Chương 820:
"Đổi một cách hỏi khác, cách hỏi của người quá lạc quan, ngươi hẳn là nên hỏi, liệu có một ngày nào đó, sương mù đen sẽ mở rộng và nuốt chửng nhiều khu vực trên thế giới hơn?" Số 0 trầm mặc, cuối cùng vẫn là Bạch Vụ tự mình phá vỡ trầm mặc: "Nếu thật sự là như vậy, vậy chúng ta nhất định phải ngăn cản loại chuyện này phát sinh." Cuối cùng Bạch Vụ trả máy ghi âm cho Số 0. Hắn không biết thế giới bên ngoài sương mù đen là như thế nào, có hay không thế giới bên ngoài sương mù đen kỳ thực rất nguy hiểm? Hoặc là thế giới bên ngoài sương mù đen rất thích hợp cho nhân loại sinh tồn? Bản chất của sương mù đen là cái gì? Tại sao lại xuất hiện trên thế giới này? Mọi người bên ngoài sương mù đen có biết bên trong sương mù đen xảy ra chuyện gì không? Những vấn đề này, Bạch Vụ tin rằng một ngày nào đó hắn sẽ có thể tìm ra câu trả lời. Chẳng qua trước mắt, đã đến lúc chính mình nên trở về tháp, tuy rất muốn kiểm tra một chút uy lực của Sứ Đồ chân chính, nhưng trong mấy ngày nay, ở chỗ của Ốc biển, tiểu mặt đơ đang luôn
miệng hỏi, ngươi và tiểu thúc đi nơi nào? Ngươi làm sao còn chưa tới thăm ta... Bạch Vụ suy nghĩ một chút, lần này ra ngoài tháp đích xác có hơi lâu, không hiểu sao lại thấy nhớ người trong tháp. Cũng không biết nhóm người Lâm Vô Nhu, những ngày này có ra ngoài tháp hay không, có tiến bộ hay không. Đồng thời còn có một việc lửa sớm lông mày. "Hi vọng trong tay lão Tạ vẫn còn vĩnh sinh tuyền tồn kho, bằng không thì sự nghiệp ta muốn gây dựng có khả năng thật sự thất bại giữa chừng" Số 0 kỳ thật nói không rõ đây là loại cảm giác gì. Nếu sương mù đen thực sự tồn tại như Bạch Vụ suy đoán, như vậy những người bên ngoài sương mù đen có phải đang sống cuộc sống thoải mái như 700 năm trước không? Những người trong sương mù đen, co rúc ở trong Tòa Tháp hoặc là trong khu vực của từng người, sinh tồn cực kỳ thận trọng, vì muốn sống, Ác Đọa cũng thế, nhân loại cũng thế, đều đang không ngừng tiến hóa. Nếu những người bên ngoài sương mù đen vẫn giống như 700 năm trước, thì hình tượng này ít
nhiều gì cũng có chút châm chọc. Có cảm giác nhìn thấy một bên là thiên đường và một bên là địa ngục. Khó trách mọi người 700 năm trước, chỉ có một lựa chọn là tiến vào Tòa Tháp, bởi vì một phần lớn thế giới đã biến mất khỏi nhận thức của mọi người vì một lực lượng thần bí nào đó. Dựa theo thuyết pháp của Bạch Viễn, đây có lẽ là bởi vì loại siêu cấp năng lực dị biến cực kỳ cường đại nào đó, hoặc là loại siêu cấp thiên phú nào đó?
Nhưng nếu như có một ngày cái gọi là sương mù đen biến mất, hoặc là mở rộng phạm vi...bất kể thế nào đi nữa, đều là một loại thảm hoạ đối với thế giới bên ngoài sương mù đen hiện giờ, đúng không? Số 0 không biết đến lúc đó, thành phố máy móc sẽ hoạt động như thế nào, bố cục thế lực khắp nơi
ngoài tháp sẽ thay đổi như thế nào. May mắn thay, tất cả những điều này thực chất chỉ là phỏng đoán, mặc dù vì không thể nhớ được nên mọi thứ đều mang một sắc thái quỷ dị. Bạch Vụ nói: "Ta không biết chúng ta có thể nhớ được chuyện này bao lâu, chẳng qua dù không nhớ được thì người trong đầu kia của ta cũng có thể nhớ được. Vì vậy, chúng ta trước tiên đừng nghĩ về nó nữa, đợi đến có một ngày chúng ta tiếp xúc đến biên giới rồi nói sau."
Số 0 gật gật đầu, Bạch Vụ lại tiếp tục hỏi: "Đúng rồi, ngươi còn có ấn tượng về Tạ Anh Kiệt không?" "Kẻ thống trị Tòa Tháp, ta tự nhiên có ấn tượng, y đã từng cầu trợ ta, muốn đạt được khoa học kỹ thuật có thể vận hành ở ngoài tháp. Cũng coi như có quan hệ hợp đồng với ta." "Y có phải là bị người quản chế?" Bạch Vụ trực tiếp hỏi. "Đúng vậy. Y và ta xem như đã thiết lập một mối quan hệ hợp tác tương đối ổn định. Nhưng hợp tác cùng với ta, liền phải trả giá." "Vì sao?" Số 0 suy nghĩ một chút, nhưng vẫn nói với Bạch Vụ: "Ta không có hảo cảm quá lớn đối với nhân loại, huống chi phương diện Tạ Anh Kiệt nghiên cứu, chính là Ác Đọa máy móc" "Y bị người quản chế, chủ yếu là ở phương diện nào?" "Chuyện này dường như không có liên quan gì với ngươi?" Số 0 ngược lại không phải là không nguyện ý nói cho Bạch Vụ, chỉ là hiếu kỳ Bạch Vụ vì sao cảm thấy hứng thú đối với Tạ Anh Kiệt. "Ta cũng cần sự giúp đỡ của Tạ Anh Kiệt, tuổi thọ của ta chỉ còn lại bảy ngày. Tạ Anh Kiệt là người vĩnh sinh. Trong Toà Tháp tồn tại một loại nước suối vĩnh sinh."
"Hoặc là người cũng có thể lựa chọn chết đi, năng lực của ta có thể thu hút linh hồn, ta có thể biến người thành Cơ Giới tộc, ngươi có thể vĩnh viễn ở lại thành phố máy móc. Ta có thể cam đoan địa vị của người sẽ rất siêu nhiên. Hơn nữa người trở thành Cơ Giới tộc, người và ta dung hợp số liệu sẽ dễ dàng hơn, thậm chí Ở một loại trình độ nào đó mà nói, ngươi sẽ trở thành một người Cơ Giới tộc duy nhất không bị nhiễm virus Raou, ta sẽ cho ngươi có thể cải tạo mạnh nhất"
Số 0 chắc chắn là rất nghiêm túc khi cho Bạch Vụ một lựa chọn như vậy: "Nếu không hiện tại ta liền giết người, cảm thấy thế nào, ngươi chính là vật liệu thích hợp làm Cơ Giới tộc trời sinh" Khá lắm. Bạch Vụ nhìn Số 0 lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, hắn không thể phân biệt đây là một trò đùa hay một cuộc thảo luận nghiêm túc. Hắn nở một nụ cười ngượng ngùng nhưng lịch sự: "Không được...ta không có hứng thú đối với dầu máy..." "Ta có thể dùng thân thể của ngươi chế tạo ra cơ quan cảm giác phù hợp với vị giác nhân loại, về việc chuyển hoá nguồn năng lượng người cũng không cần lo lắng, ngươi có thể ăn đồ ăn bình thường, và chúng cũng sẽ cung cấp cho ngươi năng lượng cần thiết cho các hoạt động bình thường và thậm chí chiến đấu."