Chương 941:
1195 chū Bạch Vụ có thể tưởng tượng ra hình ảnh như vậy -- Một thiếu niên mới lớn đi đi lại lại ở trong phòng, bỗng nhiên đi ngang qua TV, phát hiện ra trong màn hình TV, phản chiếu thân ảnh của hai cô bé, một cô bé trong đó dùng biểu tình âm trầm nhìn
Rõ ràng sau lưng cái gì cũng không có, nhưng vì sao ở trong phản chiếu của màn hình TV, sẽ có hai cô bé? Chuyện này e rằng sẽ doạ cho người anh trai run rẩy! "Y gặp được đồ vật linh dị, nhưng vì sao lại giấu ảnh chụp đi chứ?" Một ít manh mối dần dần được Bạch Vụ xâu chuỗi lại. "Nếu như mẹ là mẹ thật, như vậy đứa con trai mà mẹ quan tâm, cũng liền là con trai thật, như vậy y còn có thể tùy ý ném loạn CD-ROM, tạp chí sao?"
"Hơn nữa nếu đã có điện thoại...những CD-ROM cùng với tạp chí này, lại càng không nên xuất hiện" Nếu là sưu tầm sách báo thì không sao, nhưng nếu như là xem nội dung người lớn-- thì rõ ràng là xem trên điện thoại vẫn thuận tiện hơn. Vì vậy đột nhiên, suy luận trước đó không lâu của Bạch Vụ, phảng phất như bị đảo lộn toàn bộ...cảm giác lạnh sống lưng lại ập đến. Cuối cùng, Bạch Vụ tìm thấy bức tường rất dày được ánh mắt miêu tả kia-- [Cảnh tượng rất khó bị phá hư, cho nên tạm thời không cần phá hủy nó. Người nhất định đang suy nghĩ, đằng sau tường cất giấu cái gì? Với tư cách là một đối tác tốt, làm sao ta có thể cho ngươi một câu đố, để ta trực tiếp nói cho ngươi biết, sau bức tường ẩm giấu ba bộ xương. Những sai lầm có ý tốt là gì? Đây không phải là điều có thể được tiết lộ ngay bây giờ. Về phần ba bộ xương này...ta sẽ nói cho ngươi biết một chi tiết làm cho người ta bị thương-- bọn họ là một nhà ba người. Nhớ rõ quy tắc ta nói chưa? Tin thì có, mà quy tắc này, đã được người ta xác minh một lần nữa.] Ba bộ xương này, một nhà ba người. Chẳng lẽ lại là cha, mẹ, anh trai...không nên chứ...
Lúc này, Bạch Vụ rốt cuộc cũng chắp nối mọi thứ, tuy rằng không có chứng có tuyệt đối, nhưng hắn đột nhiên nghĩ đến một tội ác hoàn mỹ, một sự đảo ngược làm cho người ta sởn tóc gáy! "Trong khu chung cư liên tiếp xuất hiện bé gái mất tích, tất cả mọi người đều hoài nghi có kẻ buôn người, hơn nữa nơi này cũng đích xác có kẻ buôn người." "Nhưng mặc kệ cảnh sát tìm như thế nào, vẫn luôn không tìm được tung tích của kẻ buôn người. Tại sao? Bởi vì cảnh sát bất kể như thế nào cũng không nghĩ ra, hình tượng của kẻ buôn người, khác nhau rất lớn so với thường ngày!" "Kẻ buôn người này, thông minh, giảo hoạt, tàn nhẫn, tà ác...quan trọng nhất là, nàng là một...cô bé!" Ai sẽ hoài nghi quái vật ăn mèo...bản thân chính là mèo chứ? Ở bên trong những câu chuyện ma quái của Triệu Thôi Xán, tiết mục ngắn khiến Bạch Vụ cảm thấy rất hoang đường lại hoàn toàn không đáng sợ kia...rốt cục cũng trở nên quỷ dị. Nó phảng phất như đang nhắc nhở Bạch Vụ, Triệu Thôi Xán đã từng nói vài câu khác -- "Ta luôn kể những câu chuyện đáng sợ, nhưng điều ta thấy đáng sợ nhất, là hiện thực của ta, ta rất lo lắng cho em gái của ta."
Nếu như anh trai ở căn hộ này, thấy hai cô bé ở trong TV...một cô bé là em gái của Triệu Thôi Xán...mà đổi thành một cô bé khác, thì là cô em gái trong căn hộ này? Nếu như câu "quan sát và trầm mặc cũng là dung túng đối với tội ác" kia, ám chỉ không phải là ba người lạnh lùng nhìn em gái bị khi dễ...mà là một nhà ba người này bị khi dễ thì sao? Bạch Vụ lay động ngón trỏ một lần nữa: "Không có ai nghĩ đến ăn mèo chính là mèo, cho nên cũng không có ai nghĩ đến, kẻ thực sự bắt cóc những tiểu cô nương đó ...bản thân chính là một tiểu cô nương!" "Liên tiếp có tiểu cô nương mất tích, khiến cho người chung cư báo cảnh sát, thế nhưng cảnh sát không tìm được, nhưng không tìm được cũng không phải là những gì nàng muốn thấy" "Vì vậy nàng sát hại cha mẹ còn có anh trai...giấu bọn họ ở trong bức tường dày kia." "Còn nàng thì tự sát, nhưng cái gọi là tự sát...cũng chỉ là hiện trường giả. Nàng tỉ mỉ ngụy tạo một cái 'anh trai thích động thủ động cước đối với em gái, đồng thời lại cẩn thận từng li từng tí giấu nhật ký của chính mình đi, nhưng chỗ giấu cũng không quá khó tìm!" "Hốc tối của ngăn kéo này, thực ra khá bình thường...mọi người luôn sẵn sàng tin vào chân tướng đầu tiên mà họ cố sức tìm thấy, chứ không nguyện ý tin tưởng một ít đồ vật có thể dễ dàng có
được, ta cũng suýt nữa bị nàng lừa!" Ai sẽ hoài nghi một tiểu cô nương? Nhất là một tiểu cô nương đã tự sát? Nhất là người cục cảnh sát...họ cũng tìm thấy toàn bộ nhật ký ghi lại việc bị ngược đãi của tiểu cô nương trong ngăn tối, lúc này tiểu cô nương tự sát...vừa vặn nàng không có liên hệ máu mủ cùng với người nhà này, lại vừa vặn chung cư này luôn có tiểu cô nương mất tích, tồn tại kẻ buôn người... Nghĩ đến nụ cười tà ác âm trầm của tiểu cô nương trong bức ảnh, khiến cho Bạch Vụ không khỏi nhớ tới một bộ phim -- một "cô bé" dễ thương không kém, người đã sống trong nhiều thập kỷ. Chỉ là trước mắt, Bạch Vụ vẫn cảm thấy có một điểm đáng ngờ -- "Nàng vì sao muốn tạo ra một 'Kẻ sát nhân thang máy có thể thực hiện nguyện vọng chứ?" Khi suy nghĩ đến đây, Bạch Vụ nheo mắt lại, chăm chú suy tư vài giây: "Nghiệm chứng! Đúng rồi, nàng đang nghiệm chứng quy tắc này! Có khả năng hay không...kẻ sát nhân thang máy vốn không tồn tại...nhưng cuối cùng bị nàng lợi dụng quy tắc ở nơi này sáng tạo ra?"
Ngày tận thế đến, từng địa phương trong thành phố Bách Xuyên bắt đầu phát sinh dị biến, quy tắc trở nên kỳ kỳ quái quái.
Một tiểu cô nương được một gia đình nhận nuôi, người gia đình này còn tưởng rằng chỉ là nhận
nuôi một tiểu cô nương bình thường.