Chương 984:
Đường Cảnh đặt vấn đề:"Sương mù đen đang lan rộng, ta cho rằng đó là một cỗ lực lượng chúng ta không thể đối kháng, nếu có một ngày, quái vật bên trong sương mù đen chạy ra, chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Đối với tin tức mọi người nhìn thấy, chúng ta có thể thống nhất chỉnh lý, nhưng điều chúng ta cần suy nghĩ bây giờ là , làm như thế nào để mọi người có thể cảm giác được khu vực sương mù đen đang lan rộng...phảng phất như có một loại lực lượng, đang sửa chữa trí nhớ của bọn họ vậy." Chu Chí phụ họa nói:"Đúng vậy, Đường Cảnh nói cũng là điều ta muốn nói, ta cũng bởi vì nói chuyện này mà bị phàn nàn, gặp quỷ rồi." "Xem ra tất cả mọi người đều rất quen thuộc, vừa vặn, đây cũng là nguyên nhân ta triệu tập mọi người cùng nhau thảo luận, các vị có nghĩ tới một vấn đề hay không, vì sao chỉ có chúng ta có thể cảm giác được bên thế giới bên trong sương mù đen, cùng với sương mù đen đang lan rộng?" Người nói chuyện, chính là người đã gia nhập nhóm từ rất sớm, nhưng chưa bao giờ online trong
đoạn thời gian này. Đường Cảnh không biết tên của người này, nick name của người này là lão Triệu, mọi người cũng một mực xưng hô y là lão Triệu. "Là vì sao?" Đường Cảnh hỏi. "Đáp án đương nhiên là -- có lẽ sương mù đen chờ mong chúng ta tiến vào." "Ngươi đang nói đùa? Lão Triệu, hiện tại tiến vào sương mù đen, không ai có thể sống sót trở ra." Một thành viên cũ trong nhóm nói. "Ta biết, nhưng chúng ta không giống với bọn họ, đương nhiên, ta nói như vậy, các ngươi có khả năng cho rằng ta là giựt giây các ngươi tiến vào bên trong sương mù đen, trên thực tế không phải. Ta sẽ để cho đồng bọn của ta tiến vào bên trong sương mù đen, bất kỳ lý luận nào cũng đều cần phải đi chứng thực. Đồng bọn của ta sẽ đi làm chuyện này." "Chào mọi người, ta là Carlos, tên cúng cơm là Nghiêm Khải, các ngươi có thể gọi ta là lão Nghiêm, ta đã thương lượng với lão Triệu thật lâu, chúng ta cho rằng, nếu như không ngừng biểu đạt ý nghĩ của mình, mọi người sẽ cho rằng chúng ta bị điên, chúng ta phải tiến vào bên trong sương mù đen, tìm được một ít đồ vật mấu chốt, thậm chí tìm được người nào đó bên trong sương mù đen..."
Ảnh đại diện của Nghiêm Khải là một người đàn ông có râu, cảm giác y và lão Triệu mang đến cho mọi người là đều tương đối lão thành, nhưng cả hai rõ ràng là loại tương đối điên rồ kia. "Ta khác với các vị, từ khi ta cảm ứng được sương mù đen đến nay, đã cảm thấy nó muốn mời ta tiến vào, đúng vậy, chúng ta đều cho rằng là nên đề phòng sương mù đen lan rộng, nhưng mọi người có nghĩ tới hay không, nếu chúng ta không đề phòng được thì sao? Ít nhất là vào trước khi sương mù đen lan rộng, đánh cho thế giới này trở tay không kịp, chúng ta có thể thử tiến vào sương mù đen, thích ứng với sương mù đen" Lời này của Nghiêm Khải làm cho người ta không biết tiếp như thế nào, tầm mười giây sau, Đường Cảnh mới lên tiếng:"Thế nhưng trước đó không có ai đi vào." "Đúng vậy, con đường đều là do tìm tòi ra được, người đi vào lúc trước, đều là bộ đội tinh nhuệ của các quốc gia, nhưng bọn họ không đồng nhất cùng với chúng ta, bọn họ cũng không có được bất kỳ gợi ý nào. Chúng ta có thể phát giác được sương mù đen biến hóa, thậm chí có thể phát giác được thời gian biến hóa, mơ tới nội dung của thế giới bên trong, ta cho rằng điều này đại biểu cho việc có lẽ chúng ta có thể tiến vào bên trong." "Chẳng lẽ người chưa từng nghĩ tới, tất cả những chuyện này đều là sai lầm, là ảo giác của ngươi sao?" Đường Cảnh hỏi.
Nghiêm Khải ở trong một tòa soạn báo xa xôi mỉm cười, cách đây không lâu y đã viết một bài báo, châm biếm thực tế rằng đất nước y đang ở hiện tại là phân biệt chủng tộc và nhân quyền, đồng thời liệt kê rất nhiều người bị đàn áp ở nơi làm việc. Kết quả là hiện tại y đang ở trong tình trạng"chưa thôi việc". Nghĩa là, là một người viết báo, y không có gì để viết, và sự nghiệp của y có thể sẽ chấm dứt trong một vài ngày. 700 năm là thời gian đủ để nhiều người quên đi lịch sử, nhưng phân biệt chủng tộc và nhân quyền đã trở thành truyền thống, 700 năm cũng không thay đổi. Lại nói tiếp rất kỳ quái, trong 700 năm này tiến bộ văn minh của nhân loại cũng rất chậm, mọi người phảng phất như tiến vào một loại trạng thái khoa học kỹ thuật đình trệ. Hoặc là...có một loại thiết lập mạnh mẽ , đang không ngừng làm cho nhận thức của mọi người trở lại một thời điểm nhất định. Cả Nghiêm Khải và Đường Cảnh cũng đều đã nghĩ đến điều này, liệu ký ức của mọi người có bị sửa đổi hay không, không chỉ về phương diện sương mù đen đang lan rộng. Có thể ký ức về nhiều phương diện của mọi người cũng bị sửa đổi?
Tóm lại Nghiêm Khải không hề có động lực đối với cuộc sống bây giờ, y biết mình mặc dù có một trái tim căm ghét thế tục, lại cũng chỉ có thể tầm thường vô vi ở trong thế giới như vậy. Y muốn làm điều gì đó lớn lao. Vì vậy y và lão Triệu bàn tính với nhau, liền có ngày hôm nay. "Tất nhiên ta nghĩ rằng đây là nhận định sai lầm của ta, không có cơ sở nào cho điều này, nhưng chúng ta luôn có người muốn vào đi dò xét thăm dò. Nếu ta chết, lão Triệu sẽ giúp ta lo liệu hậu sự, chiếu cố tốt người nhà của ta. Nếu như ta còn sống trở về, y cũng sẽ giúp ta...truyền bá chân tướng sự tình" "Tuy khả năng ta còn sống trở về rất thấp, nhưng vạn nhất thì sao? Vạn nhất ta còn sống trở về, ta tin tưởng chúng ta đều là người có thể tiến vào khu vực sương mù đen. Có lẽ trên người chúng ta gánh vác một loại sứ mạng nào đó. Bài kiểm tra gia nhập nhóm lúc trước để cho các ngươi làm, có quan hệ với đủ loại chi tiết các ngươi thấy ở trong giấc mơ, chính là một loại đẳng cấp ước định."