Chương 1642: “Ỷ lớn hiếp nhỏ”
Bích Hà lĩnh.
Khu vực này được một thế lực nhị lưu đỉnh cấp tên là Bích Hà tông cai quản, tông chủ họ Hứa, tên Nghi.
Mà ở một khe núi hoang vắng ít ai lui tới sâu trong Bích Hà lĩnh, đám người Diệp Thu Bạch, Tiểu Hắc, Cổ Thánh, Thạch Sinh, Mục Phù Sinh, Cửu Bạch Lộ, Hứa Dạ Minh và Liễu Tự Như đang tập trung ở đây.
Nơi này cũng là nơi Liễu Tự Như đánh dấu trên tình báo là có liên quan đến Diệp Thu Bạch để đưa cho Hiên Viên gia.
Diệp Thu Bạch nhìn Mục Phù Sinh đang liên tục bố trí phù triện và trận pháp ở xung quanh thì bất đắc dĩ nói: “Được rồi được rồi, ngươi cũng đã kiểm tra hơn mười lần rồi, chắc chắn không có vấn đề gì đâu.”
Nói thì nói như vậy, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc kia của Mục Phù Sinh, Diệp Thu Bạch vẫn cảm thấy ấm áp trong lòng.
Mục Phù Sinh không quay đầu lại mà nói: “Không được, nhất định phải đảm bảo chắc rằng không có gì ngoài ý muốn xảy ra… Hơn nữa, cho dù đã chắc chắn rồi thì cũng phải xem còn chỗ nào nhét thêm phù triện được nữa không. Điều này cũng tăng thêm vài phần an toàn cho đại sư huynh ngươi.”
Diệp Thu Bạch còn định nói gì đó thì lại nghe Tiểu Hắc cười nói: “Được rồi đại sư huynh, ngươi đừng quản Mục sư đệ nữa, ngươi còn không biết tính tình của hắn sao? Đoán chừng hắn phải kiểm tra cho đến khi đối phương tới mới thôi.”
“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, vì sao lại chọn chỗ này?”
Nói đến đây, Tiểu Hắc nhìn về phía Liễu Tự Như.
Với tính cách của Liễu Tự Như, chắc chắn sẽ không tự nhiên mà chọn nơi này.
Liễu Tự Như chỉ cười cười và nói: “Đến lúc đó các ngươi sẽ biết, nhớ kỹ kế hoạch hết chưa?”
Mọi người khẽ gật đầu.
Nói tóm gọi lại thì khi Hiên Viên gia tới, những người khác sẽ nhanh chóng rời khỏi Bích Hà lĩnh, tránh cho bị phát hiện.
Còn Diệp Thu Bạch thì sau khi đám người Hiên Viên gia đến, hắn sẽ giả vờ như đang bế quan tu luyện ở đây, sau đó dùng hết khả năng để đánh nhau một trận với đối phương.
Cuối cùng, trong tình huống bị bức ép đến đường cùng thì sẽ kích hoạt mấy trăm tấm Thiên Lôi Độn Phù, kết nối lại tạo thành một đại trận truyền tống và rời đi.
Làm thế mới không khiến cho Hiên Viên gia nghi ngờ chuyện này đều là kế hoạch được sắp xếp sẵn của bọn họ.
“Được rồi, tiếp theo đều giao cho ngươi.”
Nói đến đây, Liễu Tự Như nhìn Diệp Thu Bạch, nghiêm túc dặn dò: “Mọi chuyện đều phải cẩn thận, nếu nhận thấy có điều gì đó không ổn thì dù kế hoạch có thất bại cũng phải lấy bảo toàn tính mạng làm trọng.”
Mặc dù bên ngoài thì lúc nào Lục tiền bối cũng tỏ ra nghiêm khắc với Diệp Thu Bạch và đám đệ tử, luôn miệng nói rằng nếu không thu nhận bọn họ thì sẽ không gặp nhiều phiền phức mệt mỏi như thế, không bị quấy rầy giấc ngủ.
Thế nhưng trong nội tâm Lục Trường Sinh vẫn luôn chú ý đến an toàn của các đệ tử, rất coi trọng bọn hắn.
Nếu như Diệp Thu Bạch thật sự xảy ra chút chuyện gì.
Chỉ sợ toàn bộ Hỗn Độn giới cũng không được yên bình.
Đương nhiên… Bản thân Liễu Tự Như không chết cũng bị lột da.
Nghĩ đến thủ đoạn của Lục Trường Sinh, Liễu Tự Như không khỏi rùng mình một phát.
Diệp Thu Bạch cười khẽ, phất tay áo nói: “Liễu thúc à, ngươi cứ yên tâm đi. Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng đầy đủ như thế, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu.”
Vừa dứt lời, Diệp Thu Bạch liền khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển Thái Sơ Kiếm Kinh, khí tức dao động giống như sắp đột phát.
Đó cũng không phải giả vờ, bởi vì đạo cơ của Diệp Thu Bạch quá mức vững chắc, chỉ cần hắn muốn đột phát thì bất cứ lúc nào cũng có thể đột phát đến cảnh giới tiếp theo.
Nhưng mà từ trước đến nay, Diệp Thu Bạch luôn áp chế cảnh giới đến khi nào thật sự không áp chế nổi nữa mới lựa chọn đột phá.
Thấy thế, đám người Liễu Tự Như cũng nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Nhưng bên trong số phù triện mà Mục Phù Sinh bố trí có phù triện giám thị, lúc nào cũng có thể theo dõi được tình hình của Diệp Thu Bạch.
Quả nhiên, không bao lâu sau, đám người Hiên Viên gia đã chạy đến Bích Hà lĩnh.
Tình báo của Liễu Tự Như chỉ nói Diệp Thu Bạch đang ở trong Bích hà lĩnh nhưng không chỉ ra vị trí cụ thể, đó cũng vì tránh cho đối phương nảy sinh nghi ngờ.
Sau khi Hiên Viên gia đến đây cũng tận lực che giấu khí tức của mình đi, hiển nhiên là sợ đánh rắn động cỏ.
Trong đám người Hiên Viên gia có đại trưởng lão, nhị trưởng lão và Hiên Viên Quân Nho.
Bọn họ mất nửa ngày để tìm kiếm vị trí của Diệp Thu Bạch.
Sau khi Hiên Viên Quân Nho và đám dòng chính cao tầng của Hiên Viên tìm được Diệp Thu Bạch đang trong “Thời khắc tu luyện mấu chốt” thì đều có vẻ mặt vui mừng.
Đồng thời đại trưởng lão lấy ra một khối ngọc bội, truyền âm thông báo: “Gia chủ, tình báo của Ám Vực không sai, Diệp Thu Bạch đang ở đây!”
Sau đó lập tức thu hồi ngọc bội.
Rất nhanh, cuồng phong nổi lên gào thét!
Hơn mười người của Hiên Viên gia đều bộc phát khí tức, vây quanh Diệp Thu Bạch.
Khí tức mãnh liệt đầy áp lực lan rộng khắp khu vực này, muốn trấn áp Diệp Thu Bạch!
Chẳng mấy chốc, kiếm khí tuôn trào như lũ, ngập tràn khắp Bích Hà lĩnh!
Đương nhiên cũng kinh động đến Bích Hà tông.
Diệp Thu Bạch mở hai mắt ra, vẻ mặt ngưng trọng nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn đến Hiên Viên Quân Nho, nói: “Là ngươi?”
Hiên Viên Quân Nho không nhận ra điều bất thường, hắn nhìn Diệp Thu Bạch, cười lạnh nói: “Lúc trước khi cướp đoạt truyền thừa với Hiên Viên gia chúng ta, liệu ngươi có nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay?”
Diệp Thu Bạch trầm giọng nói: “Ai có năng lực thì lấy được truyền thừa, từ lúc nào mà biến thành của riêng Hiên Viên gia các ngươi.”
Hiên Viên Quân Nho gật đầu tán đồng, nói: “Đúng là ai có năng lực thì đạt được truyền thừa…
Nhưng mà, nghĩ thế nào cũng thấy ta có năng lực hơn ngươi nhiều, không chỉ là về thực lực và thiên phú của bản thân, mà quan trọng hơn cả là ta đến từ Hiên Viên gia…”
Bối cảnh, đúng thật cũng tính là thực lực của một người.
Nghe có vẻ rất không công bằng.
Nhưng mà…. Nội tình mà thế lực của người khác đã tích lũy suốt trăm ngàn vạn năm, dựa vào cái gì mà ngươi chỉ cần khổ tu mấy chục mấy trăm năm là có thể đuổi kịp?
Vậy chẳng phải là không công bằng đối với những thế lực đã tích lũy nội tình suốt bao nhiêu năm tháng kia sao?
Đương nhiên…. Nếu so sánh bối cảnh thì Diệp Thu Bạch mạnh hơn Hiên Viên gia nhiều.
Chẳng qua đối phương không biết mà thôi.
Chỉ thấy Hiên Viên Quân Nho đưa tay ra, cười gằn nói: “Được rồi, giao truyền thừa ra đây, có lẽ chúng ta có thể tha cho ngươi một mạng… Không đúng, thân ngươi có kiếm cốt, kiếm cốt phải được rút ra từ trong cơ thể ngươi, vậy nên ngươi vẫn phải chết.”
Mà lúc này, trên không trung lại có vài đạo khí tức cường đại đến gần.
Là người của Bích Hà tông đến.
Đứng đầu là một lão giả, cũng là tông chủ của Bích Hà tông - Hứa Nghi.
Hứa Nghi nhíu mày nói: “Hiên Viên thị? Không biết Hiên Viên thị đến Bích Hà tông chúng ta có chuyện gì?”
Đại trưởng lão của Hiên Viên thị ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Nghi, lạnh lùng nói: “Chỉ là truy đuổi một người mà thôi, không liên quan gì đến Bích Hà tông các ngươi. Xong việc sẽ tự rời đi, không quấy rầy.”
Lúc này, Hứa Nghi và các nhân vật cao tầng trong Bích Hà tông cũng nhìn Diệp Thu Bạch.
“Ồ? Hiên Viên thị phái ra đông người như vậy chỉ để truy đuổi một tiểu bối?”
Gương mặt Hứa Nghi nở một nụ cười lạnh lùng.
Đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, đáp: “Đã nói không liên quan gì đến Bích Hà tông các ngươi! Hay là ngươi muốn đại biểu cho Hứa gia can thiệp?”
Hứa Nghi vốn là chi thứ của Hứa gia.
Bích Hà tông cũng là thế lực chi thứ của Hứa gia.
Hứa Nghi khoát tay áo nói: “Chỉ cần các ngươi không đụng chạm gì đến Bích Hà tông thì xin cứ tự nhiên.”
Lúc này, Diệp Thu Bạch đã rút Vân Thương kiếm ra, ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Quân Nho, cười nói: “Muốn truyền thừa và kiếm cốt? Vậy tự đến lấy bằng chính thực lực của ngươi đi.”
Hiên Viên Quân Nho nghe vậy thì cười to: “Chỉ bằng ngươi?”
Trước đó tại truyền thừa chi địa, thậm chí Diệp Thu Bạch còn chưa độ qua lôi kiếp.
Bây giờ sao có thể là đối thủ của hắn?
“Nhưng mà…. Nếu ngươi muốn, ta sẽ phá lệ, ỷ lớn hiếp nhỏ mà giết ngươi vậy.”