Chương 999:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2 lượt đọc

Chương 999:

1247 chữ

Ngũ Cửu biết Đoàn Trưởng không được người trong nhà chào đón, nhưng những lời này cũng là

Tần Tung lần đầu tiên nhắc tới. "Nhưng ta không có hối hận, ít nhất từ khi ta đảm nhiệm Đoàn Trưởng quân đoàn điều tra đến nay, vụ án tại tầng dưới cùng không có nhiều như vậy, tỉ lệ tử vong tại quân đoàn điều tra cũng thấp xuống, ra ngoài tháp sưu tập tin tức cũng được rất nhiều, tuy trị an tầng dưới cùng vẫn hỗn loạn như trước...nhưng tóm lại đang tốt hơn từng chút một, nhất là có bộ hạ như ngươi...ta cho rằng con đường của ta không có đi sai" Tần Tung hít vào một hơi thật sâu, mở to hai mắt nhìn Ngũ Cửu, tay của y VỖ vào trên bờ vai của Ngũ Cửu, trầm trọng có lực! "Cốc Thanh Ngọc, người hãy nói cho ta biết, người và ta mặc dù chỉ làm cộng sự vài năm, nhưng với tư cách là cấp dưới, trong mắt người ta chính là một người chẳng phân biệt được đúng sai như vậy sao? Tần Tung ta, sẽ không có đảm lượng như vậy sao? Ta sẽ bởi vì sự tình gia tộc, làm như

không nhìn thấy sự tình 90 năm trước kia sao?" Một câu có lực hơn một câu, đều phát ra từ chân tâm. Ánh mắt của Ngũ Cửu không có né tránh, thản nhiên nhìn Đoàn Trưởng của mình, bình tĩnh nói: "Nhưng giác ngộ, không phải là mỗi người đều có". "Vậy người cho rằng, loại người nào mới xứng đáng giác ngộ?" "Người đã từng chứng kiến tuyệt vọng chân chính, thừa nhận tuyệt vọng, trong lòng vẫn mang hơi vọng như trước kia. Đoàn Trưởng, ngài có bằng hữu biến thành Ác Đọa sao?" Tần Tung sửng sốt. Những lời này của Ngũ Cửu giống như dao găm. "Tất cả mọi người chỉ biết, hai quân diễn võ, Lưu Mộ biến thành Ác Đọa, nhưng bọn họ lại không biết, Lưu Mộ biến thành Ác Đọa...vẫn như trước là Lưu Mộ kia. Gã vẫn là lá chắn ngắn ở trước mặt ta." "Sự cố hai quân diễn võ bắt đầu từ một Ác Đọa, Ác Đọa kia có danh tự, tên là Nhiếp Trọng Sơn. Y đã từng là đội viên ưu tú nhất quân đoàn điều tra, nhưng bởi vì bị cao tầng Toà Tháp chán ghét, bị lưu vong ở ngoài tháp, trở thành Ác Đọa!"

không nhìn thấy sự tình 90 năm trước kia sao?" Một câu có lực hơn một câu, đều phát ra từ chân tâm. Ánh mắt của Ngũ Cửu không có né tránh, thản nhiên nhìn Đoàn Trưởng của mình, bình tĩnh nói: "Nhưng giác ngộ, không phải là mỗi người đều có". "Vậy người cho rằng, loại người nào mới xứng đáng giác ngộ?" "Người đã từng chứng kiến tuyệt vọng chân chính, thừa nhận tuyệt vọng, trong lòng vẫn mang hơi vọng như trước kia. Đoàn Trưởng, ngài có bằng hữu biến thành Ác Đọa sao?" Tần Tung sửng sốt. Những lời này của Ngũ Cửu giống như dao găm. "Tất cả mọi người chỉ biết, hai quân diễn võ, Lưu Mộ biến thành Ác Đọa, nhưng bọn họ lại không biết, Lưu Mộ biến thành Ác Đọa...vẫn như trước là Lưu Mộ kia. Gã vẫn là lá chắn ngắn ở trước mặt ta." "Sự cố hai quân diễn võ bắt đầu từ một Ác Đọa, Ác Đọa kia có danh tự, tên là Nhiếp Trọng Sơn. Y đã từng là đội viên ưu tú nhất quân đoàn điều tra, nhưng bởi vì bị cao tầng Toà Tháp chán ghét, bị lưu vong ở ngoài tháp, trở thành Ác Đọa!"

"Hai quân diễn võ không có ai tử vong, bởi vì Nhiếp Trọng Sơn, bởi vì Lưu Mộ, bọn họ thủy chung nhớ rõ chính mình là ai, cho dù đã trở thành Ác Đọa cũng chưa từng quên" "Ngài không thể tưởng tượng bọn họ đã trải qua chuyện gì, mà vào 90 năm trước, nhóm tinh nhuệ hai quân với tâm thế mở ra tương lai cho nhân loại, chinh chiến khu vực màu đỏ, lại bởi vì dĩa quay trục trặc, không thể..." "Dĩa quay của một người trục trặc, có thể lý giải là sơ sẩy, dĩa quay của tất cả mọi người đều trục trặc, ngài có biết là cái gì không?" Ngũ Cửu phảng phất như là cắn răng nói những lời này:

"Nhóm cao tầng cho rằng...nhân loại đụng vào khu vực màu đỏ, sẽ xâm phạm đến lợi ích của thế lực ngoài tháp, vì vậy bọn hắn quyết định -- thanh tẩy hai quân."

Cả người Tần Tung rút lui một bước, lộ ra vẻ mặt chấn kinh nhìn Ngũ Cửu. Ngũ Cửu nói: "Bọn họ chết đi, rồi lại lấy phương thức Ác Đọa trọng sinh, bọn họ không ôm kỳ vọng đối với Tòa Tháp, mà là khát vọng tìm đến một cái tương lai cho nhân loại!" "Ngài có thể ở trong tuyệt vọng vô biên, chờ đợi 90 năm sao? Ngài đã trải qua sự tình bạn chí thân của mình, vì bảo hộ ngài mà chết ở trước mặt sao? Hay là nói ngài đã từng gặp cảnh tượng bộ hạ,

đồng liệu của mình biến thành Ác Đọa?" Tần Tung không nói gì, nam nhân thiết huyết hốc mắt đỏ bừng. Y phảng phất như thấy được cái hình ảnh kia, chiến sĩ quân đoàn điều tra ưu tú vật lộn sống sót ở ngoài tháp. Nhóm tinh nhuệ hai quân liên hợp, ở trong tuyệt vọng phát hiện ra đã không còn đường lui. Tần Tung rất muốn hỏi lại, chẳng lẽ ngươi có sao? Nhưng khi y thấy được ánh mắt bình tĩnh của Ngũ Cửu, bỗng nhiên cảm giác được nam nhân không cao...có lẽ đã sớm trải qua hết thảy. "Nếu như chỉ là phẫn nộ, chỉ là khắc sâu, chỉ là coi đó như lịch sử...đương nhiên là cũng có ý nghĩa, những vong hồn chết đi đó có lẽ sẽ có thể nghỉ ngơi dưới cửu tuyền." "Đối với đại chúng mà nói, ta chỉ có yêu cầu như vậy." Ngũ Cửu tiến về phía trước một bước, trong đôi mắt bộc phát ra tinh quang: "Nhưng đối với ta, đối với ngài, chỉ vẻn vẹn như vậy không xứng được gọi là giác ngộ!" Tần Tung nhìn Ngũ Cửu có chút lạ lẫm, thổn thức: "Xem ra người đã trải qua rất nhiều, ngươi ở ngoài tháp...đã từng có không ít cơ duyên. Người trước kia, thế nhưng là sẽ không tán dương Ác

Đọa, nói đến Ác Đọa người đều là thái độ trắng đen rõ ràng." Ngũ Cửu không có phủ nhận. "Từ lúc nhận thức Bạch Vụ đến nay, quan niệm của ta đối với Ác Đọa không ngừng đổi mới. Trong túi da của nhân loại, chưa hẳn sẽ thật sự chứa linh hồn nhân loại. Mà không ít linh hồn đáng kính ng, cũng không có chứa ở trong túi da nhân loại" Tần Tung yên lặng suy nghĩ những lời này. "Cao tầng tà ác, có lẽ giống như chúng ta thăm dò thế giới này vậy, bộ phận triển lộ chỉ là một góc của băng sơn, trong 700 năm, chuyện như vậy đã từng phát sinh không ít. Ta cũng không phải là bị quan, nhưng lịch sử đã chứng minh qua rất nhiều lần, phía trên sẽ phạm sai lầm, hơn nữa sẽ luôn được tha thứ." Rốt cục, khi cuộc đối thoại đến đây, Ngũ Cửu nói một câu gần như mỗi người đi một ngả. "Ta rất muốn thủ hộ Tòa Tháp, muốn bảo hộ dân chúng tầng dưới cùng, muốn để cho bọn họ sống một cuộc sống tự do không bị bắt nạt, muốn mang lại trật tự cho nơi này...nhưng theo ta không ngừng thăm dò, không ngừng va chạm vào chân tướng...ta lại càng cảm thấy tuyệt vọng...cũng càng cảm giác được ––"

Ngũ Cửu hít vào một hơi thật sâu, nhìn thẳng Tần Tung: "Tòa Tháp này, không đáng cho ta thủ hộ. Đoàn Trưởng ngài là Đoàn Trưởng xuất sắc nhất, có thể có được thủ trưởng như ngài, ta thật sự rất cao hứng. Ta không có giống như Nhiếp Trọng Sơn bị thủ trưởng chán ghét, càng không có giống như Cố Hải Lâm, bị những người mà chính mình cống hiến phản bội" "Nhưng ta tin tưởng...nếu như ta tiếp tục chờ ở trong Tòa Tháp, cái ngày đó sẽ không quá xa."