Chương 980:
1254 chữ
Nhất là...đây bản chất là một hồi đánh cuộc. Chỗ tránh nạn thắng, chỉ sợ cũng là lấy sự thảm bại của Tỉnh Ngũ cùng với một người họ Tỉnh khác kết thúc, nhưng đối phương sẽ chết sao? Chưa hẳn đã như vậy. Coi như chết rồi, chỗ tránh nạn cũng sẽ nguyên khí đại thương, rồi sẽ không có những địch nhân khác sao? Cũng chưa chắc. Nói một cahcs khác, cho dù mọi người liều mình chiến thắng trận chiến này, còn chưa nhất định có thể làm cho chỗ tránh nạn đứng vững gót chân. Bởi vì chỗ tránh nạn đã bại lộ ở trong mắt của những thế lực lớn này, cho nên khả năng cẩn thận từng li từng tí sống tạm và phát triển đã không còn tồn tại. Có thể đánh thắng đứng vững gót chân hay không, cuối cùng vẫn còn phụ thuộc vào Tỉnh Lục. Nữ nhân này đã nhìn thấu mọi thứ và lên kế hoạch cho mọi thứ. "Ta là một quân cờ lớn của Tỉnh Lục, ít nhất hiện tại là như vậy, hiện giờ có đồ vật càng trọng yếu hơn, Tỉnh Lục cho rằng có thể bỏ qua ta. Nhưng như Số 0 nói, nàng cũng không nhìn được cái
tương lai kia." "Bỏ xe giữ tướng, nhưng nếu như tướng cũng được giữ lại, xe cũng không có mất đi, giá trị của xe lại càng lớn." Nói một cách ngắn gọn, thắng, ta vẫn là anh hùng trong lời dự ngôn của Tỉnh Lục, sau khi chỗ tránh nạn đứng vững gót chân, Tỉnh Lục nói không chừng sẽ mang theo "tướng" được giữ lại kia cùng đi hỗ trợ kiến thiết. Nhưng thua...liền cái gì cũng không có. Đợi cho Bạch Vụ làm rõ toàn bộ những quan hệ này, Bạch Vụ còn có một đống lớn sự tình càng thêm đau đầu cần phải giải quyết. Nói thí dụ như khiến cho nhóm chủ lực nhà tù Thục Đô phục tùng như thế nào, ví dụ lợi dụng địa hình như thế nào, bố cục như thế nào, tận khả năng giảm nhỏ tổn thất như thế nào. Thành phố máy móc có thể dựa vào số 0 cường đại quyết đấu chính diện, nhưng lần này lại không đưỢC. Bạch Vụ suy nghĩ đủ loại sách lược, bất tri bất giác...đêm đã khuya. Đến lúc Bạch Vụ lấy lại tinh thần, còn là bởi vì chính mình lây nhiễm trạng thái tiêu cực thứ hai--
đất địa ngục. "Vận khí không tệ, thuộc tính cho không..." Đây thật ra là một loại trạng thái tiêu cực rất kinh khủng, một khi dính trạng thái này, tâm tình tiêu cực trong cơ thể sẽ có thể thực chất hóa vào bất cứ lúc nào, tách ra từ trong cơ thể, khiến cho tấm tình tiêu cực trở nên nồng nặc, nhưng tâm tình tiêu cực tách ra, sẽ biến thành quái vật đáng sợ. Đẳng cấp biến dạng của quái vật, có liên quan đến năng lực của người bị nhiễm trạng thái tiêu cực. Nói một cách khác, người lây nhiễm trạng thái tiêu cực này và có nhiều tâm tình tiêu cực tương đương với một cỗ máy đản sinh quái vật hình người di động. Chẳng qua trạng thái tiêu cực này đối với Bạch Vụ mà nói, là không có chút ý nghĩa nào. Bốn phía là một sự im lặng chết chóc, thẳng đến thời điểm hắn rốt cục cũng nghĩ ra một chút sách lược ứng đối-- Ở sàn nhà phía trên, truyền đến tiếng bước chân.
Chậm, nhưng chứa một nhịp điệu nhất định, giống như một con lắc kiểu cũ đang lắc lư chậm rãi. Chuyện lạ cuối cùng cũng xuất hiện. Lão nhân cầm ấm trà, chậm rãi bước trên sàn nhà phía trên, tuy rằng tốc độ chậm, nhưng không mất bao lâu, sẽ đi đến tầng lầu nơi Bạch Vụ đang ở.
Tiếng đập cửa vang lên, gõ ba lần. Thấy không có người đáp lại, lão nhân liền hỏi: "Có muốn uống trà mới pha không?" Lại gõ ba lần, thấy không có trả lời, lão nhân mới đi sang căn hộ bên cạnh. Sau đó lặp lại quá trình phía trên. Bạch Vụ vểnh tai lắng nghe một hồi lâu, phát hiện ra quá trình ở mỗi một căn hộ đều là giống nhau.
Đại khái nửa giờ sau, lão nhân đã không còn ở tầng trên, cầm ấm trà, đi tới tầng lầu của Bạch Vụ. Còn là trình tự như vậy, gõ cửa ba lần, hỏi có uống trà hay không, lại gõ ba lần. Tầng lầu này tất nhiên không có ai sống, chỉ có căn hộ của Bạch Vụ là có người. Chỉ là Bạch Vụ là tồn tại còn đáng sợ hơn chuyện lạ, chứng mất ngôn ngữ khiến cho hắn không có biện pháp thi triển miệng độn, cho nên hiện tại hắn chỉ có thể dùng vũ lực chinh phục Ác Đọa. "Trên người của chuyện lạ này có rất nhiều điểm đáng ngờ...trong phòng kẻ nhìn trộm tại sao lại có một cái ấm trà như vậy? Là bị chuyện lạ tiêu diệt? Hay là nguyên nhân khác?" "Được rồi." Tiếng bước chân càng ngày càng rõ ràng, Bạch Vụ trực tiếp lấy rìu ra.
"Ta phải mở cửa vào trước khi đối phương gõ cửa, đánh chết đối phương trong chớp mắt!" "Kính nể quy tắc, chuyện lạ không phải là đối thủ của ta, nhưng chưa chắc sẽ ra bài theo thói quen, đợi nó gõ cửa ta mới mở cửa, chỉ sợ là không còn kịp" Bạch Vụ có trực giác rằng, chính mình hoặc là trốn tránh không đáp lại, hoặc là thừa dịp đối phương không chú ý phát động tiến công, tóm lại là không thể dựa theo tiết tấu của chuyện lạ. Một lần nữa, trực giác của hắn lại chính xác như một lời dự ngôn nắm được điểm mấu chốt. Vào thời điểm lão nhân gõ cửa, hỏi có muốn uống trà hay không, Bạch Vụ cầm rìu ngồi xổm trong bóng tối giống như một sát thủ! Phanh! Cửa bị Bạch Vụ dùng một cước đá văng ra. Bạch Vụ thúc dục tốc độ đến cực hạn, cũng không nhiều lời, cho dù trong mắt bắn ra chú thích, hắn cũng cưỡng ép tập trung lực chú ý, bảo đảm một rìu của chính mình có thể trúng mục tiêu! Uy thế của một rìu này, đã có vài phần phong thái của Ngũ Cửu ở trên chuyến bay, một đao chém từ khoang bên kia tới giải cứu Bạch Vụ! Rìu trong tay Bạch Vụ phảng phất như không phải là rìu, mà là một chiếc máy chém. Hắn dồn sức xuống thắt lưng và giáng chiếc rìu xuống cổ của lão nhân tóc trắng.
Kiếm quang, thứ chỉ có thể phát ra khi một lưỡi kiếm sắc bén vung lên, đột nhiên phun ra vào lúc này. Lão nhân tóc trắng thậm chí còn không có thời gian để nói lời thoại của mình ...CỔ cảm giác dáng vẻ già nua tĩnh mịch hiện ra này, phảng phất như một bóng ma trong bức ảnh đen trắng, không kịp tạo thành một chút sợ hãi nào cho đối phương! Đã bị một rìu của Bạch Vụ, chém cho đầu thần chia lìa.