Chương 1676: Kêu cứu trong vô vọng, hai vị tiền bối kia đâu?
Vùng núi non này hoang vu vắng vẻ, đương nhiên không có ai đến khai phá, khiến cho cây cối mọc um tùm khắp nơi. Cây cối ở nơi này mọc cao hơn rất nhiều so với những nơi khác, cành lá cũng rậm rạp hơn.
Những cây cổ thụ đã tồn tại mấy chục vạn… Thậm chí mấy trăm vạn năm, tán cây dày rộng đan xen với nhau, giống như tạo thành một bức màn che kín bầu trời. Ngay cả ánh nắng cũng chỉ xuyên qua được vài tia sáng yếu ớt, lác đác những đốm sáng le lói tạo thành một bầu không khí âm u ngột ngạt.
Trong rừng rậm u ám rộng lớn, ba người Hứa Dạ Minh, Diệp Thu Bạch và đại trưởng lão đều dừng lại.
Nghe vậy, sao đại trưởng lão có thể không hiểu ý tứ trong lời nói của Hứa Dạ Minh được?
Chỉ thấy hắn quay đầu lại, nhìn Hứa Dạ Minh, vẫn nở một nụ cười nhạt: “Nói vậy là Hứa hiền chất nghi ngờ ta?”
Hứa Dạ Minh cũng không giấu giếm, gật đầu: “Đương nhiên phải nghi ngờ rồi. Dù sao đại trưởng lão cũng không làm chuyện gì cho ta tin tưởng. Ta cũng không ngây thơ đến mức tin ngươi chỉ với vài ba câu nói.”
Đại trưởng lão cười nhẹ một tiếng, hơi cúi đầu, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng lạnh không dễ phát hiện:
“Nếu như ta cũng giống đám người kia, vì thân phận của ngươi nên mới ra tay với ngươi. Thế sao phải tốn công tốn sức lớn như vậy, nhất quyết muốn dẫn CgelMVẆ ngươi chạy thoát khỏi sự truy đuổi của Hứa gia và Hiên Viên gia làm gì?”
“Chẳng phải làm thế thì ta càng tốn công vô ích sao? Còn có thể bị Hứa gia và Hiên Viên gia ghi thù.”
Hứa Dạ Minh nói: “Điều này thì ta cũng không biết, cho nên mới muốn hỏi đại trưởng lão ngươi.”
“Nhưng mà dựa theo suy đoán của ta, tứ trưởng lão đứng về phe Hứa gia và Hiên Viên gia. Còn đại trưởng lão ngươi, mặc dù có lập trường khác với tứ trưởng lão, nhưng chắc hẳn cũng muốn cướp thứ gì đó từ trên người ta đúng không? Nếu để cho Hứa gia và Hiên Viên gia nhanh chân đến trước, ngươi sẽ không chiếm được thứ ngươi muốn. Ta đoán không sai chứ?”
Đây cũng phán đoán của Mục sư huynh dựa trên tình báo mà Hứa Dạ Minh cung cấp.
Không ngờ đột nhiên đại trưởng lão lại che mặt bật cười, mà tiếng cười càng lúc càng lớn, càng lúc càng cuồng dại!
Lật bài rồi, không diễn kịch nữa sao?
Chỉ thấy đại trưởng lão thoáng liếc nhìn xung quanh, sau đó nhỏ giọng thì thào nói: “Thôi được, dù sao cũng đã bước vào phạm vi…”
Nghe vậy, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh nhướng mày, vẻ mặt ngưng trọng.
Trong nháy mắt, Thanh Vân kiếm đã xuất hiện trong tay Diệp Thu Bạch. Một tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, tay kia cầm chặt vỏ kiếm, bất kỳ lúc nào cũng sẵn sàng rút Thanh Vân kiếm ra chiến đấu.
Còn Hứa Dạ Minh thì tay trái cầm Sơn Hải Kinh, tay phải cầm Thiên Hoang Ngự Linh Bút.
Vào lúc này, chỉ thấy đại trưởng lão lấy một quyển trục ra, hắn vung tay lên trải rộng quyển trục!
Là trận pháp quyển trục, có thể thấy được trận pháp này rất khổng lồ, sau khi quyển trục hoàn toàn được trải rộng ra thì cuộn dài ba vòng xung quanh đại trưởng lão.
Không có một chút ngập ngừng, đại trưởng lão mở bàn tay ra, đột nhiên đập vào vị trí chính giữa quyển trục.
Một luồng hắc quang như đến từ Cửu U bùng lên tỏa rộng!
“Trầm Thiên U Quang Trận!”
Theo một tiếng quát lớn của đại trưởng lão, những luồng hắc quang kia hóa thành những xúc tu thô to, lấy ba người làm trung tâm, bắt đầu điên cuồng quấn quanh.
Chẳng mấy chốc, tia sáng cuối cùng đã hoàn toàn biến mất.
Trước mặt Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh chỉ là một khoảng tối đen.
Không phải là hắc ám bình thường, cho dù có dùng tâm nhãn, dùng lực lượng thần hồn để cảm nhận xung quanh, cũng chỉ là một khoảng tối mịt!
Một tiếng búng tay vang lên.
Xung quanh bừng lên vài đốm u hỏa màu trắng.
Ánh lửa màu trắng yếu ớt này là nguồn sáng duy nhất trong không gian hắc ám.
Đại trưởng lão đứng trước hai người, cười nói: “Không ngờ trực giác của Hứa hiền chất lại tinh nhạy như vậy.”
Hứa Dạ Minh không nói gì, trong lòng hắn thầm nghĩ: Trực giác của Mục sư huynh mới chuẩn.
Diệp Thu Bạch ở bên cạnh thì lấy ra một khối ngọc bội.
Đại trưởng lão thấy thế, cười lạnh nói: “Đừng nghĩ nữa, Trầm Thiên U Quang Trận là đại trận mà ta đã tốn rất nhiều công sức để chuẩn bị. Cho dù là Tử Hỏa Vực Thần thì trong thời gian ngắn cũng không thể cảm nhận được khí tức của đại trận này.”
Nói cách khác, trên cảnh giới Vực Thần là có thể cảm nhận được đúng không?
Diệp Thu Bạch cất ngọc bội đi, trong lòng thầm nghĩ chắc có thể liên hệ được với sư tôn. Chỉ là bây giờ chưa đến lúc, cũng không cần sư tôn đích thân ra tay.
“Ta muốn hỏi một chút, từ khi nào Hứa hiền chất đã nhận ra ta là kẻ địch với các ngươi?” Đại trưởng lão hỏi.
Hứa Dạ Minh nhún vai nói: “Ta vẫn luôn nghi ngờ, nhưng lúc ở học viện, không thể không nói đại trưởng lão che giấu rất khá, không lộ chút sơ hở nào.”
“Vậy nên ta đã thuận theo ý đồ của tứ trưởng lão, mục đích cũng là muốn dụ người nấp trong bóng tối ra.”
Đúng thế, đám người Hứa Dạ Minh không trực tiếp cứng đối cứng, mà đầu tiên dùng Thiên Lôi Độn Phù để kéo dài khoảng cách, sau đó diễn kịch để dụ người còn nấp trong bóng tối ra.
Đây cũng là kế hoạch mà Hứa Dạ Minh đề ra.
Dù sao trong tình huống bị Hứa gia và Hiên Viên gia bao vây tấn công, nếu như kẻ nấp trong bóng tối muốn ra tay với Hứa Dạ Minh, vậy sẽ khó khăn hơn nhiều.
Cho nên khi bày mưu, Mục Phù Sinh đã đề nghị bọn họ nên cố gắng kéo dài khoảng cách với đối phương.
Hứa Dạ Minh vừa nói, vẻ mặt của đại trưởng lão càng kinh ngạc.
“Điều cuối cùng để xác nhận chắc chắn, chính là đại trưởng lão bất ngờ xuất hiện ở đây. Còn lấy lý do nên tách ra hành động để che giấu khí tức mà dụ đám người Kỳ Ngộ đi hướng khác.”
Vẻ mặt của đại trưởng lão hơi khó coi, nếu đối phương đã nhận ra, vậy chắc chắn bọn hắn cũng đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó.
“Nếu thế, lúc ngươi nhận ra thân phận của ta, vì sao lại đồng ý để người của Kỳ Lân tộc đi hướng khác, sau đó đi theo ta?”
Hứa Dạ Minh nhún vai: “Không phải đã nói rồi sao. Mục đích của chúng ta là dụ ngươi ra, cũng vì muốn làm rõ vài chuyện.”
Đại trưởng lão cười lạnh: “Ồ? Với thực lực của các ngươi mà cũng muốn moi tin tức từ miệng ta sao? Quả nhiên trưởng lão Hứa gia nói không sai, nhi tử của Hứa Thương Hải đã kế thừa cái tính cuồng vọng tự đại của hắn!”
“Ai nói chúng ta là người sẽ moi tin tức?” Hứa Dạ Minh nhếch miệng, cười nói: “Bản thân ngươi cũng rõ, nếu chúng ta đã dám đi với ngươi, tức là đã có chuẩn bị.”
Sau đó hắn hô lớn: “Tiền bối, đến lượt ngươi ra sân rồi!”
Sắc mặt đại trưởng lão đại biến, vội vàng cảnh giác nhìn xung quanh, lực lượng thần hồn trải rộng hết sức!
Nhưng mà… Ba hơi thở trôi qua.
Ngoại trừ tiếng lách tách khẽ vang khi những đốm u hỏa màu trắng lay động, thì không còn âm thanh nào khác.
Vẻ mặt của Hứa Dạ Minh hơi cứng lại, hô to lần nữa: “Tiền bối, đừng che giấu nữa! Không ra thì chúng ta sẽ bị đánh chết đó!”
Lại năm hơi thở trôi qua.
Sự lo lắng căng thẳng trên gương mặt đại trưởng lão dần biến mất, nhếch miệng cười châm chọc nhìn Hứa Dạ Minh.
Mà vẻ mặt Hứa Dạ Minh thì đen như màu đất.
Diệp Thu Bạch cũng bất đắc dĩ cười khổ.
Chuyện này là sao đây?
Lúc này đại trưởng lão nắm hai tay lại, một luồng khí tức khổng lồ bắt đầu tràn ngập trong không gian u ám bị đóng kín này.
“Xem ra người các ngươi nhờ đến không thể cảm nhận được vị trí của các ngươi rồi. Cũng đúng, dù sao đây cũng là Trầm Thiên U Quang Trận.”
Hứa Dạ Minh nhìn Diệp Thu Bạch.
Diệp Thu Bạch nhìn Hứa Dạ Minh.
Giống như đang hỏi nhau.
Giờ làm sao?
Đám người Huyền Chủ tiền bối và Thương Huyền viện trưởng đâu?!
Đã nói sẽ âm thầm bảo vệ bọ nhắn, bảo bọn hắn cứ hành động thoải mái mà?!
Quả nhiên truyện cổ tích đều toàn là dối trá… Sau này tuyệt đối không tin một chữ nào thốt ra từ miệng hai lão già kia nữa!