Chương 978:
1195 chū Lời tự giễu của Bạch Vụ, khiến cho Số 0 có chút không vui: [Không cam lòng, lại bất lực, loại tình cảnh này ngươi hẳn là đã trải qua không ít, nhưng ta cho rằng bản chất của người là một người điên. Mà người điên thường thường có thể làm ra một ít sự tình làm cho người ta không tưởng được.] Người điên? Bạch Vụ thật sự là không có phủ nhận. "Nội tâm của ta đích xác rất điên, có một số chuyện người có năng lực cường đại như Phó Đoàn Trưởng không dám làm, ta sẽ đi làm, nhưng đó chẳng qua chỉ là một cái mạng của ta. Lần này thì bất đồng, trong chỗ tránh nạn có quá nhiều mục tiêu không thể chuyển dời..." "Lý trí của ta nói cho ta biết, ta hẳn là nên buông tha cho chỗ tránh nạn, tận khả năng mang theo đoàn người rời xa khỏi thành phố Bách Xuyên, thế nhưng mà..." Trong đầu nhớ lại tràng quyết đấu tại ăn vực kia, chính mình thông qua mặt nạ đi tới trong sương mù màu đỏ máu dày đặc Thực Thành nghe được câu nói kia --
"Xây dựng chỗ tránh nạn, cần chúng ta!"
Câu nói kia của Cố Hải Lâm khiến cho loại người từ trước đến nay không thể nào nhiệt huyết như Bạch Vụ...cũng đều cảm thấy một tia nhiệt huyết. "Đây thật sự là một tin tức khiến ta thất vọng, ta có mấy người bằng hữu, vì chỗ tránh nạn, vì một lời nói dối an ủi của ta, đã chờ đợi 90 năm...tuy bây giờ nghĩ lại, ta dường như bị Tỉnh Lục lừa gạt, nàng biết được ta sẽ lựa chọn như thế nào, biết ta sẽ ứng đối như thế nào, vì vậy ta quen biết cùng với nhóm người Cố Hải Lâm..." "Hiện tại chỗ tránh nạn đã được xây dựng sơ bộ, mọi người cũng đều đang nỗ lực và xây dựng cái chỗ này, bắt đầu quét sạch khu vực xung quanh. Mỗi người đều tin tưởng chỗ tránh nạn có thể được tạo dựng lên, chúng ta đều đang vì nhân loại đi ra Tòa Tháp mà phấn đấu, ta cho rằng dù thế nào, cũng phải là chỗ tránh nạn có quy mô nhất định, mới có thể bị những thế lực lớn ngoài tháp đó nhận thấy." Lời nói của Bạch Vụ rõ ràng là có chút nhiều, thậm chí xuất hiện tình huống tương tự như "phàn nàn" "khó chịu". "Nhưng hiện tại xem ra...hết thảy đều là nói chuyện hoang đường viển vông, nếu như lần này chỗ tránh nạn không thể xây dựng được...về sau hẳn là cũng sẽ không có hy vọng? Nhưng ta lấy cái gì
để đối phó với Tỉnh Ngũ?" "Mấy người Cố Hải Lâm nhất định là không nguyện ý đi, ta thậm chí có thể tưởng tượng ra tình cảnh, y hô to quân đoàn điều tra công kích, sau đó cùng với 24 vị bộ hạ hùng hồn chịu chết." "Chỗ tránh nạn thất bại, Phó Đoàn Trưởng đại khái cũng sẽ cân nhắc đưa trọng điểm trong tương lại quay trở lại Tòa Tháp, đây coi như là một trong những chỗ chia rẽ giữa ta và y, ta cho rằng thiết lập của thế giới này mặc dù trở ngại trùng điệp đối với nhân loại, nhưng bản chất là cổ vũ nhân loại đoạt lại thế giới này." "Nhưng nếu như ta thất bại...trong tương lai còn có ai có thể đi xa hơn ta?" Bạch Vụ cũng không phải là tự đại cuồng vọng, hắn cũng rất muốn khiêm tốn, nhưng hiện tại trong Toà Tháp có thể làm được những chuyện này, hoặc là phục chế kinh lịch của bản thân hắn,
một người cũng không có. Số 0 ở bên trong Cơ Giới Thần Điện, lắng nghe những lời phàn nàn của Bạch Vụ, mặc dù ngữ khí của hắn có chút thong thả. Nhưng Số 0 rất rõ ràng, Bạch Vụ vô cùng coi trọng đối với chỗ tránh nạn, thế cho nên cho dù đã có đáp án rõ ràng, có phương án giải quyết tương đối sáng suốt, lại vẫn phi thường xoắn xuýt.
Chỗ tránh nạn, quả nhiên là đồ vật rất trọng yếu đối với Bạch Vụ. Số 0 nói: [Vậy ngươi hãy đưa người về đi, cho dù ta đã làm tốt chuẩn bị cứu viện người. Chẳng qua người lựa chọn không nổi điên, ta cũng cho rằng là một phương án không tệ, ít nhất có thể giữ lại lực lượng của ta, ngươi đã không còn chỗ tránh nạn, có lẽ khả năng gia nhập thành phố máy móc sẽ càng cao.] Bạch Vụ bắt được tin tức mấu chốt: "Ngươi muốn tới giúp ta?" [Ta đang giúp ngươi.] "Điều này dường như không quá phù hợp với lý luận cơ học của ngươi?" [Bản chất của ta là sinh mệnh, ta có thể quyết định chính mình lúc nào điên cuồng, lúc nào lý trí.] Bạch Vụ ở trong bóng tối dày đặc, xác thực cảm thấy kinh ngạc. Hắn cho rằng Số 0 tiến hành thông báo, là để cho hắn rút lui, giữ được núi xanh, giữ lại một khả năng trong tương lai. Nhưng hắn không nghĩ tới...Số 0 sẽ mạo hiểm tới giúp mình. "Ta đột nhiên không biết phải nói gì, nhưng ta suy nghĩ một chút...coi như là có sự gia nhập của
người, cũng rất khó cải biến cái gì". Số 0 có thể ngăn cản Tỉnh Ngũ, nhưng những kẻ còn lại thì sao? Tồn tại ở trong chuyến bay bị luân hồi cầm tù, huynh muội Tỉnh Tứ Tỉnh Lục là không có khả năng, Tỉnh Ngũ thì bị Số 0 ngăn chặn. Như vậy rất rõ ràng, kẻ còn lại kia, hoặc là chủ nông trường đã gặp một lần trong bốt điện thoại của Tỉnh Lục, hoặc là...người trấn thủ giếng mà Thông Hành Giả nhắc đến. "Các đại nhân vật ra sân cũng quá sớm...những Đại Ma Vương này quá cẩn thận, tốt xấu cũng phải đợi đến khi ta max cấp chứ? Lại nói tiếp...tình nghĩa thì tình nghĩa, ngươi không biết là quá lỗ mãng khi tới giúp ta sao? Cơ hội chiến thắng của chúng ta rất thấp." Bạch Vụ độc miệng như vậy, nhưng trong nội tâm bởi vì Số 0 nguyện ý tương trợ, đã có một chút dục vọng chiến đấu. [Nếu như người lựa chọn lui về Tòa Tháp, ta ngược lại là có thể lý giải, nhưng nếu người hỏi ta chiến hay là lui, ta có khuynh hướng chiến. Không chỉ là từ góc độ của ngươi, mà còn là từ góc độ của ta.] Số 0 là người đầu tiên Bạch Vụ gặp phải kể từ khi ra ngoài tháp đến nay, còn suy nghĩ vấn đề sau
sắc hơn bản thân. Bạch Vụ suy nghĩ những lời này, nói: "Ta hiểu, môi hở răng lạnh"