Chương 972:
"Chỗ tránh nạn bây giờ còn không lớn, chỉ là do mấy khu vực nhỏ liền kề cấu thành thành phố. Nhưng nếu như tùy ý để cho nhân loại không ngừng mở rộng khu vực, các ngươi hẳn là rất rõ ràng hậu quả" Thợ rèn cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề: "Thành phố Bách Xuyên trải qua bảy ngày hạo kiếp. Cái địa phương kia tồn tại rất nhiều quy tắc méo mó, mà Tỉnh Ngũ đại nhân đã từng nói, quy tắc càng là méo mó, mảnh vỡ chúng thai nghén ra, sẽ càng cường đại" Quan toà có chút nghi hoặc: "Đã như vậy, vì sao không lựa chọn chiếm hữu thành phố Bách Xuyên, mà là hòn đảo này?" Thợ rèn ngược lại là cho ra một bộ phận đáp án: "Mảnh vỡ ghép hình tận thế, mỗi Ác Đọa chúng ta có thể có được một mảnh, hơn nữa chưa hẳn đã có thể phát huy ra tác dụng chân chính. Nhất là không có quy tắc đặc thù tương trợ, một khi cầm được mảnh vỡ, sẽ trở thành Thủ Hộ Giả của khu vực nào đó, không thể rời đi chỗ đó. Cho dù là chúng ta, cũng có được quy tắc phải tuân thủ, sưu
tập mảnh vỡ tận thế, cũng nhất định sẽ an bài một con Ác Đọa với tư cách là chịu tải thể đối ứng." Thợ rèn không có nói là, chỉ có quy tắc đặc thù của Hắc Kim Đảo, mới có thể sáng tạo những chịu tải thể này. Hoặc là thuyết pháp càng thêm chính xác là...chúng là vật chứa để gửi mảnh vỡ ghép hình tận thế. Hắc Kim Đảo đã sưu tập không ít mảnh vỡ ghép hình tận thế, nhưng những mảnh vỡ này, bất kể là thợ rèn, thương nhân, hay là những vật chứa Hắc Kim Đảo này, thậm chí là Tỉnh Ngũ, cũng đều chỉ có thể sử dụng một loại. Bọn hắn không có biện pháp sử dụng lực lượng của nhiều loại mảnh vỡ ghép hình tận thế, đây là "đặc quyền" mà nhân loại mới có. Việc bọn hắn có thể làm, chính là không ngừng sưu tập mảnh vỡ, phòng ngừa nhân loại tìm được những mảnh vỡ này. Cho nên ở một khía cạnh nào đó, Hắc Kim Đảo đối với nhân loại mà nói, đích thực là hòn đảo ẩn chứa bảo tàng to lớn. Nơi này có hai đại năng lực dị biến truyền thuyết, đã tháo dỡ ra rất nhiều lực lượng. Nơi này với tư cách là trung tâm thương mại của Ác Đọa ngoài tháp, cũng có rất nhiều bảo bối, bao
gồm vật phẩm Ký Linh của thợ rèn. Ngoài ra, nơi này còn có những đạo cụ quan trọng nhất để nhân loại có thể thay đổi thế giới -- mảnh vỡ ghép hình tận thế. Có thể nói, một khi Hắc Kim Đảo bị nhân loại công phá...có lẽ quan hệ Ở giữa nhân loại cùng với Ác Đọa, từ con mồi và kẻ săn mồi, sẽ đảo ngược. "Nguyên nhân còn lại không thể nói cho ngoại nhân, quan toà, chúng ta có thể tiếp nhận lời cầu viện của ngươi." Thợ rèn so với thương nhân là trầm ổn hơn nhiều. Chuyện Hủy Diệt chết ở trong tay một người lùn nhân loại, khiến cho gã canh cánh trong lòng. Kể từ lúc đó, gã đã cảm thấy, có lẽ ấn tượng đối với nhân loại của Ác Đọa...là quá khinh địch.
Quan toà cũng không ngạc nhiên chút nào trước phản ứng của đối phương. "Đã như vậy, ta nghĩ rằng chúng ta có thể thảo luận chi tiết, thuộc hạ của mỗi bên có bao nhiêu
tinh nhuệ, thậm chí là bao nhiêu --pháo hôi, nên tiến công tòa thành phố méo mó này như thế nào, tất cả những điều này phải được bàn bạc kỹ lưỡng
Ở ngoài tháp, tại thành phố Bách Xuyên, trong chung cư chuyện lạ. Chờ đợi chuyện lạ đến tìm mình là thời gian cực kỳ nhàm chán, dù sao thì sau khi mất ngôn ngữ, sẽ không có biện pháp giao lưu cùng với Yến Cửu. Tiếng cười ở phía ngoài càng thêm khoa trương, Bạch Vụ cũng xác định được, sự kinh khủng của tiếng cười, đủ khiến cho toàn bộ thành phố Bách Xuyên thất thủ, thậm chí không chỉ là thành phố Bách Xuyên. "Yến Cửu hơn phân nửa là không làm được, cuối cùng còn phải dựa vào vũ lực của Lâm Duệ giải quyết đối phương...đáng tiếc, nếu như ta có ở đó thì tốt rồi. Hạt giống thật tốt...năng lực này tuy không phải là loại năng lực thôi miên khống chế cực nhanh như Tiếng Ca Hải Yêu, nhưng hơn ở chỗ có thể truyền bá khuếch tán. Nếu như có thể để cho ta sử dụng." Lâm Duệ ở phương xa, kế hoạch ban đầu là giết chết đối phương ngay sau khi tìm ra ngọn nguồn tiếng cười. Lâm Duệ đích xác vẫn giữ lại ba phần ý thức của mình...lúc y là không có biện pháp khống chế chính mình không cười, chỉ có thể làm cho chính mình tận khả năng có ý thức tự chủ. Rạp xiếc liền ở trước mặt cách đó không xa, Lâm Duệ là có nắm chắc có thể đánh chết đối phương.
Chỉ cần tập trung vào mục tiêu... Bạch Vụ cũng biết kế hoạch của Lâm Duệ, cho nên cảm thấy đáng tiếc, nếu như là tự mình ra tay, hắn có nắm chắc khiến cho chủ nhân của tiếng cười kia quy phục. Mà nếu là Yến Cửu, khả năng này liền gần như không có. Bạch Vụ Vốn dĩ bởi vì không thể biểu đạt ý tứ của mình, thậm chí lo lắng một ít thanh âm của chính mình, bị méo mó thành loại ý tứ tương phản nào đó, cho nên lại đặt ốc biển vào trong ba lô. Chẳng qua trước mắt xuất phát từ nhàm chán, Bạch Vụ lại lấy ốc biển ra. Mà thông qua hình ảnh ốc biển hiện ra...bởi vì sự sai lệch so với những gì hắn dự liệu là quá lớn, khiến hắn có chút hoang mang về tình huống. Một đám sinh vật máy móc, rõ ràng là thú bốn chân, nhưng lại học cách ngồi trong khán phòng bên ngoài rạp xiếc như con người. Chúng phát ra các loại tiếng động cơ nổ vang hiếm thấy. Những sinh vật này chính là những động vật trong sở thú Bách Xuyên. "Tiếng cười có thể mê hoặc sinh vật máy móc...đây thật sự là ma pháp đánh bại khoa học kỹ thuật." Trong nội tâm Bạch Vụ độc miệng.
Nhưng còn có sự tình càng làm cho hắn muốn độc miệng-- Yến Cửu đang nói chuyện phiếm cùng với trưởng rạp xiếc - chủ nhân của tiếng cười.