Chương 1640: Liễu Tự Như một mình vào Hiên Viên gia
Phủ đệ của Hiên Viên gia... không, phải nói là thành trì.
Mỗi ngày đều có người ra vào tấp nập muốn bái phỏng.
Bất quá những người này cơ bản đều là kiếm tu, Hiên Viên gia dù sao cũng là kiếm đạo thế gia của Thương Huyền đại lục, đồng thời cũng là một trong những thế lực có kiếm đạo cường thịnh nhất Hỗn Độn giới, muốn thử vận may bái nhập Hiên Viên gia kiếm tu nhiều vô số kể.
Chỉ là, nếu như không nhận được lời mời hoặc là thân phận không đủ, căn bản ngay cả cửa lớn cũng không vào được.
Thế nhưng vào ngày này lại có một nam tử trên mặt treo nụ cười nhàn nhạt đứng ở ngoài cửa lớn, hướng hộ vệ Hiên Viên gia ở cửa đưa ra một quyển trục trúc.
Quyển trục nhanh chóng được đưa vào, không bao lâu, nam tử liền được mời vào trong.
Điều này khiến cho những kiếm tu bên ngoài cũng muốn bái phỏng Hiên Viên gia đều là không khỏi biến sắc.
Đã có mấy trăm năm nay chưa từng có người ngoài nào có thể tiến vào Hiên Viên gia, hôm nay lại có người có thể được mời vào?
Nhất thời một vài kiếm tu hy vọng được thắp sáng lại, bước lên muốn xem bản thân liệu có thể tiến vào hay không, nhưng y như cũ bị ngăn cản ở bên ngoài.
Cảnh tượng này rơi vào trong mắt hai người đội nón lá cách đó không xa, ánh mắt cả hai lóe lên, bắt đầu truyền âm.
Hai người này chính là hai Phó Các chủ của Thính Phong Các.
“Các chủ, có một người đã tiến vào Hiên Viên gia, bất quá ở bên ngoài Hiên Viên gia chúng ta không thể động thủ, như vậy e là sẽ khiến Hiên Viên gia bất mãn, đồng thời cũng sẽ phải chịu nhiều lời gièm pha từ bên ngoài.”
Không lâu sau, một đạo âm thanh truyền đến.
“Rút lui xa một chút, bố trí nhân thủ, điều động tất cả mọi người của Thính Phong Các ở gần đó đến, chờ đối phương ra ngoài lập tức bắt sống, nhớ kỹ là bắt sống!”
“Minh bạch.”
……
Giờ phút này.
Bên trong Hiên Viên gia.
Liễu Tự Như được sắp xếp ở một gian điện phụ, hiển nhiên là không được coi trọng.
Bất quá Liễu Tự Như vẫn có thể lý giải được, Hiên Viên gia dù sao cũng là gia tộc cổ xưa đã chiếm giữ Thương Huyền đại lục từ lâu, hơn nữa nội tình cực kỳ thâm hậu, ở Thương Huyền đại lục có thể được xưng là thế lực đỉnh cao.
Lúc này, một nam tử trung niên bước tới, ngồi xuống chiếc ghế chủ vị, híp mắt đánh giá Liễu Tự Như, nhưng cũng không nói gì.
Khí tức của đối phương vô cùng cường đại, áp lực vô hình cũng không ngừng xoay quanh người Liễu Tự Như.
Nói đến, cỗ khí tức này so với Liễu Tự Như mạnh hơn rất rất nhiều.
Thế nhưng… cũng không biết là do ở bên cạnh Lục Trường Sinh và cây liễu đã lâu hay là do nguyên nhân từ những viên đan dược kỳ quái kia.
Cỗ uy áp cùng khí tức này đối với Liễu Tự Như căn bản không có tác dụng lớn, chỉ là nhắm hai mắt lại nhấm nháp trà, cũng không lên tiếng, dù sao mục đích đến đây của bản thân đã được ghi rõ trong quyển trục, cứ chờ đối phương ra chiêu trước là được.
Có đôi khi, cho dù là luận bàn hay đàm phán, bên nào ra tay trước liền để lộ sơ hở trước một bước.
Đại trưởng lão cùng những người khác của Hiên Viên gia bên cạnh đều lộ vẻ kinh hãi nhìn cảnh tượng này.
Rõ ràng cảnh giới của Liễu Tự Như nhìn qua kém xa so với gia chủ, vì sao lại không có chút việc gì?
Ngay cả Hiên Viên Thuấn cũng hơi nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ tò mò.
Hai người nhìn qua rất bình thản, nhưng trên thực tế đã giằng co với nhau suốt một nén nhang.
Lúc này, Hiên Viên Thuấn mới nhịn không được mà nói: “Vị bằng hữu này chính là Ám vực chi chủ?”
Liễu Tự Như cười lắc lắc tay, nói: “Nói như vậy cũng không hẳn, chỉ là người chủ sự của Ám Vực ở Hỗn Độn giới thôi.”
Hiên Viên Thuấn nhíu mày.
Người chủ sự ở Hỗn Độn giới là có ý gì?
Hỗn Độn giới là đại giới mạnh nhất trong Lục giới đi?
Hiên Viên Thuấn không khỏi hít sâu một hơi, sau đó thản nhiên nói: “Đã tự mình tìm đến tận cửa, vậy hẳn là có chuyện quan trọng muốn nói?”
Trong quyển trục không hề viết rõ lý do Liễu Tự Như đến đây.
Liễu Tự Như không khỏi mỉm cười, nhìn Hiên Viên Thuấn rồi nói:
“Trong khi còn chưa biết lý do ta đến đây mà đã cho ta vào, ta nghĩ Hiên Viên gia chủ nhất định đoán được điều gì rồi đúng không?”
Ngón tay Hiên Viên Thuấn gõ nhẹ lên tay vịn bằng gỗ, tay còn lại chống cằm nhìn chằm chằm Liễu Tự Như, thản nhiên nói:
“Nghe nói Ám Vực của các ngươi đang tranh giành thị trường với Thính Phong Các?”
Không hề trả lời thẳng vào câu hỏi của Liễu Tự Như mà nói bóng gió: “Xem ra các ngươi rất tự tin.”
“Đương nhiên.” Liễu Tự Như gật đầu.
“Ồ? Tự tin như vậy sao?”
Hiên Viên Thuấn không khỏi nhếch môi.
“Một thế lực mới nổi mà lại kiêu ngạo như thế, chẳng lẽ không sợ cây to đón gió, vạn nhất xảy ra chút sai lầm nào đó sẽ bị hất bay sao?”
Đại trưởng lão bên cạnh nghe vậy thì thầm đồng ý.
Không sai.
Nếu Ám Vực muốn đối đầu với Thính Phong Các, vậy thì nhất định không được phép xuất hiện bất kỳ sai lầm nào, huống chi hiện tại lại là thời kỳ Thính Phong Các bị lung lay căn cơ, lúc này mà xảy ra sai sót, không chỉ tiếp thêm mạng sống cho Thính Phong Các, Ám Vực ít nhất trong vòng ngàn năm không thể nào đối đầu trực tiếp với Thính Phong Các được.
Ngươi xem, chẳng những là Thính Phong Các, ngay cả Ám Vực kia cũng xảy ra sai sót...
Đại bộ phận thế lực đều nghĩ như vậy, cho nên lựa chọn Thính Phong Các đã vững gót từ lâu vẫn hơn.
Nguyên nhân không gì khác.
Ám Vực không có căn cơ ở Hỗn Độn giới.
Khả năng chịu đựng tự nhiên không lớn bằng Thính Phong Các.
Thế mà không ngờ Liễu Tự Như không chút do dự, thậm chí còn chưa suy nghĩ một chút, vẻ mặt nghiêm túc, thản nhiên đáp:
"Đạo lý này ta tự nhiên biết, sai lầm không thể nào chỉ có một chút, dù sao chúng ta cũng vô cùng nóng lòng muốn ở đứng vững gót chân ở Thương Huyền đại lục, tính chân thực của tình báo đều là đã nghiêm túc kiểm tra."
Nói đến đây.
Liễu Tự Như nhìn Hiên Viên Thuấn cười cười, ý vị thâm trường nói: "Đương nhiên, tình báo mà Hiên Viên gia cần chỉ cần Âm Vực có, vậy thì tuyệt đối có thể bảo đảm tính chân thực."
Nghe đến đây.
Hiên Viên Thuấn cười lớn, "Ha ha ha ha! Được! Có chút khí phách, quả nhiên là người dám đối đầu với Thính Phong Các."
Đoạn đối thoại của hai người, cũng không nói rõ mục đích.
Liễu Tự Như muốn Hiên Viên gia gia tăng áp lực lên Thính Phong Các.
Hiên Viên Thuấn cũng biết, đối phương vào lúc này tìm đến, hơn nữa còn là đến tận Hiên Viên gia bọn họ, tự nhiên là muốn cho Thính Phong Các một nhát dao chí mạng.
Vậy thì, phương pháp tốt nhất chính là đưa tình báo mà Hiên Viên gia muốn đến tận tay.
Dưới sự thăm dò của hai con cáo già, đều đạt được đáp án mà đối phương muốn.
"Vậy, ngươi cảm thấy phần tình báo chân thực này của các ngươi trị giá bao nhiêu?" Hiên Viên Thuấn hỏi.
Liễu Tự Như cười cười: "Ngươi cảm thấy phần tình báo này đối với Hiên Viên gia mà nói quan trọng không?"
Hiên Viên Thuấn gật đầu: "Yên tâm, chỉ cần bảo đảm tính chân thực của tình báo, Hiên Viên gia sẽ không để ngươi thất vọng."
"Vậy có thể thương lượng, dù sao cũng phải đổi một chỗ trang trọng một chút mới xứng với giá trị của phần tình báo này, đúng không Hiên Viên gia chủ?"
Liễu Tự Như đảo mắt nhìn xung quanh, cười híp mắt nói.
Hiên Viên Thuấn sửng sốt, bỗng nhiên đứng dậy cười lớn: "Vậy thì mời Liễu chủ sự theo ta đến chính điện!"
Nghe được những lời này.
Các vị trưởng lão đều là vẻ mặt ngưng trọng.
Hiên Viên chính điện, từ xưa đến nay người ngoài có thể bước vào chính điện không quá một bàn tay.
Hiện tại, chính điện cũng lần đầu tiên nghênh đón người ngoài có tu vi còn chưa đạt đến Quân Thần Cảnh...