Chương 1689: Hứa gia và Hiên Viên thị đến!

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1689: Hứa gia và Hiên Viên thị đến!

Thương Huyền học viện là học viện đứng đầu trong số các thế lực học viện ở Thương Huyền đại lục, đương nhiên cũng là thế lực nhất lưu.

Huống chi, các thế lực học viện bình thường cũng đã có nhân mạch cực kỳ rộng lớn.

Vì vậy thường ngày không có thế lực nào dám đến Thương Huyền học viện gây rối.

Cho nên khi trên bầu trời Thương Huyền học viện xuất hiện từng đợt mây đen kéo đến, uy áp cường đại tràn ngập Thương Huyền học viện, ban đầu các học viên và giảng sư còn tưởng là hiện tượng do đại năng nào đó trong học viện đột phá.

Nhưng sau khi nhìn thấy những bóng người với vẻ mặt không thân thiện xuất hiện dưới mây đen, tất cả học viên và giảng sư đều sững sờ.

Là thế lực phương nào to gan như vậy? Dám đến Thương Huyền học viện gây rối?

“Hứa gia và Hiên Viên thị đến thăm, mong người đứng đầu Thương Huyền học viện ra gặp một lần.”

Nghe được hai âm thanh đồng thời vang lên, học viên và giảng sư còn đang có biểu cảm tức giận bỗng chốc giống như bị tắt nguồn.

Nếu như là thế gia có đẳng cấp như Hứa gia và Hiên Viên thị thì không giống.

Xét về nội tình cũng không phải cùng một cấp bậc.

Huống chi… Hứa gia và Hiên Viên thị còn đằng đằng sát khí mà đi đến Thương Huyền học viện.

Đây là xảy ra chuyện gì?

Trong lúc nhất thời, mọi người trong học viện đều lo lắng hoảng sợ.

Lúc này, vài đệ tử thân truyền cũng gặp nhau.

“Chuyện gì thế? Gần đây trong học viện có người nào đắc tội hai thế lực lớn này sao?”

“Không biết, học viên sao dám đắc tội với thế lực cỡ này, hay là trưởng lão nào đó?”

“Nhắc mới nhớ, hay là đại trưởng lão và tứ trưởng lão? Dù sao trước đó cũng nói hai vị trưởng lão này đều rời khỏi học viện, ngay cả đệ tử Dương Hoan của tứ trưởng lão cũng rời đi.”

Đột nhiên, một nữ tử có làn da trắng như tuyết nhìn về phía Đỉnh Huyền, hỏi: “Đỉnh sư huynh, ngươi nghĩ sao?”

Đỉnh Huyền lắc đầu không nói gì, vẻ mặt không thay đổi nhìn người Hứa gia và Hiên Viên thị trên không, trong mắt lóe lên chút ý cười không muốn người biết.

Sau khi Hứa gia và Hiên Viên thị lên tiếng, Thương Huyền viện trưởng, nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều từ phủ đệ của mình đi ra, đứng đối diện với người Hứa gia và Hiên Viên gia.

Chỉ thấy Thương Huyền viện trưởng chắp tay, biết mà còn hỏi: “Không biết Hứa gia và Hiên Viên thị các vị đến Thương Huyền học viện chúng ta có chuyện gì?”

Bên Hứa gia, tên quải trượng trưởng lão kia cũng ở trong đó, chỉ thấy hắn gõ quải trượng xuống, tức giận nói: “Ngươi còn không biết? Đương nhiên là muốn các ngươi giao Hứa Dạ Minh ra!”

Hứa Dạ Minh?!

Người bên dưới nghe được quải trượng trưởng lão giận dữ nói vậy thì đều sững sờ.

Mặc dù Hứa Dạ Minh không phải người của Thương Huyền học viện bọn họ, nhưng những việc Hứa Dạ Minh làm trong thời gian làm học viên trao đổi đã khiến bọn họ có ấn tượng sâu sắc về người này.

Tuy rằng Hứa Dạ Minh có thiên phú nghịch thiên, nhưng đáng giá cho Hứa gia và Hiên Viên thị điều động nhiều người đến vậy sao?

Huống chi, không phải Hứa Dạ Minh đã rời đi rồi sao?

Lúc Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh trở về thì không học viên nào phát hiện ra, chỉ có trưởng lão và viện trưởng biết.

Thương Huyền viện trưởng cũng nói vậy: “Hứa Dạ Minh? Hứa Dạ Minh vốn dĩ không phải học viên của Thương Huyền học viện chúng ta, hắn chỉ đến đây để giao lưu học tập mà thôi, trước đó đã rời đi rồi, chúng ta cũng không tiễn hắn.”

Quải trượng trưởng lão nửa tin nửa ngờ: “Ồ? Vậy vì sao ngươi phải bảo vệ hắn như vậy?”

Thương Huyền viện trưởng cười nói khách khí: “Bất kể là ai, đều là khách của Thương Huyền học viện ta. Nếu như ngay cả sự an toàn của khách mà chúng ta cũng không đảm bảo được, vậy các thế lực khác sẽ đối xử với Thương Huyền học viện ta như thế nào?

Lời nói không có bất kỳ vấn đề gì, có căn có lý.

Nhưng bọn họ đều không tin Hứa Dạ Minh đã rời khỏi Thương Huyền học viện.

Trong khắp Hỗn Độn giới, Hứa gia và Hiên Viên thị đều có tai mắt của riêng mình. Dựa theo tình báo được đưa đến, Hứa Dạ Minh không đi qua đường biển và không gian truyền tống trận để rời khỏi Thương Huyền đại lục.

Vậy hắn còn có thể đi đâu?

Quải trượng trưởng lão còn muốn nói gì đó, đã thấy một nam tử trung niên dẫn đầu Hứa gia vươn tay ngăn lại.

Thương Huyền viện trưởng nhìn người này, vẻ mặt ngưng trọng.

Ngay cả Tử Hỏa Vực Thần cũng phải cung kính đứng sau lưng hắn, cho dù là xét về cảm giác hay địa vị, đều có thể nói lên thực lực của người này.

Thương Huyền viện trưởng có thể cảm nhận rõ ràng được, mình không phải đối thủ của nam tử trung niên này.

Vẻ mặt nam tử lạnh lùng nhìn Thương Huyền viện trưởng, ánh mắt không hề bận tâm, chỉ nhìn thoáng qua một chút mà đã khiến Thương Huyền viện trưởng có cảm giác như rơi vào hầm băng!

“Viện trưởng, đừng nghĩ đến việc dùng thủ đoạn gì.”

Nam tử bình tĩnh nói, nhưng từng câu từng chữ lại vô cùng tàn nhẫn: “Mặc kệ nhi tử của Hứa Thương Hải có còn ở đây hay không. Chỉ cần trong một nén nhang nữa hắn vẫn chưa xuất hiện, Hứa gia chúng ta sẽ san bằng Thương Huyền học viện.”

Một bên, một lão giả lưng đeo hộp kiếm bên Hiên Viên thị cũng lên tiếng: “Hiên Viên thị cũng giống thế, cho nên tốt nhất viện trưởng nên suy nghĩ kỹ càng đi.”

Mà lúc này, Hiên Viên Triệt đang đứng sau lưng lão giả này.

Nghe được lời nói của hai người, các học viên và giảng sư bên dưới đã hoàn toàn hoảng loạn.

Trong lòng bọn họ oán hận, vì sao sai lầm do Hứa Dạ Minh gây ra mà lại bắt bọn họ phải gánh chịu?

Càng có người tìm kiếm nơi Hứa Dạ Minh đáp xuống.

Sau lưng viện trưởng, nhị trưởng lão là người duy nhất đứng thế trung lập trong chuyện lần trước… Hoặc là nói không rõ ẩn tình trong đó, lúc này nhíu mày nói:

“Viện trưởng, rốt cuộc Hứa Dạ Minh này đã làm gì? Vì sao hai vị thái thượng trưởng lão của Hứa gia và Hiên Viên thị đều đích thân đi đến học viện tìm hắn?”

Tam trưởng lão liếc nhìn nhị trưởng lão, hỏi: “Vậy ý của ngươi là?”

Vẻ mặt nhị trưởng lão nặng nề, lắc đầu nói: “Ta cũng không biết, nếu như lúc này giao Hứa Dạ Minh ra, đúng như lời viện trưởng nói, Thương Huyền học viện sẽ mất hết danh dự!”

Thế lực học viện không giống với thế gia tông môn, làm chuyện như vậy thì chắc chắn sẽ mất đi uy tín.

“Nhưng nếu không giao, với lực lượng của Thương Huyền học viện chúng ta, không chống đỡ được đối phương tấn công đâu!”

“Nhưng… Rốt cuộc Hứa Dạ Minh có còn trong học viện chúng ta không?!”

Sau khi nhị trưởng lão nói với giọng điệu cứng rắn xong.

Thái thượng trưởng lão của Hứa gia, cũng chính là nam tử trung niên tên Hứa Thiên Quang đó thản nhiên nói: “Bây giờ bắt đầu tính thời gian.”

Thái thượng trưởng lão Hiên Viên Vô Cực của Hiên Viên thị thì trực tiếp phất tay, một nén nhang xuất hiện trong tay hắn, đầu nhang cháy lên.

Thương Huyền viện trưởng thấy thế thì hít sâu một hơi.

Xem ra không thể không mời Huyền Chủ ra tay giúp đỡ được rồi…

Nhưng mà, một khi Thương Huyền thủ hộ thú vẫn luôn đứng ở thế trung lập trong cuộc tranh đấu giữa các thế lực mà ra tay, cũng tức là chọn đứng về phe Thương Huyền học viện.

Đây cũng không phải chuyện mà Huyền Chủ hy vọng xảy ra.

Đúng lúc trên dưới Thương Huyền học viện đang xôn xao hỗn loạn như con kiến bò trên chảo nóng.

Trong tiểu viện.

Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đứng trong trận pháp ngăn cách nội bộ, nhìn lên bầu trời.

“Hứa sư đệ, ngươi nhất định phải dùng kế hoạch kia của Mục sư đệ sao?” Diệp Thu Bạch ngưng trọng hỏi.

Hứa Dạ Minh nghiêm túc khẽ gật đầu.

“Nhưng kế hoạch kia quá nguy hiểm, rõ ràng Mục sư đệ còn một kế hoạch tương đối an toàn hơn…”

Hứa Dạ Minh ngắt lời Diệp Thu Bạch.

“Chỉ có kế hoạch này mới có thể nhanh chóng giải đáp được nghi vấn trong lòng ta. Nếu đúng như những gì ta suy nghĩ, vậy mới có thể tìm ra được hung thủ thật sự đã hãm hại phụ thân ta!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right