Chương 1687: Nghiêm hình bức cung, truyền huyết mạch!
Diệp Thu Bạch không ở lại địa lao chờ Hứa Dạ Minh, sau khi hắn rời khỏi địa lao và trở về tiểu viện, phát hiện trước cổng tiểu viện có một nam tử đeo kiếm bên hông đang đứng nghiêm.
Diệp Thu Bạch thấy người này cũng hơi ngạc nhiên, đi về phía hắn.
“Ngươi tới làm gì? Tìm Hứa sư đệ?” Diệp Thu Bạch chủ động hỏi.
Nam tử quay người, nhìn Diệp Thu Bạch, có hơi do dự một chút rồi cười khổ nói: “Nếu có thể, ta thật sự không muốn Hiên Viên thị đối địch với các ngươi.”
Nam tử chính là Hiên Viên Triệt.
Diệp Thu Bạch nghe xong thì trầm mặc, sau đó lắc đầu nói: “Nếu ngươi đã xuất hiện ở đây, tức là đã biết chuyện gì đã xảy ra. Vậy chắc ngươi cũng rõ ràng, có lẽ việc này không thể hòa giải được nữa.”
Hiên Viên Triệt ngầm thừa nhận.
Hứa Dạ Minh là nhi tử của Hứa Thương Hải.
Năm đó Hiên Viên thị thông gia với Hứa gia, hai người được chỉ định thông hôn chính là đại tiểu thư được sủng ái của Hiên Viên thị và Hứa Thương Hải.
Nhưng Hứa Thương Hải lại công khai bỏ trốn, sau đó đại tiểu thư được sủng ái của Hiên Viên thị theo đó mà chết. Mặc dù không biết nguyên nhân cụ thể, nhưng ai cũng nói đại tiểu thư Hiên Viên thị vì quá yêu Hứa Thương Hải, bị hành động bỏ trốn của đối phương làm tổn thương sâu sắc, tâm cảnh bị ảnh hưởng cực lớn. Lúc này mới bị tẩu hỏa nhập ma trong quá trình tu luyện, hương tiêu ngọc vẫn.
Hơn nữa sự việc Hứa Thương Hải bỏ trốn cũng khiến Hiên Viên thị vô cùng mất mặt.
Chỉ xét riêng hai điều này, Hiên Viên thị đã không có khả năng buông tha cho Hứa Thương Hải.
Sau này gây ra nhiều chuyện với Hoàng Thiên, cũng khiến cho Hứa Thương Hải căm thù Hiên Viên thị.
Hứa Dạ Minh là nhi tử của Hứa Thương Hải, đương nhiên cũng sẽ thay cha báo thù.
Thù hận giữa hai bên đã sớm không thể hóa giải.
Chỉ khi nào một bên bị tiêu diệt mới có thể kết thúc.
“Ta biết thiên phú của các ngươi, cũng hiểu rõ, có được thiên phú như vậy, mà còn là đồng môn, vậy chứng tỏ sư môn các ngươi có khí vận đầy trời. Cho dù Hiên Viên thị có thể cười đến cuối cùng, nhưng chỉ sợ cũng bị cỗ khí vận này phản phệ…”
Hiên Viên Triệt cười khổ nói: “Nhưng nếu như kết giao với các ngươi, đối với Hiên Viên thị mà nói là một cơ hội tốt để quay về đỉnh cao.”
Thứ gọi là khí vận này, hư vô mờ mịt, nhìn không thấy, cũng không chạm vào được.
Nhưng trên thực tế, thứ hư vô mờ mịt này thật sự tồn tại trong phép tắc thiên địa.
Diệp Thu Bạch nhíu mày: “Cho nên ngươi muốn làm gì?”
Nghe vậy, ánh mắt Hiên Viên Triệt trở nên nghiêm túc: “Tiếp theo, Hiên Viên thị sẽ liên hợp với Hứa gia toàn lực ra tay với Hứa Dạ Minh. Mà ta là dòng chính Hiên Viên thị, chúng ta chỉ có thể đứng ở hai phía đối lập.”
Dù nói thế nào, Hiên Viên Triệt cũng là thiên tài được Hiên Viên thị cung cấp nhiều tài nguyên để bồi dưỡng. Tuy nói là do coi trọng thiên phú của Hiên Viên Triệt, nhưng Hiên Viên Triệt cũng không thể vì thế mà trở thành phản đồ của Hiên Viên thị. Đây là điều mà một kiếm tu như Hiên Viên Triệt không thể nào làm được.
Diệp Thu Bạch cũng hiểu Hiên Viên Triệt là kiếm tu, sẽ không thể làm ra chuyện như thế.
Nếu như có thể tùy tiện phản bội gia tộc mình, vậy Hiên Viên Triệt cũng không có khả năng đi đến bước này trên con đường kiếm đạo.
Diệp Thu Bạch cười: “Chúng ta cũng sẽ không hạ thủ lưu tình.”
Hiên Viên Triệt cũng cười: “Nếu để cho người khác nghe được một người vô danh như ngươi nói những câu đó với Hiên Viên thị chúng ta, có lẽ sẽ cảm thấy ngươi điên rồi.”
Diệp Thu Bạch còn chưa trả lời, Hiên Viên Triệt lại nói tiếp: “Nhưng ta tin câu nói này của ngươi.”
Sau đó, Hiên Viên Triệt rời đi.
Diệp Thu Bạch nhìn bóng lưng của Hiên Viên Triệt, vẻ mặt dần dần trở nên ngưng trọng.
Không thể nghi ngờ, hành động này của Hiên Viên Triệt đã khiến Diệp Thu Bạch cảm nhận được nguy cơ. Loại người như thế, chắc chắn có thể đi được rất xa, hơn nữa chỉ sợ trong Hiên Viên thị cũng không chỉ có một người như vậy.
Đây chính là nội tình của thế gia cổ xưa?
Nghĩ tới đây, Diệp Thu Bạch đi vào trong tiểu viện, bắt đầu liên lạc với Mục Phù Sinh và Liễu Tự Như, muốn thông qua mạng lưới tình báo của Ám Vực để làm một vài chuyện.
…
Một bên khác.
Hứa Dạ Minh đi đến phòng giam của tứ trưởng lão.
Tứ trưởng lão cũng bị đối xử giống như đại trưởng lão, cũng bị xiềng xích trói chặt, phong ấn tui vi và thần hồn.
“Bên kia, đại trưởng lão đã nói cho ta biết thứ có thể uy hiếp được ngươi.” Hứa Dạ Minh đi thẳng vào vấn đề.
Tứ trưởng lão ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Dạ Minh, nhíu mày, trong mắt lóe lên một sự sợ hãi bí ẩn.
Nhưng không đợi tứ trưởng lão mở miệng, Hứa Dạ Minh đã cười lạnh nói: “Nhưng mà ta không có ý định uy hiếp ngươi để ép ngươi nói ra… Hoặc là nói không đến nỗi bất đắc dĩ thì sẽ không sử dụng.”
Lúc tứ trưởng lão vừa định thả lỏng, Hứa Dạ Minh lại giống như Diêm Vương sống cầm tam xoa kích trong tay, nở một nụ cười có chút đáng sợ: “Dù sao ngươi và đám Hứa gia Hiên Viên thị là cùng một bọn. Đã như vậy, ta sẽ dùng thủ đoạn của mình để ép cung ngươi. Mong là tốt nhất miệng của ngươi nên kín một chút, như vậy mới có thể khiến ta cảm thấy trả thù sảng khoái.”
Tứ trưởng lão nhíu mày, sau đó lắc đầu cười nói: “Muốn nghiêm hình bức cung ta? Có phải ngươi quá ngây thơ rồi không?”
“Đối với người tu đạo đến loại cảnh giới chúng ta, đời này đã trải qua biết bao nhiêu đau khổ? Đã trải qua lôi kiếp rèn luyện, tâm cảnh cũng đã tôi luyện đến cực kì vững vàng. Nghiêm hình bức cung đối với người có cảnh giới như chúng ta mà nói, là thủ đoạn tầm thường vô dụng nhất.”
“Thật sao?” Hứa Dạ Minh nhíu mày, đặt ngón tay lên ngực trái của tứ trưởng lão: “Hy vọng sau đó ngươi còn có thể nói như vậy.”
Tứ trưởng lão thấy Hứa Dạ Minh làm vậy, vẫn còn khinh thường.
Bất kỳ thủ đoạn nghiêm hình bức cung nào với người có cảnh giới như hắn, căn bản không đáng để lo.
Cùng lúc là đau một chút, có gì mà không chịu được?
Nhưng mà, vừa mới nghĩ như thế, ngực trái của Hứa Dạ Minh bắt đầu tỏa ra huyết sắc đỏ rực!
Mà luồng huyết sắc này đi dọc theo trái tim của hắn, truyền đến ngón tay đang đặt lên vị trí trái tim của tứ trưởng lão.
Huyết sắc này, không gì khác chính là huyết mạch của các loại huyết dị thú lấy từ trong Đại Hoang Thú Tâm của Hứa Dạ Minh.
Ngay khi khoảnh khắc huyết dịch truyền vào trong trái tim của tứ trưởng lão.
Toàn thân tứ trưởng lão đỏ bừng như con tôm bị luộc chín!
Từng luồng nhiệt khí toát ra từ trong các lỗ chân lông!
Trong nháy mắt, tròng mắt của tứ trưởng lão phủ đầy tơ máu, sau đó thất khiếu cũng chảy máu!
Đau đớn!
Cái này không phải cơn đau đớn bình thường!
Tất cả mọi người đều biết, dung hợp huyết mạch là chuyện cực kỳ khó coi. Một khi không có phương pháp đặc biệt giúp dung hòa, vậy khi hai loại huyết mạch xung đột với nhau trong cơ thể, hậu quả sẽ là mạch máu nứt vỡ, trái tim nổ tung!
Càng đừng nói đến lúc này Hứa Dạ Minh còn truyền huyết mạch của nhiều loại dị thú vào trong trái tim tứ trưởng lão…
Vẻ mặt tứ trưởng lão nhăn nhúm lại, hé miệng muốn gào lên đau đớn, nhưng cho dù thế nào cũng không thể phát ra được một tiếng.
Hắn nhìn chằm chằm vào Hứa Dạ Minh, tựa như nhìn thấy ác ma, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ!
Cơn đau này đã vượt quá giới hạn đau đớn mà hắn có thể chịu đựng!
Hứa Dạ Minh mỉm cười, còn cười rất vui vẻ, giống như một đứa trẻ.
“Bây giờ ngươi còn cứng miệng như trước được không?”
“À đúng rồi, quên nói cho ngươi biết, bây giờ ta chỉ mới truyền huyết mạch của các loại dị thú tương đối bình thường vào tim ngươi mà thôi… Còn có huyết mạch Kỳ Lân, huyết mạch Long tộc, huyết mạch Thần Hoàng. Cứ từ từ, hy vọng ngươi có thể chịu đựng được, đừng nên đầu hàng nhanh như vậy.