Chương 893:
1185 chū
Sáu mắt giờ dùi cui lên, chuẩn bị hung hăng đập xuống.
Văn Thái trừng to mắt, sợ tới mức không thể động đậy. Nhưng vào thời điểm Văn Thái cho rằng dùi cui sắp nện ở trên đầu mình, Văn Thái chợt phát hiện ra, quản ngục không thấy.
Sáu mắt đột nhiên biến mất, thay vào đó, là một khuôn mặt nhân loại tuấn mỹ đến không thể bắt bẻ, đây là đả kích càng trầm trọng hơn so với dùi cui. "Con cóc" Văn Thái bởi vì xấu xí mà bị vô số nữ nhân trào phúng, người bình thường trong mắt nó cũng đã là tướng mạo không thể đuổi kịp. Nhưng người nam nhân trước mắt này, tuy nhất khiếu đều có vết máu, nhưng vẫn như cũ có thể cảm nhận được vẻ tuấn lãng tao nhã tuyệt đại kia. "Ộp! Đây có phải là ảo ảnh không! Ta rất thống khổ ộp, vì cái gì ta xấu như vậy, y lại đẹp mắt như vậy đi!"
Tâm tính của Văn Thái nổ tung. Người nam nhân xuất hiện ở trước mặt Văn Thái ngây ra một lúc, con Ác Đọa này xảy ra chuyện gì vậy, chính mình cứu giúp nó, tại sao nó trông không còn luyến tiếc cuộc sống đến vậy? Đây tự nhiên là Yến Tự Tại. Ngay trong chớp mắt sáu mắt chuẩn bị tiếp tục tra tấn Văn Thái, Yến Tự Tại phát động hai lần Lưỡng Cực Thay Thế, một lần là sinh mệnh lực, một lần là vị trí. Cho dù thống khổ tinh thần cùng với cảm giác mệt mỏi không có biến mất, nhưng Yến Tự Tại đây giờ, đã có sức đánh một trận, phảng phất như lại trở thành đội trưởng đội trật tự khí tức cường đại kia. Mà sáu mắt thì đi tới bên người Bạch Vụ. Bạch Vụ lộ ra một nụ cười hiền lành đối với sáu mắt: "Ta là một người thành thật, nói vượt ngục thì sẽ vượt ngục, nói cướp ngục liền sẽ cướp ngục, ta đã từng nói, ta sẽ giết ngươi đúng không?" Sáu mắt co rụt con ngươi lại, dùi cui trong tay loảng xoảng một tiếng rơi trên mặt đất. Một màn này ngược lại là có chút tương tự với thời điểm nó tù bị Bạch Vụ trấn trụ tại nhà ăn nhà, chỉ là kết cục lần này, còn nghiêm trọng hơn rất nhiều so với lần tại nhà ăn kia.
Chiếc rìu đồng vung lên, sáu mắt chỉ cảm thấy một tia đau đớn nhanh chóng xẹt qua. Ngay lập tức, sáu con mắt, sáu hình ảnh trong tầm nhìn...tất cả đều bị điên đảo xoay tròn. Cuối cùng cộc một tiếng, đầu người rơi xuống đất, hình ảnh trong sáu con mắt vĩnh viễn định bị đóng
băng.
Ngay vào lúc đó, Yến Tự Tại bắt đầu điên cuồng phát động Lưỡng Cực Thay Thế. Một gã quản ngục ngã xuống, Kha Nhĩ cảm giác được thân thể phảng phất như rực rỡ hẳn lên. Lại một gã quản ngục ngã xuống, dục vọng nói chuyện của Lữ Ngôn trong chớp mắt bùng nổ, muốn bắt được một kẻ để mắng ba ngày ba đêm. Lại một gã quản ngục ngã xuống, Tiền Nhất Tâm bẻ bẻ cổ nói: "Làm tốt lắm, đây là một khoản ân tình trị giá 50 vạn tiền tài" Gã quản ngục đầu trâu cuối cùng ngã xuống, mái tóc vàng của Viên Diệp không gió mà bay, Lãnh Địa Sư Tử phát động trong chớp mắt. Phân biệt trao đổi giá trị sinh mệnh" cùng với đối phương, sau đó đổi lại hai lần với quản ngục, quá trình này hoàn thành rất nhanh, thế cho nên mấy gã quản ngục cảm nhận được thống khổ thật lớn đến từ trên thân thể, nhưng lại hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Trình tự thiên phú 20: Lưỡng Cực Thay Thế. Vào giờ khắc này Bạch Vụ xem như suy nghĩ rõ ràng, không phải mình cùng với Yến Tự Tại phối hợp tốt, mà là bởi vì Yến Tự Tại có thiên phú như thế, thực lực bản thân quá mức cường đại. Đã không còn còng tay hạn chế, Yến Tự Tại bây giờ, rõ ràng có được thực lực khiêu chiến nhà tù. "Nếu như ở nơi này ác nhân làm quản ngục, như vậy biến thành tù nhân, chính là thiện?" Yến Tự Tại hỏi. Bạch Vụ nhìn những phạm nhân này, lắc đầu nói: "Thế giới không phải là chỉ có thiện cùng với ác, phần lớn thời gian mọi người sống ở trong cả hai khe hẹp. chẳng qua bọn hắn đều có giá trị cứu vót." Sau khi Yến Tự Tại trầm mặc mấy giây, gật gật đầu. Bạch Vụ nhìn về phía Viên Diệp cùng với Kha Nhĩ: "Chúng ta hãy tháo còng tay cho những phạm nhân khác trước." Mấy vị thủ lĩnh gật gật đầu, Yến Tự Tại cũng tham dự vào, theo còng tay của từng phạm nhân được tháo ra, năng lượng dao động trong nhà tù trở nên càng kinh khủng. Thực lực của những phạm nhân này còn mạnh mẽ hơn quản ngục xa xa. Yến Tự Tại biết Ngũ Cửu
cùng với Bạch Vụ đối với Ác Đọa có một phương thức đối đãi của riêng mình, nhưng y vẫn cảm thấy rất kỳ quái. Bạch Vụ như thể vô cùng nhiệt tình đối với cứu giúp những Ác Đọa này. Viên Diệp cùng với Kha Nhĩ cũng nhìn ra. "Ngươi kỳ thật đã có thể mang theo bằng hữu của ngươi trở về, hiện tại chúng ta đã có thể ứng phó." "Thật sao? Nhưng ta không thích bỏ dở nửa chừng, nhất là không thích buông bỏ một ít nhân tình không thu trở lại. Làm người tốt phải làm đến cùng, đưa phật đưa đến tây thiên" "Có ý tứ gì?" Viên Diệp không hiểu nhìn Bạch Vụ, Bạch Vụ kỳ thật đối với các Ác Đọa khác không quá cảm thấy hứng thú, nhưng hắn rất coi trọng bốn vị thủ lĩnh hai phe phái, về phần những Ác Đọa này, cũng có không ít người mới, chỉ là còn chưa có nghiêm túc tiếp xúc qua, Bạch Vụ cũng không quá có nắm chắc có thể thuyết phục chúng hay không. Càng ngày có càng nhiều còng tay bị đánh vỡ, càng ngày càng nhiều còng tay rơi xuống trên mặt đất, quản ngục trưởng Vốn đã chặn đường trốn thoát duy nhất, nhưng Bạch Vụ biết, chiều hướng
phát triển của cuộc vượt ngục này-- ai cũng không có khả năng ngăn được. Hắn nhìn từng khuôn mặt vui sướng một lần nữa có được tự do, những khuôn mặt này cũng đều biểu đạt cảm kích đối với Bạch Vụ. Có lẽ mọi thứ phát sinh hôm nay quá ảo mộng, thế cho nên toàn bộ nhà tù có chút an tĩnh.