Chương 878:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 878:

Đợi đến khi khí tức của bác sĩ đi xa, Bạch Vụ ở bên trong hôn mê đột nhiên tỉnh lại. Đôi mắt của hắn tuy bởi vì che kín tơ máu mà hiển lộ ra vô cùng đau đớn, nhưng ánh mắt thanh tịnh sáng ngời, cùng với nụ cười trên khóe miệng lại phảng phất như có nghĩa là... Hắn chưa bao giờ từng đau đớn. Bạch Viễn đã từng làm rất nhiều chuyện.

Ngay từ lúc đầu, y đã hứng thú với việc săn lùng tội phạm đến từ thế giới khác, nhưng cuối cùng bởi vì cảm thấy vẫn không đủ thú vị, ngược lại là bắt đầu từ trẻ sơ sinh. Trong thế giới nội tâm của nhân loại cất giấu đủ loại "tham số" về bản thân, một khi một số tham số được sửa đổi, nhân loại sẽ trở thành quái vật hoàn toàn. Không có cảm tình, không có cảm giác đau, lấy bạo ngược làm dục vọng, lấy giết chóc làm vui vẻ, hoặc là logic hỗn loạn, nói chuyện điên cuồng.

Đối với Bạch Viễn mà nói, suy nghĩ thấu triệt về những điều này chắc chắn thú vị hơn là chơi đấu trí với một người đến từ thế giới khác. Cho nên về sau Bạch Viễn đã ngừng tham dự một ít vụ án, bởi vì không có ý nghĩa. Giống như là một vị hoạ sĩ không nguyện ý vẽ tranh, bỗng nhiên yêu thích chạm khắc, và y đã tự tay khắc những đứa con của mình từ đó. Cho dù quá trình rất tàn nhẫn, nhưng không sao cả, theo lời của y, ta cao hứng là được rồi. Ở dưới sự dạy bảo của một người cha đáng kính như vậy, Bạch Vụ có rất nhiều đặc điểm khác hẳn với thường nhận. Ví dụ như càng thống khổ càng thanh tỉnh, ví dụ như càng là thời khắc nguy cấp, đại não phản ứng càng nhanh, không có bất kỳ tâm tình tiêu cực nào, nhưng bởi vì cũng đã từng là người có tâm tình hoàn chỉnh, cũng đã từng sợ hãi đau đớn, hắn biết nên làm như thế

i đau đớn, hắn biết nên làm như thế nào để lộ ra biểu tình phù hợp. Đây chính là kỹ năng diễn xuất. Hắn quả thật đã từng cảm thụ thống khổ cực hạn. Cũng biết nên làm như thế nào, mới có thể khiến cho thân thể biểu hiện ra bộ dáng khi phải chịu loại thống khổ này. Muốn lừa gạt bác sĩ, vấn đề lớn nhất ở chỗ đối phương không cảm giác được hương vị tâm tình tiêu

cực của chính mình. Loại tra tấn thống khổ này tới cực điểm, Bạch Vụ thật sự là lo lắng đối phương với tư cách là Ác Đọa, không ngửi thấy tâm tình tiêu cực trên người mình sẽ sinh nghi. Chỉ là trong mười căn phòng thí nghiệm, liền cất giấu một nhân loại, những ngày này y bởi vì đã gặp phải thống khổ sâu trong linh hồn trước đó chưa từng có, sinh ra rất nhiều tâm tình tiêu cực. Những tâm tình này không khiến cho y biến thành Ác Đọa, là bởi vì y vốn là có kiêu ngạo cùng với phẩm tính mà thường nhân khó có thể với tới. Cũng bởi vì bác sĩ-- vẫn luôn cố ý để cho y bảo trì thân thể nhân loại. Tóm lại vào thời điểm đối mặt với Bạch Vụ, bác sĩ cũng không có phát giác được chỗ không đúng, bởi vì nguyên nhân Yến Tự Tại, tầng 2 này đã tràn ngập tâm tình tiêu cực.

Bạch Vụ triệt để tỉnh táo lại, lắc lắc cái cổ, tuy rằng thân trên bị trói chặt, nhưng hai tay vẫn còn cự ly hoạt động khoảng một đến hai phần, hắn ngẩng đầu, thẳng lưng, duỗi eo, bắt đầu quan sát căn phòng này. Cửa không khóa, mình cũng không có bị nhốt vào trong lồng, bác sĩ cũng nói ngày hôm sau sẽ tới gặp mình.

Có thể thấy Yến Tự Tại vẫn đã thu hút rất nhiều hỏa lực. "Đối phương biết rõ ta có khả năng có quan hệ cùng với Tỉnh Ngũ, lại vẫn không có tiếp tục tra tấn ta, mà là chăm chú ở trên người Yến Tự Tại, như thế rất có ý tứ. Xem ra tước đoạt thiên phú của Yến Tự Tại, đối với bác sĩ mà nói là dị thường trọng yếu, bởi như vậy...Yến Tự Tại còn có thể tiến hành yểm hộ cho ta." "Hiện tại hai chân của ta còn có thể động, như thể là bác sĩ dùng để kiểm tra ta, y hẳn là thật sự hi vọng ta có dục vọng chạy trốn, như vậy vào thời điểm tra tấn, mới có thể càng có khoái cảm, chậc chậc." "Khoảng cách đến sáu giờ buổi sáng còn có một buổi tối, thời gian rất cấp bách, bởi vì sau khi trở về Tòa Tháp ta là không có cách nào lập tức rời khỏi Tòa Tháp, cũng chính là...trong thời gian tiếp theo, ta nhất định phải dùng thời gian nhanh nhất mang Yến Tự Tại đi, phá vỡ xiềng xích trói buộc

y."

"Cho đến hiện tại, ta còn chưa có nhìn thấy quản ngục trưởng cùng với quan toà, linh mục tuy đã tiết lộ một cái năng lực, nhưng không thể chỉ dựa vào thiên phú này mà suy đoán toàn bộ chiến lực của đối phương. Mấy gã quản ngục đều là phế vật...ngược lại là không đáng để lo." "Chẳng qua vấn đề không lớn, một lần nữa trở lại đây, ta liền có thể sử dụng Sứ Đồ"

"Hiện tại chỉ có thể cầu nguyện...tầng trệt đừng có xảy ra vấn đề" Ở đằng xa truyền đến tiếng rên lên thống khổ của Yến Tự Tại, Bạch Vụ nhắm mắt lại, kiên nhẫn chờ đợi thời gian trôi qua.

Tại nhà tù Thục Đô, ngày kế tiếp, sáng sớm. Sắc trời vẫn ảm đạm như cũ, toàn bộ nhà tù tiến vào thời khắc yên tĩnh nhất, một số tù nhân ở tầng trệt thức dậy, một số vẫn còn đối mặt với sự mê hoặc của linh mục, giao ra nhân tính mà chính mình thủ hộ. Nhóm Ác Đọa tầng 2 rốt cục cũng có thời gian thở dốc, nhưng cái gọi là thở dốc, cũng chỉ là giảm bớt một chút thống khổ cực hạn. Ít nhất là vị bác sĩ tra tấn kia không có xuất hiện. Mỗi một bệnh nhân ở trong này, đều hi vọng linh mục có thể xuất hiện ở trong mộng của chính mình. Nhưng ở trong loại thống khổ to lớn này, đừng nói rơi vào mộng cảnh, ngay cả giấc ngủ cơ bản cũng đều là sự tình không thể nào làm được.

Cho dù là Bạch Vụ cũng phải thừa nhận, loại thống khổ này không đến mức làm cho chính mình tan vỡ, nhưng xác thực sẽ khiến cho chính mình đau đến ngủ không yên. Liền từ phương diện này mà nói, bác sĩ vẫn có chút bổn sự.