Chương 870:
"Y đi nơi nào? Ở trong phòng giam nào?" Bạch Vụ suy đoán người này chính là Yến Tự Tại, nếu như được được gọi là kẻ xui xẻo, chắc hẳn tình cảnh của Yến Tự Tại hiện tại không thể nào tốt. Đầu trọc Tiền Nhất Tâm xác nhận lời nói này: "Y đi tầng 2, rơi vào trong tay của bác sĩ nhà tù, hiện tại e rằng sống không bằng chết" "Bác sĩ nhà tù?" "Đúng vậy, bác sĩ nhà tù. Tầng 2 nghe nói là nơi dành cho những kẻ có tinh thần chính nghĩa rất mạnh kia, so với người tốt ý nghĩa truyền thống còn cao hơn một cấp, những người này phần lớn đều ngông nghênh, thà chết chứ không chịu khuất phục. Cho nên không phải do linh mục quản lý, mà là trao cho bác sĩ nhà tù. Bác sĩ nhà tù sẽ khiến cho những người này gặp tra tấn tinh thần khó có thể tưởng tượng." "Là như tra tấn thế nào? Có biết không?" Bạch Vụ hỏi.
Trả lời vẫn là đầu trọc: "Không biết, nghe nói trong 700 năm, người nào đã đi lên là không thể đi xuống. Chỉ là có một người đã thành công vượt ngục, thế nhưng cũng là tình huống đặc biệt." "Có một người vượt ngục?" Mục đích của Bạch Vụ chính là vượt ngục, hôm nay dò xét địa hình, hắn phát hiện ra rất nhiều kiến trúc là tử lộ, chỉ có trong thư viện hẳn là cất giấu một lối đi bí mật. Thế nhưng lối đi bí mật này hẳn sẽ không kết nối với phòng giam. Cho dù thời gian ở trong phòng giam là nhiều nhất, nhưng hắn đã quan sát từng căn phòng giam, ánh mắt cho ra rất nhiều chú thích bất đồng, ví dụ như bên trong có hổ béo, bên trong có chó dữ, bên trong có kẻ ngu ngốc. Nhưng đều không có thuyết pháp về thông đạo", tuy hắn đã từng cân nhắc có phải tồn tại khả năng nào đó hay không, ví dụ như bồn cầu kết nối cống thoát nước gì gì đó, nhưng có một chuyện rất phiền phức bày ở trước mặt mình -- Mang theo còng tay, hắn mặc dù còn có chuỗi sức mạnh, lại không có biện pháp tạo thành tổn hại đối với cảnh tượng. Muốn tổn hại cảnh tượng, nhất định phải có lực lượng cực kỳ cường đại mới được, hiện tại chính
mình bị áp chế, là không có biện pháp làm được điểm này.
Lời nói của Tiền Nhất Tâm kéo suy nghĩ của Bạch Vụ trở về: "Có một người, chẳng qua không cần finghĩ, tình huống của y rất đặc thù. Người đi tầng 2, không có ai có thể kháng trụ được cực hình
của bác sĩ, tầng 2 trước kia từng là phòng điều trị của phạm nhân tâm thần, nhưng bây giờ nhà tù tâm thần dường như chỉ còn một người, hơn nữa phòng điều trị đã được cải tạo thành phòng làm việc của bác sĩ nhà tù, dùng để tra tấn các loại phạm nhân. Mà người vượt ngục kia, là cựu phạm nhân bệnh tâm thần. Nói một cách khác, trường hợp vượt ngục duy nhất này, chính là phát sinh vào trước ngày tận thế" Tiền Nhất Tâm hiển nhiên đã làm bài tập về nhà của mình. Bạch Vụ suy nghĩ. Số liệu ngược lại là chính xác, manh mối trong thư viện, cũng là phát sinh vào trước khi ngày tận thế đến... Nói một cách khác, tầng 2 nhà tù, là khu vực do bác sĩ nhà tù khống chế, có một lối đi bí mật dẫn thẳng đến thư viện, mà chỉ cần có thể chống lại sự tra tấn của bác sĩ nhà tù, chính mình có lẽ sẽ có cơ hội thông qua lối đi bí mật, đi đến tường cao.
Tóm lại là trước tiên phải lên tầng 2 nhà tù... Thế nhưng tường cao đã bị tu bổ, phải đợi đến ngày hôm sau lỗ thủng trên tường cao mới khôi phục. "Về phần tường cao...các ngươi có biết tu bổ bao lâu, lỗ thủng sẽ xuất hiện một lần nữa không?" Bốn vị thủ lĩnh nghe được câu này, đều kịp phản ứng, phương pháp sống sót của Bạch Vụ, chẳng lẽ là vượt ngục? "Ta cho rằng phương pháp của ngươi là phóng thích vô tội rời khỏi đây, sau đó giết trở về.." Viên Diệp nhìn Bạch Vụ. Bạch Vụ nói: "Nếu là như vậy, ta có lẽ sẽ giết trở về, nhưng các ngươi có dám cam đoan, ta đây không hề có nhân tính, thật sự còn nguyện ý cứu các ngươi sao? Khi chỗ sâu nhất trong nội tâm của một người, cũng không còn bất kỳ đồ vật có thể thủ vững, người này sẽ làm ra bao nhiêu chuyện đáng sợ, dĩ nhiên là không thể dự đoán." "Có lẽ ta đích xác sẽ phá hủy nhà tù này, nhưng vào trước đó, sẽ để cho quản ngục hung hăng tra tấn các ngươi một phen" Lời nói của Bạch Vụ khiến cho bốn người trầm mặc, khả năng này không phải là không có, bọn hắn
đã từng gặp người phóng thích vô tội... Những người này thực sự đã xoá bỏ nhân tính, những thứ trọng yếu nhất trong nội tâm, đều bị huỷ diệt bên trong Bóng Đè...cả người sẽ phát sinh một loại biến hóa sa đọa. Phảng phất như một loại Ác Đọa hóa trên phương diện linh hồn. Bạch Vụ nói: "Ta giống như các ngươi, cũng có đồ vật không thể dứt bỏ, ta bội phục các vị đang ngồi ở đây, ta chưa hẳn đã có dũng khí, mang theo tín niệm nào đó, còn sống ở trong hoàn cảnh tuyệt vọng như thế. Cho nên ta phải rời khỏi nơi này, dùng phương pháp của ta, ta cũng có thể đáp ứng các ngươi, sau khi rời khỏi, ta sẽ lại một lần nữa giết về nơi này. Ta là nhân loại, hạn chế khu vực vô dụng đối với ta." "Đương nhiên, các ngươi cũng có thể lựa chọn không tin ta, dù sao thì đây cũng là sự tình trong 700 năm cũng không có ai thay đổi, về sau cũng không có khả năng có người thay đổi, loại ý nghĩ này ta cũng có thể lý giải." Lời nói này phát ra từ chân tâm. Đã từng thấy Cố Hải Lâm bởi vì một lời tiên đoán hư vô mờ mịt, liền chờ đợi 90 năm, trong nội tâm của Bạch Vụ xúc động.
Hiện giờ những người trong nhà tù này, đồng dạng cũng làm cho hắn xúc động. Hắn tin tưởng đám người này sẽ làm ra lựa chọn chính xác. Nghe lời nói của Bạch Vụ, Tiền Nhất Tâm sau khi chần chờ mấy giây nói: "Mỗi buổi sáng lúc sáu giờ, mọi thứ trong nhà tù sẽ được thiết lập lại, trong phòng giam của ta, có hình vẽ bậy tôn giáo trên tường, lần nào ta cũng sẽ xoá nó đi, nhưng đến sáu giờ sáng, nó sẽ lại xuất hiện"