải cứu Gia Khải Nhi là cái gì. Bạch Vụ quyết định mở điện thoại di động ra. Một loạt tin nhắn lại bắn ra ngoài.
"Bà cô, ta đối đãi với người không tốt sao? Mã Lâm ta đã từng hại ngươi sao? Ta an bài cho ngươi, đều là đại nhân vật, thậm chí có người có thể nói chuyện cùng với hạch tâm thành, người hãy nhìn những ngôi sao điện ảnh khác, ai có nhân khí cao như ngươi? Ai có tỷ lệ xuất hiện nhiều như người? Đây đều là công sức của ta!" "Nghe điện thoại đi! Nghe điện thoại đi! Ngươi không đi buổi đấu giá? Nếu như ngươi không đi buổi đấu giá, ta cho ngươi biết, ngươi đắc tội thế nhưng là nhóm cự đầu thành phố máy móc, ngươi sẽ không thể lăn lộn ngoài đời nữa!" "Đừng có làm rộn nữa được không? Trả lời điện thoại của ta, tổ tông của ta, ngươi là mẹ ruột của ta! Về sau ta cam đoan không an bài người xã giao với những người đó!" Tin nhắn của Mã Lâm rất nhiều. Phía trước còn là khẩn cầu, nhưng đằng sau như thể là phát hiện ra Gia Khải Nhi hạ quyết tâm sẽ không quay lại, cũng sẽ không tham dự buổi đấu giá, gã liền lộ ra diện mạo chân thật: "Đồ cái thứ không biết điều, không có lão tử tìm cho ngươi những công việc này, người cho rằng ngươi là ai? Đừng tưởng rằng người đặc thù, kẻ có vóc dáng như người, trong nội thành cũng không phải là không có." "Ta không có bát cơm, ngươi cũng đừng hòng sống khá giả, những bê bối giữa người cùng với
những đại nhân vật đó, ta sẽ tiết lộ toàn bộ ra ngoài! Ngươi đừng tưởng rằng ngươi có thể có được kết thúc tốt đẹp!". "Ngươi đang giả bộ thanh cao gì vậy? Hãy nhìn xem người đang mặc cái gì! Loại nào không phải là ta đưa cho ngươi? Không có ta, Gia Khải Nhi người thì được tính là cái quái gì?" Con người có đôi khi là buồn cười như vậy. Rõ ràng mình mới là ký sinh trùng, nhưng lại không nhìn thấy rõ hiện thực, Mã Lâm cho rằng mọi thứ của Gia Khải Nhi, đều là gã cho.