Chương 974:
Y phảng phất như đã chết. Không còn có tin tức. Thẳng đến vài năm sau, vào những ngày đầu tận thế, y mang theo một gánh xiếc xuất hiện ở ngoại ô thành phố Bách Xuyên. Người sáu ngón tay, người không lưng, người ba tay, người hai mặt, người lùn, thậm chí còn có người có hai bộ vị đặc thù, tuyên bố rằng mình có thể kết hôn với hai người cùng một lúc. Những người này đều bị kỳ thị vì dị tật, nhưng ở trong rạp xiếc, họ lại được hoan nghênh vì vẻ ngoài gây tò mò. Vào thời điểm tất cả mọi người lộ ra nụ cười, chú hề cuối cùng cũng cảm thấy mình không còn dị dạng nữa, vào thời điểm mọi người cười rộ lên, khuôn mặt thủy chung tươi cười của chính mình...phảng phất như cũng trở nên bình thường. Vì vậy, bắt đầu từ thời điểm này, cuộc sống của y có một mục tiêu rõ ràng và lớn lao. Để cho thế giới này vui mừng! Để cho tất cả mọi người trên thế giới này sống với nụ cười!
Y nghĩ như vậy, muốn mang lại sự vui vẻ cho mọi người bằng gánh xiếc này. Lúc đó ý nghĩ của y còn chưa có méo mó. Chỉ là y cũng không biết...cự ly thế giới này tiến vào thời đại kế tiếp, đã tiến vào thời gian đếm ngưỢC. Mọi người mới đầu sẽ cảm thấy sung sướng, sẽ bởi vì tiết mục buồn cười mà vui vẻ, thậm chí còn được truyền cảm hứng bởi trải nghiệm của những kẻ dị dạng này. Nhưng dần dà, bởi vì tiết mục lặp lại, bởi vì xem nhiều mà nhàm chán, cũng bởi vì áp lực của cuộc sống, cùng với hàng loạt biến hóa mà tận thế mang đến...công việc kinh doanh của rạp xiếc càng ngày càng kém. Những động vật Ở Sở thú bên cạnh thậm chí bắt đầu biến dạng hấp dẫn du khách tới. Rạp xiếc mặc dù ngẫu nhiên có khách tới, cũng không có mấy người sẽ cười, mọi người cảm thấy nhàm chán với những màn biểu diễn tẻ nhạt này. Những người kỳ lạ có đáng xem không? Đại khái là có, nhưng theo Ác Đọa xuất hiện, theo một ít biến dạng thể thậm chí máy móc biến dạng thể xuất hiện, những người trong rạp xiếc liền không còn mới lạ nữa.
Mà xung quanh rạp xiếc, công viên trò trời u ám, bởi vì liên tiếp phát sinh rất nhiều sự tình kinh hãi, ví dụ như đu quay tự quay đêm khuya, mang theo tiếng khóc thê lương, cùng với ngựa gỗ xoay tròn phảng phất như vật sống phát ra tiếng hí...dẫn đến lượng người đi đến khu vui chơi ngoại ô
giảm mạnh. Một khi không có ai lộ ra nụ cười, chú hề liền lại trở thành một con quái vật dị dạng. Tất cả mọi người đều đang bôn ba vì cuộc sống, đều nghĩ về việc gom góp tài nguyên để tồn tại trong ngày tận thế, chú hề cũng dần dần có suy nghĩ điên rồ, hi vọng tất cả mọi người trên thế giới này có thể vui vẻ, có thể cười rộ lên. Thế nhưng không có ai nở nụ cười, mọi người la hét ầm ĩ, bôn ba, khẩn cầu, phẫn nộ. Cuối cùng ở dưới ảnh hưởng của đủ loại tâm tình, bọn họ từng người một biến thành quái vật chân chính. Bất kỳ một ý nghĩ không đạt được mong nào, đến một trình độ nhất định, đều xem như là tâm tình tiêu cực. Chú hề cũng vậy, y một lần lại một lần chất vấn chính mình, tiếng cười đâu rồi? Tiếng cười đâu rồi? Bắt đầu từ khi nào mà thế giới không còn nghe thấy tiếng cười nữa?
Bất luận mộng tưởng vĩ đại cỡ nào, ở trong một cái hoàn cảnh hắc ám, ở dưới sự thúc dục của vô Số tâm tình tiêu cực, cũng sẽ khiến cho mộng tưởng này trở nên dị dạng. Vì vậy y...biến dạng, trở thành Ác Đọa, chấp niệm trong nội tâm lại càng thêm khoa trương... Nó từng có ngoại hình dị dạng và một tâm hồn tốt đẹp. Nhưng bây giờ linh hồn của nó, cũng đồng dạng biến thành dị dạng. Nó có được năng lực dị biến phổ thông: Nụ Cười Mê Hoặc. Tiếng cười có thể lây nhiễm người chung quanh, nhưng không có tính truyền bá, chỉ có tác dụng trong phạm vi riêng của nó. Hơn nữa năng lực lây nhiễm không tính quá mạnh. Mấy trăm năm, năng lực dị biến này tiến hóa thành năng lực dị biến hiếm -- Thôn Phệ Nụ Cười. So với Nụ Cười Mê Hoặc, hiệu quả của năng lực này tuy được tăng cường toàn diện, nhưng ở trong rất nhiều năng lực dị biến, cũng hiển lộ thường thường không có gì lạ. Thẳng đến trước đó không lâu...loại năng lực này rốt cục lại phát sinh tiến hóa một lần nữa, như thể là có quan hệ cùng với giếng mở ra, một bộ phận khu vực bởi vậy mà cải biến mức độ nguy hiểm.
Giếng mở ra, sẽ khiến cho khu vực màu xanh và khu vực màu trắng càng ngày càng ít, khu vực màu tím và khu vực màu đỏ càng ngày càng nhiều. Mức độ nguy hiểm của khu vực thay đổi, thể hiện ở chỗ thực lực của Thủ Hộ Giả thay đổi. Một năng lực dị biến nếu như không được xử lý sớm, nói không chừng sẽ huỷ diệt một thành phố trong thời gian giếng mở ra. Năng lực dị biến hoàn mỹ -- Thanh Âm Cực Lạc. Tiếng cười có được tính chất mê hoặc cường đại hơn, hơn nữa còn có tính lan truyền không giới hạn phạm vi. Đương nhiên, vào thời điểm chú hề báo cho Yến Cửu biết những chuyện này, vì sao năng lực dị biến sẽ tiến hóa, chính chú hề cũng không biết nguyên nhân. Những điều này đều là suy đoán của Bạch Vụ. "Ta sẽ làm cho toàn bộ thế giới vui vẻ trở lại, ở dưới sự cố gắng của ta, tất cả mọi người sẽ sống ở trong một mảnh tiếng cười, ha ha ha ha ha ha ha ha..." Chú hề cười to, thân thể lay động khiến bốn quả bóng bay nó cầm va chạm vào nhau, phảng phất như người nhà của y cũng đang cao hứng vì y.
Sinh vật xung quanh cũng bắt đầu cười rộ lên. Thật là một bầu không khí vui vẻ hài hoà. Chú hề nhảy những bước nhảy đơn giản, những thành viên rạp xiếc dị dạng xung quanh cũng uốn éo theo từng bước nhảy, tiếng cười của mọi người dĩ nhiên có chút kinh hãi, bước chân hỗn loạn, ánh mắt mỏi mệt.