Chương 855:
Bạch Vụ đã hiểu, ghế điện Vốn là dùng để xử tử phạm nhân tử hình, nếu như nói quản ngục trưởng chính là hủy diệt thân thể, như vậy linh mục, chính là hủy diệt linh hồn. Gã nhìn như đang khiến những người thoát khỏi tử vong, có thể rời khỏi nhà tù, nhưng trên thực tế sẽ giết thiện niệm của những người đó, như vậy người đó sẽ còn là bản thân người đó sao? "Đây là ai? Đội mũ trùm đầu, ta không nhận ra." "Chuyện này dễ thôi, dù sao ta vốn cũng là muốn cho ngài biết, người chết đi chính là ai - " Linh mục cởi bỏ mũ trùm đầu. Bóng Đè sẽ ngẫu nhiên từ trong ý thức của Bạch Vụ chọn một người Bạch Vụ đã từng gặp. Điều Bạch Vụ cần làm, chính là giết chết người này, những ánh mắt đã cho cảnh cáo, một khi làm ra lựa chọn sai, tính cách của mình sẽ phát sinh biến hóa không thể nghịch chuyển. Cán cân thiện và ác sẽ nghiêng dần từng chút một.
Người này là một vị y tá. Bạch Vụ còn nhớ rõ y tá này, gả cho một nam nhân trung niên có tiền, nhưng bởi vì ở trong thị trấn nhỏ, gặp được Bạch Viễn, cảm thấy con người nên hoàn mỹ giống như Bạch Viễn, nàng bắt đầu chán ghét chồng của mình, cho rằng chồng chỉ là có tiền, xấu xí không chịu nổi, tất cả mọi chuyện trong nhà đều là nàng làm, lại không để ý đến...bản thân sự giàu có là nền tảng lớn nhất để đảm bảo chất lượng cuộc sống trong thời đại đó.
Khi còn trẻ, nàng đã từ chối rất nhiều người trong giai đoạn phấn đấu" và chọn một người đàn ông trung niên, nhưng bởi vì gặp được Bạch Viễn, trong nội tâm lại có vật gì đó nảy mầm.
Đương nhiên, Bạch Viễn chưa bao giờ có hứng thú với vị y tá này, chỉ duy trì sự vui vẻ hòa thuận của những người hàng xóm bình thường, cũng hoàn toàn chưa từng có ý nghĩ làm lão Vương, những vật kia ở trong ý nghĩ của Bạch Viễn, chính là những trò tiêu khiển cấp thấp. Cũng bởi vì như vậy, vị y tá này lúc nhìn thấy mình sẽ luôn nói: "Ngươi thật may mắn khi có một người cha như vậy, người nên cảm thấy đủ." Nhưng Bạch Vụ không hạnh phúc, hắn chán ghét những người trực tiếp đưa ra kết luận về một điều gì đó mà không đi sâu tìm hiểu này. Đối với vị y tá này, Bạch Vụ là chán ghét.
Nhưng cho dù là ở trong ý thức của mình, Bạch Vụ cũng chưa từng nghĩ tới việc muốn giết nàng. "Đổi một người khác đi? Thật sự không có tính khiêu chiến" "Ồ, đây là một yêu cầu hợp lý, nhưng nếu như không có tính khiêu chiến, chúng ta vì sao lại không giết nàng? Hay là do ngài không dám?" Ánh mắt của linh mục mang theo mê hoặc. Bạch Vụ cảm thấy trí nhớ của mình nổi lên rất nhiều biến hoá, phảng phất như trong chớp mắt, chính mình lại trở về thị trấn nhỏ, lại thấy được y tá lộ ra vẻ mặt lấy lòng đối với lão Bạch, sau đó nói đối với chính mình: Thực sự hâm mộ ngươi đấy Bạch Vụ... Cùng lúc đó, phảng phất như còn có thanh âm đang mê hoặc Bạch Vụ: bọn họ đều đáng chết không phải sao! Đám người kia rõ ràng cái gì cũng không biết, lại nói rằng người rất hạnh phúc! Bọn họ mỗi người đều rất dối trá cùng với ngu muội, vì sở thích của mình, không chú ý đến cảm thụ của người khác chút nào, những người này đều đáng chết!
Thôi miên.
Thủ đoạn rất không tệ, làm cho người ta bản năng nhớ lại sự chán ghét đối với một người. Tạo ra một số lời nói xấu trong trí nhớ vì những cảm xúc tiêu cực, và sau đó hướng dẫn mọi người đưa ra
lựa chọn.
Thế nhưng Bạch Vụ không có làm như vậy, hắn lộ ra nụ cười nói: "Năng lực của ngươi có thể làm cho Tạ gia tăng dục vọng giết người, nhưng ngươi có biết giết chóc đối với ta có ý nghĩa gì không?" "Có ý nghĩa gì?" Trong nội tâm linh mục có chút kỳ quái, sự mê hoặc của mình lại hoàn toàn không có hiệu quả? "Là là một trò chơi. Nếu ta muốn chơi trò này hôm nay, ta sẽ chơi trò này. Nếu ta muốn chơi trò đó vào ngày mai, ta sẽ chơi trò đó. Nhưng bất kể thế nào, đó là lựa chọn của ta." Linh mục nói: "Nhưng nếu như ta có thể triệu hồi ra nàng, nói rõ trên người nàng có liên quan với một ít thiện niệm của ngài, giết chết nàng! Sẽ khiến cho ngài trở nên càng hoàn mỹ!" Y tá, kỳ thật là một nhân vật đại diện của tất cả những người thích Bạch Viễn khi Bạch Vụ còn nhỏ. Hắn chán ghét những người này, rõ ràng Bạch Viễn là một tên khốn, ác ma, nhưng những người này lại luôn sẵn sàng tin vào những gì họ nhìn thấy. Thế nhưng sau này Bạch Vụ cũng không ghét họ nữa, bởi vì hắn đã học cách tha thứ và thấu hiểu. Nếu như giết chết y tá, nhân tính của Bạch Vụ, sẽ mất đi bao dung, nhẫn nại đối với người khác. Hắn đương nhiên là sẽ không làm như vậy, ở dưới sự nhắc nhở của Phổ Lôi Nhãn, cùng với năng lực
chống cự cường đại đối với thôi miên của bản thân, hắn căn bản sẽ không thể nào trúng chiêu. "Ta nói rồi, đổi một người khác." "Được rồi, được rồi, như vậy hãy để cho chúng ta nhìn xem, còn có người nào có thể bị ngài giết
chết!" Linh mục cảm thấy rất kỳ quái, bậc thầy tội phạm như Tỉnh Ngũ, vì sao trong nội tâm sẽ có nhiều
mục tiêu có thể giết chết như vậy? Người này không giống như là một ác nhân...càng giống như là một người khá hiền lành, nhưng kỳ quái là, cảm giác mà Tỉnh Ngũ tạo ra cho gã, đích thực là một ác ma biến thái. Một làn sương mù màu đỏ kỳ lạ bao phủ chiếc ghế điện, đợi cho sương mù tản đi, Bạch Vụ gặp được một người khác.
Lầm Vô Nhu.
Khá lắm, lại biến thành người Tòa Tháp? Thanh âm mê hoặc của Bạch Vụ lại xuất hiện: "Nam nhân ngu xuẩn này, dung mạo giống như nữ nhân vậy, thực lực rõ ràng rất yếu, lại vẫn luôn thích nhục mạ người khác, trong Toà Tháp tại sao lại tồn tại phế vật như vậy? Giết y đi, y trong hiện thực cũng sẽ không chết! Phế vật là không xứng
xuất hiện ở trong thế giới nội tâm của ngươi!"