Chương 1635: Chỉ có thể là hắ
Quý Dương là kẻ kiêu ngạo, với thực lực của hai trưởng lão mà hắn mang đến.
Theo hắn thấy trực tiếp bắt giữ Mục Phù Sinh cũng chẳng phải việc khó khăn, cho dù có Mặc gia chủ và Viện trưởng của Hỗn Linh Học Viện ở đây cũng vậy.
Thế nhưng Quý Dương lại không làm như vậy, mà lựa chọn trực diện nghênh chiến với Mục Phù Sinh.
Đó là sự kiêu ngạo của hắn.
Đương nhiên… cũng bởi vì Quý Dương cảm thấy Mục Phù Sinh căn bản không phải là đối thủ của hắn.
Song từ đầu tới cuối Quý Dương đều không hề truyền âm cho hai trưởng lão để bọn hắn ra tay.
Quý Dương không làm như vậy, không có nghĩa là các trưởng lão Thất Bảo Thánh Tông sẽ không làm như vậy.
Đối với bọn họ mà nói, thì sự kiêu ngạo của cá nhân chẳng là gì cả, mà sự kiêu ngạo của tông môn mới là thứ cần phải được bảo vệ.
Mục Phù Sinh không chỉ đến để phá hoại kế hoạch liên hôn của Thất Bảo Thánh Tông và Cửu Bạch Lộ, mà còn trực tiếp nghiền ép Thánh Tử của Thất Bảo Thánh Tông, điều này đối với Thất Bảo Thánh Tông mà nói, chẳng khác nào bị tát một cái vào mặt.
Đã dám vũ nhục Thất Bảo Thánh Tông, vậy chỉ có một con đường chết.
Nên một tên trưởng lão đã tấn công Mục Phù Sinh với tốc độ lôi đình, ngay cả Mặc gia chủ và viện trưởng Hỗn Linh Học Viện cũng không kịp phản ứng.
Cho dù có kịp phản ứng thì Luyện Hư Ấn cũng đã áp sát Mục Phù Sinh, căn bản không kịp giúp hắn đón đỡ.
Sắc mặt Cửu Bạch Lộ biến đổi, ở giữa mi tâm của nàng có nhân quả thánh quang hiển hiện!
Tiểu Hắc tràn đầy sát ý, nhưng hắn không nhìn Mục Phù Sinh mà nhìn chằm chằm vào Quý Dương.
Hắn biết với thực lực và tính cách của Mục Phù Sinh, chắc chắn đã phòng bị chuyện này và có biện pháp ứng phó.
Trưởng lão bên đối phương ra tay với Mục sư đệ, vậy thì Tiểu Hắc ta liền ra tay với Thánh Tử các ngươi, công bằng đi?
Nghĩ vậy, Tiểu Hắc liền hành động, nhấc chân lao thẳng về phía Quý Dương đang lơ lửng trên không trung.
Sắc mặt tên trưởng lão còn lại liền trở nên khó coi.
“Các ngươi thật to gan!”
Thế nhưng hắn lại bị Mặc gia chủ và Viện trưởng ngăn cản.
Nhìn Tiểu Hắc nháy mắt đã đến trước mặt mình, thần sắc Quý Dương khẽ biến, nhưng lại không còn sức lực để thi triển Thất Bảo Ấn nữa, chỉ có thể đan tay gượng đỡ một quyền của Tiểu Hắc!
Ầm!
Không có gì bất ngờ.
Dưới một quyền của Tiểu Hắc, Quý Dương hiện tại không có khả năng chống đỡ, giống như viên đạn pháo bị oanh tạc vào trong đại điện.
Trên đỉnh và mặt đất của đại điện đều xuất hiện một lỗ thủng…
Còn bên kia.
Luyện Hư Ấn đã bao vây lấy Mục Phù Sinh.
Thấy vậy, Mục Phù Sinh cũng không hề bất ngờ, ánh mắt bình thản như thể đã sớm dự đoán được Hắn giơ tay lên, lòng bàn tay như muốn duỗi vào tầng mây có lôi long rít gào, tử điện trải rộng bên trên.
Ngay sau đó nắm chặt tay lại.
Nắm lấy vài tia lôi đình chi lực hạ xuống Luyện Hư Ấn!
Giờ khắc này.
Tất cả lôi đình chi lực trong mây đen như bị Mục Phù Sinh nắm giữ trong lòng bàn tay, hóa thành một cột sáng lôi đình to lớn oanh tạc!
Vậy mà trực tiếp đánh nát Luyện Hư Ấn của tên trưởng lão kia!
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Thật không thể tin nổi.
Sao có thể như vậy?
Tên trưởng lão kia là cường giả Quân Thần cảnh trung kỳ!
Một chiêu Luyện Hư Ấn này mạnh hơn Thất Bảo Ấn hợp nhất của Quý Dương nhiều!
Thế mà lại bị Mục Phù Sinh dễ dàng hóa giải như vậy?
Tuy nhiên người ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong nghề xem môn đạo.
Chỉ những tu đạo giả có cảnh giới thấp mới có suy nghĩ như vậy.
Gia chủ Mặc gia, Viện trưởng, Cửu Bạch Lộ, hai trưởng lão của Thất Bảo Thánh Tông và cả Quý Dương vừa mới loạng choạng bò dậy khỏi hố sâu kia mới có thể hiểu rõ.
Tầng mây đen bắt đầu ngưng tụ từ khi Mục Phù Sinh dùng Thượng Cổ Thần Lôi tấn công.
Ban đầu bọn họ không để ý, chỉ cho rằng đây là dị tượng thiên địa do Thượng Cổ Thần Lôi cùng với kiếp lôi chi lực cùng lúc xuất hiện mà thôi.
Suy cho cùng, lực lượng của đạo tắc và cảnh giới đạt đến mức độ nhất định thì chỉ cần giơ tay nhấc chân cũng có thể tạo nên dị tượng thiên đia, vốn chẳng phải chuyện gì lạ.
Thế nhưng...
... Không ngờ rằng trong đó lại là kiếp lôi chi lực do Mục Phù Sinh cố ý tích tụ.
Sau đó khi tên trưởng lão kia ra tay tập kích hắn liền chuyển kiếp lôi chi lực thành lôi đình quang trụ để chống đỡ.
Chẳng phải có nghĩa là...từ lúc bắt đầu giao đấu với Quý Dương hắn đã nghĩ đến chuyện này?
Toàn bộ cường giả có mặt đều biến sắc.
Nếu quả thật là như vậy, vậy thì tên nam tử này quá đáng sợ rồi.
Người thường thì đi một bước, nhìn một bước, người nào thông minh hơn thì đi một bước, nhìn hai bước.
Còn Mục Phù Sinh lại là đi một bước, chẳng biết đã nhìn đến bao nhiêu bước sau...
Lúc này, Mục Phù Sinh cúi đầu nhìn hai tên trưởng lão, khinh miệt cười nói:
“Thấy nhục nhã nên muốn giết ta diệt khẩu sao?
Nếu như giết được ta thì thôi, nhưng mà các ngươi, những kẻ tự xưng là cường giả thế lực đỉnh cấp lại đi tập kích một vãn bối, còn không thành công, ta thấy càng mất mặt hơn.”
Hai tên trưởng lão âm trầm nhìn hắn, lửa giận tràn ngập trong mắt.
Bọn hắn muốn ra tay nhưng gia chủ Mặc gia cùng với Viện trưởng của Hỗn Linh Học Viện đã phong tỏa đường tấn công.
“Sỉ nhục Thất Bảo Thánh Tông... Ngươi xác định có thể thừa nhận cơn thịnh nộ phía sau hay không?”
Một tên trưởng lão âm trầm lên tiếng.
Mục Phù Sinh lắc đầu: “Nếu như ngay cả chút khí phách này mà Thất Bảo Thánh Tông cũng không có, vậy thì mới mất mặt, đối phó với một vãn bối mà Thất Bảo Thánh Tông còn phải dùng đến thủ đoạn truy sát như vậy... Nếu như ta là cao tầng của Thất Bảo Thánh Tông thì ta tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện mất mặt như thế này.”
Tuy biết Mục Phù Sinh đang cố ý khiêu khích.
Thế nhưng hai tên trưởng lão lại không nói gì, bởi vì những gì Mục Phù Sinh nói đều là sự thật.
Nếu như Thất Bảo Thánh Tông phái ra một lượng lớn cường giả chỉ để truy sát một vãn bối vì chuyện này... Vậy thì danh khí của Thất Bảo Thánh Tông ở Thương Huyền đại lục này coi như mất hết.
Lúc này Quý Dương cũng đã khôi phục lại chút ít lực lượng, hắn thở dốc nhìn Mục Phù Sinh nói: “Ngươi quả thật rất mạnh... Chỉ đáng tiếc, thế lực sau lưng ngươi lại không được.”
Mục Phù Sinh tỏ vẻ kỳ quái, nhưng không nói gì.
“Chuyện liên hôn, Thất Bảo Thánh Tông sẽ không hủy bỏ.”
Quý Dương nhìn về phía Cửu Bạch Lộ, sau đó lại nhìn sang Cửu Long quốc chủ.
“Tiếp theo, chính là lúc các thế lực tranh đấu, nếu như Cửu Long Thần Triều không muốn liên hôn, vậy thì cũng đồng nghĩa với việc phải gánh chịu lửa giận của Thất Bảo Thánh Tông ta.”
“Nặng nhẹ ra sao, mong Quốc chủ hiểu rõ.”
Nói đến đây.
Quý Dương nhìn Mục Phù Sinh thật sâu, sau đó trực tiếp rời đi.
Hai tên trưởng lão cũng theo sau.
Sau khi mấy người bọn họ rời đi.
Những người có tu vi thấp đều ngồi sụp xuống đất.
Các đại thần càng lộ ra vẻ mặt kinh hãi.
“Quốc chủ... Thất Bảo Thánh Tông trả thù chúng ta không gánh nổi đâu!”
"Vẫn nên đồng ý, hơn nữa có thể thông gia Thất Bảo Thánh Tông đối với Cửu Long Thần Triều mà nói là chỗ tốt."
“Đây tuyệt đối là một cuộc trao đổi lợi nhiều hơn hại!”
Ai có thể ngờ được?
Sau khi Quý Dương bị Mục Phù Sinh đánh bại, lại càng có nhiều đại thần lựa chọn đồng ý liên hôn với Thất Bảo Thánh Tông hơn?
Sắc mặt Cửu Long quốc chủ khó coi nhưng không nói gì.
Lúc này, tiếng Cửu Bạch Lộ bỗng vang lên, mọi người theo tiếng nhìn lại.
Chỉ thấy Cửu Bạch Lộ đang nắm tay Mục Phù Sinh, trên môi nở nụ cười như hoa, thế nhưng trong nụ cười ấy lại ẩn chứa sự kiên định.
“Bất kể như thế nào đi chăng nữa, bên cạnh ta cũng chỉ có một người, người đó sẽ là hắn.”