Chương 824:
Lúc này y tá điên liền đánh về phía Yến Tri Tuế, chuẩn bị dùng răng cắn Yến Tri Tuế, dùng cử động này biểu đạt cảm tình đối với Trịnh bác sĩ. Yến Tri Tuế tự nhiên sẽ không ngay cả một vị y tá điên cũng đều không đối phó được, Nhẹ nhàng vung tay lên, thân thể của y tá điện giống như là điều đứt dây vậy, bay lên trời cao, cuối cùng rơi xuống đất. Y tá điền hốt hoảng bò lên, đầu bị thương nặng, máu chảy không ngừng, nàng thất tha thất thểu, Trịnh Đa Hỉ vội vàng tới đỡ. Hai lão nhân điên cũng không chơi cờ nữa, bắt đầu cao giọng mắng Yến Tri Tuế. Yến Tri Tuế càng ngày càng chán ghét nơi này, may mà y cũng không có khả năng bị một đám kẻ điên ngăn cản, đè nén lửa giận, Yến Tri Tuế đi tới tầng 6. Quá trình này rất nhanh. Mặc dù bàn cờ đã bị lật tung, trang sách rơi lả tả trên đất, kẻ đần cười ngây ngô khóc, bác sĩ ngồi
bệt dưới đất, ôm y tá điền kinh hoảng không thôi. Nhưng trong bệnh viện tâm thần vốn rất huyên náo, những kẻ điên này ở trong mắt Yến Tri Tuế, chẳng qua thay đổi một loại phương thức điên khác, cũng không có quan hệ gì với y. Đi tới tầng 6, Yến Tri Tuế đã sắp không chịu được cái chỗ này, đúng lúc này, một người đột nhiên
đi ra: "Ngươi cũng là kẻ xuyên việt đúng hay không? Ngươi tới lộn chỗ rồi, nơi này không thuộc về ngươi, chỗ thời không này không phải là người nên tới! Đi nhanh đi! Nếu không đi ngươi liền sẽ bị thời không Hủy Diệt" "Ngươi đang nói cái quỷ gì thế?" Yến Tri Tuế không thể tưởng tượng, trên thế giới này làm sao có một nơi mà người điên và người điên sống cùng nhau? Người bình thường nếu ở đây vài ngày, chỉ sợ cũng trở nên điên cuồng. Sau khi dùng một cước đạp "kẻ xuyên việt" này trở về hiệp hội thời không của mình, Yến Tri Tuế cũng không quan tâm liệu cú đá của mình có quá nặng hay không, phần bụng của kẻ xuyên việt như thể chịu chút tổn thương. Y trực tiếp gõ cửa, đè nén tâm tình của mình. Vào thời điểm Yến Cửu nghe được người bệnh ngoài cửa lại đang nói thời không xuyên việt cái gì
đó, liền đã biết có người tới, nàng muốn chào đón bạn bè của mình bằng một nụ cười. Bởi vì người tới nơi này thăm nàng, hoặc là Chanh Tử tỷ tỷ, hoặc là Bạch Vụ.
Chỉ là vào thời điểm mở cửa, nụ cười của Yến Cửu đông lại, mặc dù nụ cười của nàng vốn đã có chút cứng nhắc. "Ca...ca ca?" Yến Cửu lộ ra biểu tình không biết làm sao, nàng không ngờ được mở cửa sẽ gặp được huynh trưởng của mình. Yến Tri Tuế cũng rất kinh ngạc, y nghĩ rằng biểu tình của Yến Cửu có lẽ sẽ là ngốc trệ, có lẽ sẽ là mờ mịt, hoặc là sẽ sợ hãi, Lại không nghĩ rằng Yến Cửu lại lộ ra nụ cười. Điên rồi, quả nhiên là điên rồi. Nếu như không phải là phát điên, một người không có tâm tình vui sướng, làm sao có thể lộ ra nụ cười? Cố nén sự chán ghét đối với người điên trong nội tâm, Yến Tri Tuế nặn ra một nụ cười cũng không tự nhiên hơn Yến Cửu bao nhiêu: "Muội muội, đã lâu không gặp."
Yến Cửu ngơ ngẩn. Kỷ niệm thời thơ ấu ùa về trong lòng, tâm tình của huynh trưởng là hoàn chỉnh, khi còn bé tự nhiên cũng sẽ cười, nhưng lúc y cười, phần lớn thời gian là khi dễ chính mình.
Chỉ là trong lòng luôn khao khát người thân của mình, Yến Cửu lại nở nụ cười một lần nữa: "Ca Ỗ ca...sao người lại tới đây? Vào nhà ngồi đi!". Lúc nhỏ bị khi dễ, là vì tất cả mọi người đều không hiểu chuyện, nhưng khi lớn lên, rất nhiều chuyện luôn sẽ thay đổi. Khi tuổi tác lớn hơn, con người sẽ nhận thức được một số hành động thiếu chín chắn mà mình đã làm khi còn nhỏ. Rất nhanh giống như là xác nhận ý nghĩ của Yến Cửu, thái độ huynh trưởng nói chuyện với nàng rất thân thiện. Dù sao thì Yến Tri Tuế đến cũng có chuẩn bị, sợ nói không ra lời đối với Yến Cửu, liền đã sớm chuẩn bị những gì mình muốn nói. Chủ đề đầu tiên đương nhiên là về phụ thân Yến Hạc Ngữ, giảng thuật Yến Hạc Ngữ Sở dĩ đưa con gái tới nơi này, thật sự là bất đắc dĩ.
Bởi vì khi còn bé Yến Cửu luôn là không được người thích, bởi vì không thể cảm giác vui sướng, nên phụ thân nghĩ rằng có lẽ tốt hơn hết là nên gửi con gái vào bệnh viện tâm thần, kết bạn với một số người không bình thường, có lẽ sẽ trở nên tốt hơn. Loại lời này thực sự rất vụng về, nhưng Yến Cửu vẫn tin tưởng. Bởi vì nàng cho rằng hai lão nhân chơi cờ dưới lầu rất thú vị, nếu như vào một ngày nào đó bọn họ thanh tỉnh, nhất định sẽ coi đối phương như là tri kỷ. Mà người hay cười ngây ngô kia, theo Yến Cửu cũng rất lợi hại, bởi vì Yến Cửu cảm thấy rằng người này dường như có thể nắm bắt được tâm tình của bầu không khí chung vài lần. Vào thời điểm y cười, bệnh viện tâm thần đều rất hòa thuận, vào thời điểm y tức giận hoặc là khổ sở, bên trong bệnh viện tâm thần có lẽ sẽ phát sinh một ít chuyện không tốt. Mà Trịnh bác sĩ cùng với y tá điên, Yến Cửu cũng đã từng tiếp xúc, về sau nàng phát hiện ra bọn họ thích nhau, suy nghĩ một chút liền không đi quấy rầy thế giới của hai người bọn họ. Có lẽ Trịnh bác sĩ đã từng có một đoạn quá khứ, y tá điên cũng vậy, hai người tưởng chừng như trái ngược nhau nhưng lại rất hợp nhau. Nếu như quan sát tỉ mỉ, sẽ phát hiện ra vị đại thúc đọc sách kia cũng rất thú vị, mặc dù phần lớn
thời gian là đọc sách ngược, Nhưng đại thúc thực sự có thể đọc được, khi đến gần và hỏi những gì được viết trong cuốn sách, đại thúc sẽ nói ngược nội dung. Như thể bị chấn thương thần kinh nào đó, vị đại thúc này có cách xử lý thông tin và xuất thông tin có phần khác biệt, nhưng quả thực đại thúc là một người rất tốt.