Chương 947:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 947:

"Thật sự không có! Thật sự không có! Ta mặc dù biết tin tức của bọn nó...thế nhưng không có biện pháp tiết lộ cho khách trọ!" Bạch Vụ nhíu mày. Con Ác Đọa này không giống như là nói dối, cho nên nếu như những gì nó nói là sự thật, chẳng lẽ là loại quy tắc nào đó đang ngăn cản chúng lợi dụng khách trọ để giết chết những người khác? Trong nội tâm Bạch Vụ hiểu được, xem ra không đạt được mong muốn thật đúng là một loại Buff cường đại, không yếu hơn chút nào so với tin thì có. Lực lượng méo mó mà bệnh dung hợp của Giang Y Mễ bộc phát ra lúc trước, có uy lực kinh người. "Hãy ngoan ngoãn đợi, ta đi giải quyết các chuyện lạ khác." Căn bản không dám cự tuyệt, cũng căn bản không dám có tâm tư đùa nghịch, cô bé tà ác hiện tại ôn nhu yếu ớt, hoàn toàn không giống như chuyện lạ.

Đóng cửa thật kỹ, xác nhận hết thảy đều không có vấn đề, Bạch Vụ đi lên tầng 6. Còn có bốn chuyện lạ, dựa theo quy tắc mà ánh mắt nhắc nhở, thực lực của bốn chuyện lạ này tất nhiên là cường đại hơn so với hai chuyện lạ xuất hiện sớm nhất. Bạch Vụ vẫn rất cẩn thận, cầm rìu bắt đầu điều tra từng tầng, tìm kiếm manh mối.

Tại thành phố Bách Xuyên, vùng ngoại ô. Trong lúc Bạch Vụ điều tra khu chung cư tràn đầy chuyện lạ kia, Lâm Duệ đã đi tới vùng ngoại ô thành phố Bách Xuyên, bắt đầu tìm kiếm ngọn nguồn tiếng cười.

Năng lực của y cho y làm chuyện gì cũng đều rất nhanh chóng. Tập trung vào phương vị, Lâm Duệ liền hóa thân thành một luồng sáng vàng, đi tới khu vực sở thú thành phố Bách Xuyên trong thời gian ngắn.

Đây là một sở thú có không ít sinh vật máy móc, cũng đã từng có Thủ Hộ Giả khu vực, bởi vì Thủ Hộ Giả tử vong, những động vật này cuồng hoan một hồi. Con quái vật to lớn kinh khủng kia, rốt cục cũng rời đi, chúng không còn lo lắng sẽ vào thời điểm

hoạt động, đột nhiên bị lực lượng mạnh mẽ xé nát. Chẳng qua là sau khi Thủ Hộ Giả chết, khu vực này cũng liền trở thành quần long vô thủ, những con quái vật ở khu vực rạp xiếc bên cạnh, bắt đầu dùng tiếng cười chi phối nơi này. Lâm Duệ luôn cảm thấy nơi này tràn ngập một cỗ bị thương, phảng phất như mảnh thổ địa 700 năm trước này đã phát sinh một loại bi kịch nào đó. Nhưng cùng lúc đó, y cũng cảm thấy một loại khí tức quỷ dị. Những động vật luôn phát ra các loại tiếng kêu. Lâm Duệ đương nhiên nghe không hiểu tiếng kêu của động vật, thế nhưng y có thể cảm nhận được sự dao động năng lượng tà ác trong âm thanh. Mỗi khi nghe được loại âm thanh này, Lâm Duệ liền cảm giác được một loại tinh thần lực cường đại đang nhiễu loạn suy nghĩ của mình, thậm chí khuôn mặt cũng bắt đầu không tự chủ run rẩy, lại dường như muốn nặn ra một loại nụ cười cổ quái nào đó. Một con kền kền cánh sắt với bộ lông óng ánh kim loại bay ngang qua bầu trời, nhưng Lâm Duệ lại nhận thấy, trên người con kền kền này như thể có một loại tiêu chí nào đó. Đó là một khinh khí cầu màu xanh lá cây.

Con linh dương cơ học đang nhảy cao vài mét trên đồng cỏ, con đười ươi thép liên tục đập mặt đất Ở phía bên kia lưới sắt, con báo được trang bị vũ khí phản lực nằm trên cây, và thậm chí cả con trăn cơ học đang uốn lượn trên mặt đất, đều có được khinh khí cầu màu sắc bất đồng. Loại khinh khí cầu này rất phổ biến cách đây 700 năm, Lâm Duệ vẫn nhớ rõ đã xem nó trên TV, các rạp xiếc cũng sẽ có những tiêu chí tương tự. Mà ở lân cận, vừa vặn liền có một cái rạp xiếc. Chỉ là Ác Đọa cũng có thể vượt qua khu vực sao? Y đột nhiên nghĩ tới trước đó không lâu, đích xác bởi vì duyên cớ nào đó, hạn chế của từng khu vực bị giải trừ. Tuy chỉ trải qua vài ngày ngắn ngủn, thậm chí rất nhiều Ác Đọa căn bản không biết hạn chế khu vực bị giải trừ, thế nhưng chính là mấy ngày này, không ít Ác Đọa đều đã vượt qua khu vực, có một số khu vực thậm chí còn dung hợp. Một khu vực không có Thủ Hộ Giả, sẽ đản sinh một Thủ Hộ Giả mới. Lâm Duệ nguyên bản xuất phát từ cân nhắc an toàn, không có trực tiếp đi đến ngọn nguồn tiếng cười-- khu vực rạp xiếc kia. Nhưng lúc này y chợt nhận ra rằng, có lẽ mình cũng đã đi tới ngọn nguồn tiếng cười.

Những động vật này đều có tiêu chí rạp xiếc, có lẽ người rạp xiếc đang ở gần đây! Quả nhiên, không lâu sau khi Lâm Duệ ý thức được điểm này, cách đó không xa liền truyền đến tiếng cười.

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha..."

"Ha ha ha ha ha..."

Tiếng cười liên tiếp, Lâm Duệ phán đoán sơ bộ rằng tiếng cười đến từ ba người. Vì không cho để cho lần điều tra này không công mà lui, Lâm Duệ di chuyển đến phụ cận thanh âm trong chớp mắt. Quang mang màu vàng hiện lên, không ít sinh vật đã nhận ra sự tồn tại của Lâm Duệ, trong chớp mắt cho rằng mình thấy được ảo giác, kẻ nhân loại này lại trực tiếp biến mất. Lâm Duệ ẩn núp ở trên một gốc cây, dùng dao găm vẽ một vết máu trên lòng bàn tay. Đau đớn cho phép y chống lại tiếng cười trong một thời gian ngắn. Mà lúc này đây, hình ảnh Lâm Duệ nhìn thấy, khiến cho sự tỉnh táo của y tăng mạnh. 700 năm trước, ngày tận thế đến, trước khi thảm họa bảy ngày xảy ra, tại vùng ngoại ô thành phố Bách Xuyên, liền đã có một sở thú máy móc, cùng với rạp xiếc dị dạng.

Những người trong rạp xiếc đều bị dị tật bẩm sinh, có người lùn bẩm sinh, cũng có người có ba cánh tay, có người mọc đuôi, có người có hai khuôn mặt, còn có người không có lưng, có thể biểu diễn múa bụng trước và sau cùng một lúc. Họ dựa vào ngoại hình giống như "quái vật" của mình để thu hút khách nhân, dù thiên hạ chế giễu họ rất nhiều, nhưng sau khi xem xong màn biểu diễn, khách thường không quan tâm đến nội dung của buổi biểu diễn mà chỉ nhớ đến ngoại hình của những người này, cùng với các loại cười nhạo.