Chương 1668: Kéo dài thọ nguyên!
Đúng vậy.
Quả thật tác dụng phụ cũng không đáng kể.
Chỉ là có chút ảnh hưởng đến hình tượng.
Cảnh giới của Huyền Chủ rất cao, cho nên tình trạng của hắn không kéo dài ba ngày như Liễu Tự Như, chỉ mất nửa ngày đã ổn định.
Sau khi tỉnh lại, trong đôi mắt mờ mịt của Huyền Chủ thoáng hiện một tia tức giận, liếc nhìn qua Thương Huyền viện trưởng, Hứa Dạ Minh, Diệp Thu Bạch và...
Thôi bỏ đi, không đánh lại hắn.
"Chuyện hôm nay… các ngươi hiểu chứ?"
Thương Huyền viện trưởng ho khan một tiếng, gật đầu nói: "Hiểu!"
Diệp Thu Bạch mỉm cười, trực tiếp hỏi: "Tiền bối, hôm nay đã xảy ra chuyện gì?"
Ánh mắt Hứa Dạ Minh chứa đầy hàm ý, chỉ lặng lẽ quay đầu sang hướng khác.
Vừa nhìn đã biết chắc chắn tên tiểu tử Diệp Thu Bạch này đã ghi nhớ mọi chuyện, để sau này lợi dụng làm chuyện xấu xa nào đó.
Ngay sau đó, Thương Huyền viện trưởng chợt nhớ đến điều quan trọng, vội vàng hỏi: "Huyền Chủ đại nhân, những vết thương cũ đó thế nào rồi?"
Huyền Chủ khẽ gật đầu, dường như mí mắt đã không còn nặng nề như trước, còn có thể dư lực mà nhẹ nhàng cười nói:
"Đã hồi phục hoàn toàn."
Nói đến đây, hắn nhìn Lục Trường Sinh và nói: "Các hạ có năng lực luyện đan lợi hại nhất mà ta từng gặp, không ai sánh được."
Nếu không có tác dụng phụ đáng xấu hổ kia thì tốt hơn…
Lục Trường Sinh chỉ phất tay: "Được rồi, bắt đầu giai đoạn tiếp theo thôi."
Huyền Chủ khẽ ngẩn người: "Ngươi đã nghĩ ra cách rồi sao?"
"Cũng coi như thế."
Lục Trường Sinh bình thản đáp, giống như đang nói về một chuyện vô cùng bình thường: "Lúc nãy khi ngươi làm trò quái dị thì ta đã nghĩ ra cách rồi."
Mặc dù chỉ trong vòng một nén nhang mà Lục Trường Sinh đã nghĩ ra cách kéo dài thọ nguyên cho hắn
Nhưng có thể không nhắc đến ba chữ “ trò quái dị” kia được không!!!
Kéo dài thọ nguyên.
Bốn chữ này rất thường gặp ở tu đạo giới.
Tuy rằng rất khó khăn, nhưng cũng không phải là chuyện không thể làm được.
Thông thường, mọi người đều tiến hành kéo dài thọ nguyên bằng cách nhờ vào đan dược.
Nhưng mà đối với một cường giả có cảnh giới như Huyền Chủ, những loại đan dược thông thường đã không còn tác dụng.
Tuy nhiên… theo suy nghĩ của Lục Trường Sinh, thọ nguyên, nếu xét theo nghĩa rộng thì chẳng phải chỉ cần lấp đầy sinh cơ trong cơ thể là được sao?
Nếu vậy, chỉ cần liên tục rót sinh chi ý vào trong cơ thể là đủ rồi.
Nhưng chuyện này cũng không đơn giản như vậy.
Thọ nguyên không chỉ là sinh cơ, mà còn là một loại quy tắc trong thiên địa, là một quy tắc gần như không thể thay đổi.
"Vậy thì… vì sao khi cảnh giới tăng lên thì lại có thể kéo dài thọ nguyên?"
Nghĩ đến đây, trong đầu Lục Trường Sinh chợt lóe lên một ý tưởng.
Ở kiếp trước trên Trái Đất, tại sao con người lại chết?
Cái chết này cũng không bị giới hạn ở một độ tuổi cụ thể.
Ví dụ như có người mới bảy tám mươi tuổi đã qua đời, nhưng căn cứ theo tin tức tương đối đáng tin, lại có người sống đến 122 tuổi.
Rất rõ ràng, nguyên nhân là do lão hóa.
Khi tuổi tác tăng lên, các cơ quan và tế bào trong cơ thể bắt đầu bị lão hóa.
Như vậy, có thể hiểu tăng cảnh giới lên không chỉ là giúp nâng cao thực lực, mà còn có thể tiến hành cường hóa các cơ quan và tế bào trong cơ thể đang dần lão hóa hay không?
Nếu thế khi rót sinh cơ vào, đồng thời cường hóa các cơ quan và tế bào đang lão hóa, chẳng phải có thể kéo dài thọ nguyên?
Mặc dù trong kiếp trước chuyện này là bất khả thi… Hoặc chí ít là trong thời đại của Lục Trường Sinh thì không thể làm được.
Nhưng ở tu đạo giới này, với năng lực của hắn bây giờ, hắn có thể thử một lần!
Nghĩ vậy, Lục Trường Sinh tiến tới đặt tay lên đầu rồng của Huyền Chủ, hắn thả một sợi thần thức vào thăm dò, kiểm tra tình hình bên trong cơ thể Huyền Chủ.
Quả nhiên.
Tuy rằng cấu tạo bên trong cơ thể Huyền Chủ khác biệt so với nhân tộc, nhưng các cơ quan nội tạng đã lão hóa nghiêm trọng, có thể nói đã gần như mất đi toàn bộ những chức năng cơ bản.
Hiện tại Huyền Chủ còn sống được, hoàn toàn là nhờ vào việc vận chuyển tiên khí trong cơ thể để giữ lại chút hơi tàn.
Vậy thì… thử rót vào một chút sinh chi ý.
Nghĩ gì làm nấy.
Một luồng lục quang yếu ớt dọc theo cánh tay Lục Trường Sinh, tụ lại vào trong lòng bàn tay hắn, sau đó liên tục chảy vào cơ thể Huyền Chủ.
"Sinh chi ý?"
Huyền Chủ nhìn Lục Trường Sinh, hơi sửng sốt, sau đó cười khổ: "Dù rằng sinh chi ý rất hiếm có, nhưng ta đã sống lâu đến vậy, cũng đã từng thử qua phương pháp này. Ta từng tìm được một pháp bảo chứa đựng sinh chi ý, kết quả vẫn không có tác dụng."
Đúng thế.
Lục Trường Sinh điều khiển sinh chi ý uốn lượn quanh các cơ quan lão hóa trong người Huyền Chủ.
Lúc đầu quả thật có tác dụng, nhưng sinh chi ý cũng bị tiêu hao rất nhanh, khi đã tiêu hao hết thì các cơ quan lại trở lại trạng thái ngập tràn tử khí.
Thế nhưng Lục Trường Sinh không thể nào đi theo Huyền Chủ mãi để liên tục truyền sinh chi ý cho hắn được.
"Ngươi thấy đó, vậy nên đừng phí công vô ích nữa."
Trong lòng Huyền Chủ thoáng hiện chút thất vọng, cười khổ nói: "Ta sẽ cho ngươi tin tức về Nữ Oa, ngươi nên từ bỏ đi thôi."
Nhưng Lục Trường Sinh không nghe.
Hắn vẫn tiếp tục suy nghĩ.
Những suy nghĩ trước đó đã giúp hắn nắm được manh mối, bây giờ chỉ cần xác minh suy nghĩ của hắn có đúng không.
Nguyên nhân khiến các cơ quan và tế bào lão hóa là gì?
Telomere. (*)
(*) Telomere là 1 đoạn DNA có trình tự (TTAGGG) lặp lại nhiều lần ở đầu mỗi nhiễm sắc thể. Độ dài của telomere có thể coi như là một đồng hồ sinh học để xác định “tuổi thọ” của tế bào và các cơ quan.
Đó là một cấu trúc đặc biệt được tạo thành từ DNA và protein.
Mỗi khi tế bào phân chia, telomere trên nhiễm sắc thể sẽ bị cắt ngắn một lần, số lần phân chia càng nhiều thì telomere cũng càng lúc càng ngắn.
Đến khi bọn chúng biến mất, tế bào sẽ không còn khả năng phân chia nữa, các chức năng của cơ quan trong cơ thể dần suy yếu, và quá trình lão hóa cũng bắt đầu diễn ra.
Nói cách khác, sự lão hóa của các cơ quan trong cơ thể Huyền Chủ hiện tại là do telomere đã biến mất.
Nhưng Lục Trường Sinh chưa từng thấy telomere, làm sao có thể tìm ra nó... Huống chi trong cơ thể Huyền Chủ cũng không còn thứ này nữa.
Cho nên chỉ cần tế bào tiếp tục phân chia, thì có thể ngăn chặn… Không, có thể khôi phục lại hoạt tính cho các cơ quan.
Càng nghĩ, mạch suy nghĩ trong đầu Lục Trường Sinh càng rõ ràng hơn.
Chỉ cần tế bào khôi phục lại hoạt tính là được!
Vì vậy không phải sinh chi ý không có tác dụng, mà là đã dùng sai chỗ.
Nếu trực tiếp dùng trên các cơ quan thì chỉ là trị được phần ngọn không trị được tận gốc.
Tế bào quá nhỏ, vậy nên phải khống chế sinh chi ý, chia nhỏ lực lượng ra thành những viên cầu cực nhỏ, nhỏ đến mức có thể chính xác mà bao phủ lên từng tế bào.
Nghĩ vậy, Lục Trường Sinh liền bắt đầu thử nghiệm.
Nhưng… Muốn phân giải lực lượng thành kích cỡ nhỏ như thế, đối với yêu cầu khống chế lực lượng pháp tắc mà nói, gần như không thể làm được.
...
Ừm, nhưng dù gì cũng là Lục Trường Sinh.
Chỉ mất hai ngày, rốt cuộc Lục Trường Sinh vẫn có thể phân tách sinh chi ý thành vô số viên cầu nhỏ không thể thấy bằng mắt thường, bao phủ lên từng tế bào của Huyền Chủ.
Những tế bào đã mất hoạt tính và không thể phân chia, bây giờ bắt đầu hoạt động trở lại.
Đúng như những gì Lục Trường Sinh dự đoán, tế bào bắt đầu phân chia kết hợp với sinh chi ý liên tục cung cấp sinh cơ cho các cơ quan, các cơ quan trong cơ thể bắt đầu dần hồi phục!
Huyền Chủ có thể cảm nhận rõ được sự thay đổi bên trong cơ thể mình.
Trong phút chốc, hắn nhìn về phía Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy khiếp sợ.
Người này… Lại có thể đi ngược lại với quy tắc thiên địa vốn không thể thay đổi sao?