Chương 988:
1314 chữ
Không đợi Yến Tự Tại đặt câu hỏi, Bạch Vụ nói: "Chuyện đã xảy ra trong Toà Tháp, chẳng qua là cuộc đấu tranh giai cấp ở giữa nhân loại cùng với nhân loại. Chẳng qua là nội bộ lục đục với nhau, cùng với tốt đẹp và hi vọng trong khe hở âm u." "Thậm chí mọi người có ý chí phản kháng, thậm chí tướng sĩ hai quân nguyện ý đòi lại một cái công
đạo vì đám người 90 năm trước, cho dù là mấy người Yến Tự Tại người cùng với Tạ Anh Kiệt còn có Tần Tung đều nguyện ý nỗ lực vì tầng dưới cùng...nhưng chúng ta vẫn như cũ là con mồi." "Chúng ta không thể ra khỏi Tòa Tháp, chúng ta ở ngoài tháp vẫn như cũ là 'người ngoại lai. Mọi người nói đến bên ngoài, phảng phất như bên ngoài là một nơi không thể giao thiệp, phảng phất như Tòa Tháp mới thật sự là quê hương." "Liền ngay cả nhóm kẻ thống trị, cũng hạ thấp tư thái của mình đối với nhóm Ác Đọa ngoài tháp" "Nhưng đừng quên...xa xưa trước kia, bên ngoài Tòa Tháp, mới là vùng đất nơi chúng ta sinh sống. Những Ác Đọa đó cũng chỉ là biến thành từ nhân loại."
Ngữ khí của Bạch Vụ vẫn luôn phẳng lặng, nhưng Yến Tự Tại cảm thấy trên người Bạch Vụ đang nổi lên một cỗ tâm tình ít có. "Ngươi đến cùng...muốn nói cái gì?" "Việc ta cần phải làm, chính là muốn cho toàn bộ thế lực ngoài tháp biết, nhân loại đã trở về" Vào thời điểm nói đến đây, Bạch Vụ vẫn như cũ là giọng điệu tầm thường, nhưng ánh mắt của hắn lại trở nên sắc bén lên. Yến Tự Tại cho rằng Bạch Vụ trước đó không lâu liền làm ra sự tình y cho rằng là kỳ quái nhất điên cuồng nhất. Người nam nhân này thật sự giống như những gì hắn nói tại bệnh viện tâm thần, kéo kẻ thống trị Yến gia từ trên vương tọa xuống. Nhưng hiện tại Yến Tự Tại phát hiện ra...chính mình vẫn là đánh giá quá thấp sự điên cuồng của người này. Dã tâm của hắn căn bản không ở Tòa Tháp, Tòa Tháp đối với hắn mà nói, căn bản không đạt được trình độ bầu trời thay đổi. Bầu trời chân chính hắn muốn thay đổi, ở ngoài tháp!
"Để cho toàn bộ thế lực ngoài tháp biết...nhân loại đã trở về sao? Ngươi thật sự là dám nói. Ta đại khái có thể đoán được địch nhân người đối mặt lần này có bao nhiêu đáng sợ, nếu như chỉ là Ác Đọa tầm thường, chỉ sợ sẽ không khiến cho người nói những lời này." Bạch Vụ không có phủ nhận: "Có thể sẽ rất thảm thiết, có xác suất rất lớn đây là một canh bạc không có phần thắng, thắng, nhân loại sẽ có thế lực thứ hai, nhóm kẻ thống trị Tòa Tháp, quyền lực sẽ càng loãng hơn, nguy cơ đến từ tầng 6 cũng sẽ giảm bớt không ít." "Nếu thua?" "Thua...nếu như thua, lịch sử đại khái sẽ ghi chép, Bạch Vụ mạo muội tiến lên, phạm vào sai lầm giống như 90 năm trước, nhân loại không biết trời cao đất rộng, khiêu chiến quá sớm tồn tại không có khả năng khiêu chiến" Bạch Vụ mỉm cười, hắn lúc này, phảng phất như có được khí thế dẫu có muôn ngàn người ngăn cản, ta cũng sẽ đi: "Nhưng ít nhất ta đối với chặng đường đi đến thế giới ngắn ngủi này, không có hối tiếc. Ít nhất thì bầu trời...ta cũng đã từng cố gắng thay đổi!" Thế giới này chính là có loại người như vậy, ban đầu bởi vì lập trường bất đồng, nhìn như thế nào cũng không vừa mắt.
Nhưng một khi tiếp xúc, rất nhanh sẽ bởi vì năng lực của đối phương, mà ấn tượng có chỗ đổi mới. Mà thực sự trở thành bằng hữu, sẽ phát hiện ra người này thật sự toàn bộ đều là ưu điểm. Bạch Vụ chính là cho Yến Tự Tại một loại cảm giác như vậy, đương nhiên, Yến Tự Tại vẫn còn chưa nguyện ý thừa nhận. "Hoá ra đây mới là bầu trời mà người muốn thay đổi...ta cảm thấy quá liều lĩnh" "Ta cũng cảm thấy như vậy, nhưng có một ít người đã không có biện pháp chờ đợi, ta là nhân loại, trở về trong Toà Tháp liền xong việc, nhưng không phải nhân loại thì sao? Những người chỉ là có bề ngoài Ác Đọa, linh hồn trong túi da vẫn là nhân loại thì sao?" Bạch Vụ tiếp tục nói: "Ta không tín nhiệm Tòa Tháp. Từ lúc người có thiên phú Tuyệt Đối Hòa Tan kia, bị bắt đi tầng 6 ta liền biết. Trên người chúng ta đều có được đồ vật mà tầng 6 cảm thấy hứng thú. Kỳ thật những kẻ thống trị đó, hoàn toàn có thể trù tính chúng ta vì lý do này." Nói đến đây, Bạch Vụ bỗng nhiên nghĩ tới một sự tình cho tới nay cũng đều rất muốn biết: "Đúng rồi, nghe nói tầng 6 sẽ mang đi tồn tại nắm giữ Top 100 thiên phú, bọn họ đến cùng là làm sao mang đi, nếu như tin tức đến từ tầng 5...như vậy kẻ thống trị lúc trước, là làm thế nào liên hệ với tầng 6? Đây có phải hay không là đại biểu, nhóm kẻ thống trị là có thể thông qua loại phương thức
nào đó...truyền đi một ít tin tức cho tầng 6? Những loại chuyện này nhóm kẻ thống trị chỉ thử nghiệm một lần, liền lập tức dừng lại?" Bất kể là người quản lý, hay là bản thân kẻ thống trị. Thậm chí là người Tòa Tháp phía dưới, đều cho rằng có một số bí mật đã bị che đậy. Hiện giờ Yến Tự Tại đã trở thành kẻ thống trị, cũng rất nghi ngờ đối với chuyện này: "Tạ Anh Kiệt không có nói cho người biết về tình huống này sao?" Bạch Vụ tin tưởng, Yến Triêu cũng không có nói tình huống này cho Yến Tự Tại. "Không có, ta sẽ đi hỏi kỹ một chút, nhưng người với tư cách là kẻ thống trị, cũng nên chậm rãi hiểu rõ những chuyện này, có lẽ một ngày nào đó trong tương lai...địch nhân của chúng ta sẽ đến phía trên." Yến Tự Tại không có phủ nhận thuyết pháp này, tầng 6 quá thần bí. Vào thời điểm Yến Triệu chết, y bản năng nghĩ tới đây là thần phạt tới từ tầng 6. "Ta phải đi. Yến Tự Tại, ý nghĩ của ta tuy rất điên cuồng, nhưng chúng ta đã đánh bại tồn tại tại khu vực màu đen, có lẽ nếu như tất cả nhân loại sẵn sàng hợp lực, liên hợp với nhóm Ác Đọa vẫn còn hy vọng về tương loại nhân loại, chúng ta sẽ có thể đi ra khỏi Tòa Tháp"
Bạch Vụ vào thời điểm này, trích dẫn một câu danh ngôn. "Cầu mong nhân loại trong tương lai thoát khỏi khống chế mục nát, đi ra khỏi Tòa Tháp, không phải nghe theo mệnh lệnh của kẻ tà ác...có một chút nhiệt, một chút ánh sáng, sẽ giống như đom đóm vậy, cũng có thể toả sáng một chút trong bóng tối, không cần chờ đợi ngọn đuốc, nếu như về sau không còn ngọn đuốc, ta liền làm ánh sáng duy nhất". Thần sắc của hắn rất nghiêm túc, cũng không có bất kỳ ý tứ vui cười nào.