Chương 1674: Hứa gia và Hiên Viên gia đồng loạt xuất chiến!
“Cũng không biết trên đường đi sẽ có bao nhiêu người theo dõi chúng ta.”
Diệp Thu Bạch đứng trên thân kiếm, chắp hai tay ra sau lưng khẽ cười, gió mạnh thổi tà áo trắng của hắn bay phần phật, nhìn vô cùng thong dong, không có vẻ gì là lo lắng.
Hứa Dạ Minh nhún vai không nói gì, trong mắt cũng không hề có một chút lo sợ, chỉ có sự kích động… Bây giờ hắn đã cách rất gần với bí ẩn năm đó.
Diệp Thu Bạch là người có nhiều kinh nghiệm, đã trải qua rất nhiều lần gặp nguy hiểm, cho nên không thấy căng thẳng.
Hứa Dạ Minh cũng vậy, trước khi gặp được Lục Trường Sinh, hắn đã có thể một mình che giấu bí mật của Sơn Hải Kinh, cũng từng thử nghiệm năng lực của Sơn Hải Kinh trong nội bộ các thế lực lớn.
Hoàn cảnh sinh hoạt trên mũi dao nhiều năm như vậy, đã rèn luyện nên tâm cảnh hiện giờ cho Hứa Dạ Minh.
Kỳ Ngộ nhìn hai người, cười nói:
“Không có chút lo lắng nào sao? Phải biết rằng đối phương đã nắm rõ khả năng chiến đấu của chúng ta, chỉ có hai vị Thân Vương là có chiến lực cấp cao. Đến lúc đó vì để bảo đảm sẽ không có gì ngoài ý muốn, chắc chắn đối phương phái ra không ít người.”
Hứa Dạ Minh cười nói: “Không còn cách nào, chỉ dựa vào theo dõi thôi thì không có tiến triển. Phải thuận theo ý đồ của đối phương, không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con.”
“Vậy các ngươi còn chuẩn bị gì khác không?”
Kỳ Ngộ nghi ngờ hỏi: “Giống như Mục huynh, bố trí mấy ngàn tấm phù triện trên đường đi hay gì đó?”
“Chỉ có phù triện sư hiểu biết rất sâu về phù triện, đồng thời có được lực lượng thần hồn mạnh mẽ như Mục sư đệ mới có thể làm được chuyện đó.”
Diệp Thu Bạch lắc đầu phủ định suy nghĩ của Kỳ Ngộ: “Chúng ta không am hiểu mà đi bố trí phù triện, sẽ rất dễ bị đối phương phát hiện ra được.”
“Vậy phiền phức rồi.” Kỳ Ngộ nói.
Phiền phức?
Cũng không phiền phức đến vậy.
Nếu như lúc trước không được viện trưởng gọi đến, có lẽ bọn hắn đã do dự rốt cuộc có nên thuận theo ý đồ của tứ trưởng lão hay không, bây giờ đã không giống.
…
Trên thực tế, muốn từ Thương Huyền học viện trở về Phàm Nhân giới thì chỉ cần dùng không gian tiết điểm do Lục Trường Sinh bố trí là được.
Nếu như chỉ đơn giản đi đường, với thực lực của đám Diệp Thu Bạch, sau khi đến biên giới Thương Huyền đại lục thì đã qua bảy ngày.
…
Ở trong đó, ngoại trừ những dãy núi trùng điệp ra, chỉ có bình nguyên và rừng rậm rộng lớn hoang vu không dấu chân người.
Nhưng vì đề phòng đối phương ra tay ở bình nguyên không có chỗ ẩn nấp, đám người Diệp Thu Bạch đã cố ý đi vòng quanh các dãy núi, ngự không mà đi.
Vào ngày thứ tám, lúc mặt trời vừa dâng lên.
Rốt cuộc đối phương cũng ra tay.
Từng đạo khí tức mạnh mẽ như trời sập đè xuống đám người Diệp Thu Bạch, Hứa Dạ Minh.
Vài bóng người xuất hiện phía sau bọn họ.
“Chạy đủ rồi chứ? Đi đường liên tục bảy ngày, hay là nghỉ ngơi một chút, đến Hứa gia ngồi đi?”
Giọng nói rất quen thuộc.
Đám người Hứa Dạ Minh dừng lại, quay đầu nhìn thấy là tứ trưởng lão đang cười lạnh.
“Lần sau ghé thăm Hứa gia cũng được, mà chẳng phải tứ trưởng lão là người của Thương Huyền học viện sao? Vì sao lại mời đến Hứa gia?”
Hứa Dạ Minh cười nhạt nói.
Nghe vậy, tứ trưởng lão cười lạnh một tiếng:
“Mặc dù không biết ngươi đã dùng thủ đoạn gì để thể hiện ra huyết mạch Kỳ Lân ở Giám Huyết điện, còn làm cho Kỳ Lân tộc phải hỗ trợ ngươi.
Nhưng có phải ngươi đã coi thường trực giác của ta quá rồi không? Bây giờ còn giả vờ?”
Hứa Dạ Minh cười cười: “Ngươi không sợ tính sai sao?”
Câu này nói ra, cũng tức là Hứa Dạ Minh đã thừa nhận mình là dòng dõi của Hứa Thương Hải.
Nhưng mà hiện tại che che giấu giấu cũng không còn ý nghĩ gì nữa.
“Không giả vờ nữa à?”
Tứ trưởng lão cười nhe răng:
“Nếu tính sai, ta và Hứa gia sẽ bồi thường cho ngươi. Nên nếu ngươi cảm thấy vẫn có thể che giấu được khi đi đến Hứa gia, thì thử một chút xem?”
“Đừng nghĩ đến phản kháng, vì đảm bảo sẽ không có gì sơ sót, lần này chúng ta đã phái ra không ít người. Ngươi nên lấy đó làm vinh dự.”
Lúc này, vẻ mặt Xích Viêm Thân Vương ở một bên trở nên ngưng trọng, nhắc nhở:
“Đối phương có chín người, ngoại trưởng đám đệ tử thân truyền của tứ trưởng lão, cảnh giới của những người khác không thua kém gì chúng ta, thậm chí có người còn mạnh hơn.”
“Trong đó có bốn người đến từ Hứa gia, ba tên trưởng lão, còn có một tên cung phụng. Ba tên khác là trưởng lão Hiên Viên gia.”
“Cảnh giới của ba tên trưởng lão Hứa gia và Hiên Viên gia tương đương với chúng ta. Nhưng đáng gờm nhất là tên cung phụng kia…”
Khi nói đến đây, Xích Viêm Thân Vương nhìn về phía một lão giả mặc một thân áo bào tím lộng lẫy, vẻ mặt lộ sự nghiêm túc.
Lúc này Dương Viêm Thân Vương cũng ở một bên nói bổ sung: “Tử Hỏa Vực Thần, cường giả Vực Thần cảnh trung kỳ… Không ngờ hắn ta lại đích thân đến đây.”
Cường giả Vực Thần cảnh…
Hứa Dạ Minh cười khổ một tiếng: “Mặc dù đoán được sẽ có cường giả đỉnh cao, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này, thật đúng là coi trọng ta quá.”
Nghe được mấy người trò chuyện, vẻ mặt Tử Hỏa Vực Thần lạnh nhạt, như thể đang nói về chuyện không đáng kể:
“Nếu đã biết thân phận của bản tọa, vậy từ bỏ chống cự đi, theo bản tọa đến Hứa gia một chuyến.”
“Nếu định phản kháng, thì những người bên cạnh ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu… Đương nhiên cả ngươi cũng thế.”
Sau khi nói chuyện với nhau và xác định được thân phận của Hứa Dạ Minh, ba tên trưởng lão của Hứa gia đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào hắn.
Trong mắt chứa đầy sát ý mãnh liệt!
Một trưởng lão cầm quải trượng trong đó quát:
“Ngươi chính là nghiệt chủng do tên súc sinh Hứa Thương Hải kia sinh ra đúng không? Nếu đã vậy, ngoan ngoãn đến Hứa gia đi!
Bây giờ để ngươi còn sống, cũng là vì tên Hứa Thương Hải kia, nếu không một cái tát của lão phu đã đập chết tiểu súc sinh ngươi rồi, sao còn cho sống?”
Một tên trưởng lão khác có vết sẹo trên mặt cũng phụ họa theo:
“Để ngươi còn sống trên đời này cũng không phải chuyện gì tốt đối với Hứa gia chúng ta. Ngươi nên cảm thấy may mắn vì mình còn có chút giá trị.”
Vị trưởng lão còn lại có vẻ mặt bình thản, cầm trường thương trong tay không nói lời nào, nhưng trong số ba tên trưởng lão Hứa gia, hắn ta là người có sát ý mạnh nhất với Hứa Dạ Minh!
Nghe vậy, Hứa Dạ Minh nhìn về phía tên trưởng lão cầm quải trượng, ánh mắt đó khiến trong lòng quải trượng trưởng lão không khỏi giật mình.
Dữ tợn, sát ý.
“Nếu để cho ta bắt được ngươi, tin ta đi, ngươi sẽ nghĩ rằng cái chết là điều hạnh phúc khó mà đạt được.”
Đầu tiên quải trượng trưởng lão sững sờ, sau đó lập tức giận dữ chửi ầm lên: “Xem ra tiểu súc sinh ngươi đã truyền thừa cái tính ngông cuồng không coi ai ra gì của phụ thân ngươi. Đã như vậy, trước phế tu vi của ngươi rồi mang về!”
Trưởng lão Hiên Viên gia ở một bên cũng hừ lạnh nói: “Nói nhiều với một tên tiểu bối như vậy làm gì? Hứa gia các ngươi không thấy mất mặt sao? Trực tiếp đánh cho tàn phế rồi mang đi.”
“Nói trước, phải giao kẻ này cho Hiên Viên gia ta xử lý!”
Vẻ mặt trường thương trưởng lão lạnh lùng nói: “Mặc dù là nhi tử của tên Hứa Thương Hải kia, nhưng rốt cuộc vẫn có huyết mạch Hứa gia, lẽ ra phải giao cho Hứa gia ta xử lý.”
Một trưởng lão cường tráng bên Hiên Viên gia tức giận nói: “Lẽ ra? Lúc trước nếu không phải do Hứa Thương Hải, đại tiểu thư của Hiên Viên gia chúng ta đã không chết.”
Nghe được mấy người kia bắt đầu tranh cãi.
Hứa Dạ Minh cười lạnh nói: “Mặc dù còn chưa biết chân tướng sự việc, nhưng mà các ngươi nói những lời đó ở ngay trước mặt ta có phải quá ngạo mạn rồi không?”
Nói xong, một đạo thiên lôi hiện lên, đám người Hứa Dạ Minh biến mất ngay tại chỗ.
Là Thiên Lôi Độn Phù!
Nhưng mà khí tức đã bị tỏa định, tứ trưởng lão cười lạnh nói: “Các vị, nên đuổi theo nhanh đi, trách cho đêm dài lắm mộng.”