Chương 991:
1156 chữ
Ngoài tháp, tại thôn Tảo Hồ. Trải qua một phen thôn phệ, Hồng Ân đã triệt để hấp thu oán khí của thần hồ. Tinh thần lực của nàng, thậm chí năng lực dị biến đều đã có tăng trưởng. Có rất ít Ác Đọa có thể phát triển nhanh chóng giống như Hồng Ân. Bởi vì trong thế giới méo mó về mặt tâm tình, Ác Đọa có thể dùng oán khí làm năng lượng, ở trên bản chất, đã có chút tiếp cận với tồn tại họ Tỉnh. Chỉ chẳng qua tồn tại họ Tỉnh, là một loại Tụ Hợp Thể càng thêm thuần túy. Đương nhiên, bản thân Hồng Ân cũng không thèm để ý. Thần hồ chết đi, nàng vẫn cảm thấy rất nhàm chán, 700 năm ở trong bệnh viện, nàng đã trải qua thời gian cô độc dài dằng dặc.
Nhưng gần đây...bởi vì Bạch Vụ xuất hiện, loại năng lực đối kháng với cô độc này đã giảm đi. Nàng rất nhớ Bạch Vụ. Chỉ là ở trong khu vực lớn như vậy, chỉ có một sinh vật sống là nàng, có lẽ có thể nói chuyện cùng với nhóm oán niệm bên trong bóng bay, nhưng chúng càng nhàm chán -- Ăn thịt người, ăn thịt người, ăn thịt người, ăn thịt người... Nhưng kẻ này chỉ biết ăn thịt người. Vốn dĩ, Hồng Ân cho rằng đại khái sẽ nhàm chán như vậy trải qua thời gian dài dằng dặc, có lẽ thỉnh thoảng Bạch Vụ sẽ đến thăm chính mình... Nhưng hôm nay, nàng phát hiện ra ở bên cạnh Tảo Hồ...có thêm một con hươu. Toàn thân trắng muốt, sừng hươu sinh hoa. Hồng Ân rất ngạc nhiên, bờ bên kia Tảo Hồ cách đó không xa, chính là khu vực biên giới, nàng cũng từng muốn đi qua, xem thử khu vực bên kia có cái gì? Hồng Ân nhìn con hươu trắng kia, hươu trắng đẹp ở phía trên sóng nước, đôi mắt cũng đang đánh giá Hồng Ân. Hồng Ân tin chắc rằng, đối phương đã vượt qua biên giới.
Đối với hạn chế khu vực, cường đại như nàng, cũng phải tuân thủ. Hươu trắng dần dần có chút kinh ngạc, như thể kinh ngạc đối với Thủ Hộ Giả ở cái chỗ này, không còn là thần hồ cực kỳ tương tự với mình nhưng là màu đen. Mà là một thiếu nữ váy đen. Nó cảm nhận được oán khí cường đại đến khó có thể hình dung, nhưng ánh mắt của thiếu nữ lại
rất thanh tịnh. Nơi này quanh năm bị oán khí bao phủ, lại không nghĩ đến sau khi con hươu đen kia biến mất, lại có thể nhìn thấy một thiếu nữ như vậy. Một tồn tại kỳ quái có nhân tính cùng với ác niệm cùng tồn tại. Nhưng rất nhanh hươu trắng liền nghĩ ra được, chắc hẳn thiếu nữ này...đối với những ác niệm này mà nói là có địa vị siêu nhiên, chúng rõ ràng là một thể, lại cuối cùng giao quyền chưởng không thân thể cho thiếu nữ. "Tại sao người lại ở chỗ này? Ngươi cũng có thể bỏ qua hạn chế khu vực sao? Hay là nói, ngươi và ta không đồng nhất?" Hồng Ân hỏi một câu trước. Nàng ngược lại là không có thói quen bằng hữu từ phương xa tới và phải bị trừng phạt, chỉ là đối
phương bước chân vào lãnh địa của mình, dù sao cũng phải hỏi một chút. Hươu trắng kỳ thật cũng không biết nơi này đã thuộc về Hồng Ân, nó chỉ là muốn nhìn con hươu đen kia, dự định tiêu trừ oán khí của hươu đen. Nhưng nếu như hươu đen đã không có, cái chỗ này có Thủ Hộ Giả mới, nó bỗng nhiên cũng không biết phải làm cái gì. "Ngươi là đến từ khu vực bên cạnh sao?" Hồng Ân hỏi. Hươu trắng lại có thể nghe hiểu Hồng Ân, nó lắc đầu, chậm rãi lui về phía sau, móng chân hươu bước ra từng gợn sóng ở trên sóng nước. Lắc đầu biểu thị chối bỏ, đây là thói quen của nhân loại, con hươu này có lẽ là nhân loại Ác Đọa hoá, nhưng cũng có thể là dã thú học được thói quen của nhân loại trong quá trình Ác Đoạ hoá. Bất kể nói thế nào, theo Hồng Ân, con hươu trắng này đều có liên hệ nhất định với thôn Tảo Hồ. Hồng Ân không muốn nó đi, liền đi theo. Hươu trắng nhìn thấy Hồng Ân đi theo, ngược lại cũng không vội, chậm rãi dẫn dắt Hồng Ân. Hồng Ân cũng không có ý muốn thương tổn hươu trắng, bởi vì cảm giác được hươu trắng không có vội vàng rời đi.
Không bao lâu, nàng rốt cục cũng hiểu được vì sao hươu trắng có thể xuyên qua phiến khu vực này. Bởi vì bước chân của nàng cũng vượt qua phiến khu vực này. Đầu bên kia Tảo Hồ, vẫn như cũ là một mảnh dốc núi tĩnh mịch. Thôn Tảo Hồ đã từng hội tụ oán khí, khiến cho không ít động vật biến dạng, nhưng vẫn có không ít động vật cảm giác được bất an, chạy tới nơi khác. Hồng Ân rất kỳ quái: "Vì sao khu vực sẽ không hạn chế ta? Ngươi cũng là bởi vì chuyện này, mới có thể tới Tảo Hồ sao?" Hươu trắng nhẹ nhàng kêu một tiếng. Nó tiếp tục dẫn Hồng Ân đi. Trên dốc núi tĩnh mịch, cũng có không ít dã thú mang theo oán niệm, nhưng trên đường đi Hồng Ân có tâm tình rất tốt, giết sạch bọn chúng. Hoặc là nói, hấp thu toàn bộ. Hươu trắng cũng rất bình tĩnh, phảng phất như đã có chút thích ứng đối với biểu hiện của Hồng Ân. Hồng Ân hỏi: "Ngươi không sợ ta sao?" Hươu trắng liếc mắt nhìn tiểu cô nương, ý là người nên sợ hãi ta mới đúng. Chẳng qua Hồng Ân
không có đọc được ý tứ này. Xuyên qua dốc núi, là một mảnh rừng đá. Dựa theo vị trí địa lý mà nói, hoàn cảnh biến hóa không nên lớn như vậy, Hồng Ân luôn cảm giác, nếu như tiếp tục xâm nhập, sẽ gặp được nguy hiểm. Nhưng nàng vẫn là tiếp tục đi, hươu trắng đi nàng liền đi, vào thời điểm hươu trắng ngừng, nàng liền giết sạch những quái vật có địch ý xung quanh. Hồng Ân cũng dần dần phát hiện ra một kiện việc lạ. "Tuy trước kia tại bệnh viện, mọi người ngăn cách một tầng, thực lực sẽ có chênh lệch rất lớn, nhưng chúng ta đi thật lâu, những quái vật ta gặp phải...dường như cũng không có quá lợi hại?"