Chương 1628: Mục Phù Sinh lo lắng

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1628: Mục Phù Sinh lo lắng

Đại thế sắp mở ra, khắp nơi đều nổ phong vân.

Liễu Tự Như kể lại những chuyện xảy ra gần đây một lượt.

Bao gồm chuyện Cửu Long Thần Triều, chuyện Hiên Viên gia, Hứa gia cùng với Thần giới, còn có cả Thính Phong Các……

Khi nghe đến chuyện Thất Bảo Thánh Tông bức bách Cửu Long Thần Triều liên hôn.

Sắc mặt Mục Phù Sinh và Tiểu Hắc đều hơi biến đổi.

Mục Phù Sinh bởi vì Cửu Bạch Lộ.

Còn Tiểu Hắc là bởi vì cái tên Thất Bảo Thánh Tông, khi xưa lúc tham gia tuyển chọn người thừa kế Cửu U Minh Phủ ở Phàm nhân giới, hắn đã từng gặp qua người của Thất Bảo Thánh Tông.

Chỉ là sau đó không xảy ra chuyện gì khác, Tiểu Hắc cũng không để ý đến Thất Bảo Thánh Tông nữa, nay lại nghe được cái tên này, hơn nữa còn là đỉnh cấp tông môn của Thương Huyền đại lục, trong lòng không khỏi khẽ động.

Diệp Thu Bạch, Phương Khung cùng với Thạch Sinh đều hiểu rõ mối quan hệ giữa Mục Phù Sinh và Cửu Bạch Lộ, nghe xong đều nhìn Mục Phù Sinh một cái.

Nhìn vẻ mặt hơi mất tự nhiên của Mục Phù Sinh, Phương Khung không nhịn được cười nói: "Xem ra có người thật sự động lòng rồi."

"Trước kia không phải vẫn luôn cự tuyệt Cửu Bạch Lộ sao? Còn tưởng Mục sư huynh không có cảm giác với Cửu Bạch Lộ, giờ không phải là tự vả mặt sao?"

Phương Khung cười nói.

Sắc mặt Mục Phù Sinh tối sầm, muốn phản bác nhưng lại phát hiện căn bản không mở miệng được.

Nói trong lòng không lo lắng, đó là giả.

Nói tong lòng không nóng vội, không có tâm tư muốn đi gặp Cửu Bạch Lộ ngay lập tức, cũng là gạt người.

Cửu Bạch Lộ vì hắn làm những chuyện gì trong quá trình ở chung?

Mục Phù Sinh không phải kẻ mù, cũng chẳng phải kẻ ngốc.

Sao có thể không cảm nhận được chứ?

Một bên, Hứa Dạ Minh nghi nghe đến tin tức về Hứa gia và Hiên Viên gia, sắc mặt trầm xuống.

Hai đại thế lực này là kẻ truy sát phụ mẫu hắn năm xưa.

Lục Trường Sinh buông tay nói: "Một tin tốt, một tin xấu."

"Tin tốt là, mục tiêu của các ngươi dường như đều có điểm tương đồng."

"Tin xấu là, mẹ nó, toàn là thế lực đỉnh cấp."

Nhất thời, đầu Lục Trường Sinh lại không nhịn mà cảm thấy đau đầu.

Người khác đều bắt đầu gây hấn từ một số tiểu thế lực, sau đó mới đi gây hấn với đại thế lực.

Ít nhất còn có cái quá trình.

Kết quả đám đệ tử của hắn thì sao?

Lần nào gây hấn cũng đều là thế lực đỉnh cấp, ai mà chịu nổi chứ!

Liễu Tự Như khẽ ho khan một tiếng, "Nếu đã như vậy, vậy cũng dễ làm, dù sao Diệp Thu Bạch cũng phải cùng ta rời đi, còn những người khác muốn hành động như thế nào?"

Hứa Dạ Minh suy nghĩ một chút, nói: "Ta đi cùng đại sư huynh, hiện tại ta cũng không có quá nhiều manh mối, có lẽ có thể từ phương diện này mở ra cục diện."

Giúp đỡ Ám Vực, đánh bại Thính Phong Các, đến lúc đó có được tình báo của Ám Vực, Hứa Dạ Minh sẽ dễ dàng hơn.

Nếu không ngay cả phụ mẫu hiện tại ở đâu hắn cũng không biết.

Tiểu Hắc suy nghĩ một chút nói: "Vậy ta... Theo Mục sư đệ đi, Thất Bảo Thánh Tông này có chút va chạm với ta."

Ngay sau đó, Tiểu Hắc liền nói chuyện xảy ra giữa hắn và Thất Bảo Thánh Tông.

Khóe miệng Lục Trường Sinh giật giật.

Quả nhiên, còn chưa đến Hỗn Độn giới đã chọc giận thế lực đỉnh cấp của bên kia rồi.

Thạch Sinh nói: "Vậy ta theo đại sư huynh."

Hắn còn muốn đi Thương Huyền đại lục xem thử, lúc trước ở Tinh Thần tháp của Hỗn Linh học viện, Tinh thần lĩnh vực và Thiên Huyền Cửu Tinh chính là truyền thừa của Tinh Hải tiền bối.

Lúc trước đã từng nói qua, muốn đi Thương Huyền đại lục cảm tạ đối phương.

Đã xác định xong.

Diệp Thu Bạch, Thạch Sinh và Hứa Dạ Minh đi theo Liễu công tử đến Thương Huyền đại lục.

Mục Phù Sinh và Tiểu Hắc đến Thiên Cơ đại lục, Cửu Long Thần Triều.

Còn mấy người khác thì tiếp tục ở lại Trường Sinh giới tu luyện, ổn định cảnh giới.

Về phần Thanh Tiêu học viện, đã giao cho tiên sinh tạm thời quản lý.

Theo lời Lục Trường Sinh nói, bọn hắn cần nhanh chóng tăng cường thực lực, ra ngoài trừ phi là lịch lãm để tăng cường thực lực, nếu không thì cứ ở lại Trường Sinh giới tu luyện.

Trước khi rời đi.

Lục Trường Sinh nhìn Liễu Tự Như, ánh mắt sâu thẳm nói: "Tiểu Liễu này, ngươi biết đó, đám nhãi ranh này đã đi theo ngươi rồi, nếu ngươi để mặc bọn hắn gây họa, đến lúc đó lại đến ta phải đi chùi mông, ngươi nên biết hậu quả như thế nào đi?"

Nói xong, còn lộ ra nụ cười "hiền lành" với Liễu Tự Như.

Chỉ là nụ cười rơi vào mắt Liễu Tự Như lại cực kỳ rợn người, thân thể hắn không khỏi run lên.

Hắn đã có thể tưởng tượng ra, nếu thật sự xảy ra chuyện như Lục Trường Sinh nói, sẽ có bao nhiêu đan dược bày ra trước mặt hắn...

Thế là Liễu Tự Như vội vàng cười xòa nói:

"Ta sẽ cố gắng hết sức... à không, ta nhất định sẽ trông chừng bọn họ, Lục tiền bối cứ yên tâm!"

Nói xong, lập tức quay đầu chạy biến.

...

Hai nhóm người đến Hỗn Độn Giới liền chia tay nhau.

Mục Phù Sinh và Tiểu Hắc đến Hỗn Linh học viện trước.

Theo tính tình trước đây, Mục Phù Sinh nhất định sẽ điều tra tình hình trước, đến Hỗn Linh học viện quen thuộc nhờ bọn họ giúp đỡ dò la tình hình hiện tại của Cửu Long Thần Triều và Thất Bảo Thánh Tông quả là một lựa chọn không tồi.

Chỉ là hiện tại Mục Phù Sinh lại muốn lập tức chạy đến Cửu Long Thần Triều.

Nếu không phải bọn họ đi ngang qua Hỗn Linh học viện, Tiểu Hắc lại muốn dẫn theo một trợ thủ, e rằng Mục Phù Sinh sẽ không dừng lại.

Tiểu Hắc nhìn Mục Phù Sinh, trêu chọc nói: "Xem ra ngươi lún khá sâu rồi."

Mục Phù Sinh không đáp.

Tiểu Hắc vỗ vai Mục Phù Sinh nói: "Sẽ không sao đâu, nàng cũng không yếu, yên tâm đi."

Mục Phù Sinh lúc này mới khẽ gật đầu.

Sự xuất hiện của hai người không kinh động đến những người khác.

Cả hai lặng lẽ đến chỗ Lâm phó viện trưởng.

Đàm Tông Chiếu và Cổ Thánh cũng đang ở đây.

Lúc trước, Cổ Thánh định sẽ đi theo Tiểu Hắc, dù sao cũng đã trở thành cận vệ của hắn, nhưng Tiểu Hắc bảo hắn quay về tiêu hóa và củng cố truyền thừa cho tốt, đến lúc thật sự có chuyện sẽ gọi hắn sau.

Nhìn thấy hai người Tiểu Hắc đến.

Đàm Tông Chiếu ngưng trọng nói: "Xem ra hai ngươi đã biết chuyện xảy ra ở Cửu Long Thần Triều rồi."

Tiểu Hắc gật đầu, không có ý định kéo dài thời gian, cũng không hàn huyên với bọn họ, trực tiếp nhìn Cổ Thánh nói:

"Cùng đi?"

Cổ Thánh vẫn ngậm cọng cỏ đuôi chó, đứng dậy cười toe toét nói: "Vừa hay để ngươi xem thử thực lực hiện tại của cận vệ ta đây."

Mục Phù Sinh thì nhìn về phía Lâm phó viện trưởng.

Còn chưa kịp lên tiếng, đã thấy Lâm phó viện trưởng lấy ra một quyển trục đưa cho Mục Phù Sinh nói: "Biết hai ngươi sẽ đến, trong này là tin tức về Thất Bảo Thánh Tông."

"Cũng là do viện trưởng tự mình đưa tới."

Thất Bảo Thánh Tông là tông môn đứng trên đỉnh Thương Huyền đại lục... Thậm chí là toàn bộ Hỗn Độn Giới.

Hỗn Linh học viện còn chưa với tới được tầng thứ đó, chỉ có nhân vật cấp bậc như viện trưởng mới có thể có được tin tức chi tiết hơn về Thất Bảo Thánh Tông.

Mục Phù Sinh không khách sáo, cũng không từ chối ân tình này nữa, nhận lấy rồi nói:

"Ta nợ các vị một ân tình."

Phải biết rằng, muốn Mục Phù Sinh nợ ân tình còn khó hơn lên trời.

Tiểu Hắc liếc nhìn sắc mặt u ám của Mục Phù Sinh.

Tuy người thường không nhìn ra, nhưng Tiểu Hắc vẫn có thể cảm nhận được Mục Phù Sinh đang nóng lòng.

"Được rồi, nếu đã như vậy thì chúng ta đi thôi, sau khi giải quyết xong sự tình quay lại ôn chuyện cũng không muộn."